Chương 499: Nhi tử

Tam Giới Đại Sư
Nguồn: truyenfull.vision
Mọi người đến kinh thành trước khi cửa thành đóng cửa, vốn dự định là tìm một chỗ uống rượu, tiếp tục thắp đèn trò chuyện, nhưng thấy Thẩm Mặc có vẻ uể oải không có tình thần, biết y hơi mệt mỏi, lại còn thêm ngày mai phải triều kiến bệ hạ, nên liền bỏ ý định đó. Cuối cùng là đi vào Chính Dương môn, sau đó đều tự lên đường hồi phủ. Thẩm Mặc nhìn theo chư vị tứ tán ra về, hít một hơi thật sâu, y không khỏi khẽ nói: - Bắc Kinh hoan nghênh ngươi. Lúc này mới xoay người lại vào ngõ, đi tới một căn nhà tận trong cùng. . .Căn nhà này là do Nhược Hạm bố trí vào 5 năm trước khi y vừa tới Bắc Kinh, giống như ngờ tới còn có một ngày trở về. Năm đó khi họ Nam hạ, Nhược Hạm cũng không bán nó, mà là cho mấy người Từ Vị ở. Sau đó mấy người đều tự đón gia quyến đến, tự nhiên phải tìm nơi ở khác, còn lại anh chàng độc thân Từ Vị thì ngại nhà to ở một mình buồn nên cũng dọn ra ngoài. Cuối cùng chỉ để lại mấy hạ nhân ở đây, trông coi quét tước nhà cửa. Sau đó sợ họ lười biếng, còn nhờ chưởng quỹ của 'Hối liên hào' thường qua đây kiểm tra. Để tâm như vậy căn nhà tự nhiên sẽ được giữ gìn sạch sẽ như lúc đầu, vừa hồi kinh có thể ở được thoải mái, đỡ phải ăn nhờ ở đậu, lại còn thời gian đi tìm nhà. Nhìn đèn lồng in hình chữ 'Thẩm' đỏ chót treo trước cửa, Thẩm Mặc có chút cảm giác giống như cách một thế hệ, không khỏi thở dài, bụng bảo dạ: "Giờ trở lại kinh rồi, lại phải một điều nhịn chín điều lành thôi." Thẩm An sớm đã trở về trước một bước, đi ra nghênh đón: - Lão gia trở về sớm thế, ta còn tưởng rằng phải tới nữa đêm chứ. Thẩm Mặc cười nói: - Ta cũng không phải thần dạ du. Rồi hỏi: - Họ ăn cơm chưa? Thẩm An nhỏ giọng nói: - Vẫn chưa ăn, phu nhân đang dạy nhị vị tiểu công tử, giờ vẫn còn chưa quản đến ăn cơm. "À. . ." Thẩm Mặc gật đầu, đang khi nói chuyện thì đã đi qua cửa thuỳ hoa vào nội viện, thấy Nhu Nương ôm hài tử, đứng ở ngoài chính ốc nhìn xung quanh. Nghe được có động tĩnh, nàng nhìn lại, vội vàng khẽ nói: - Lão gia, ngài mau vào đi khuyên nhủ đi, bây giờ tỷ tỷ còn chưa cho A Cát và Thập Phân đứng dậy. - Nàng đi nghỉ ngơi trước đi. Thẩm Mặc đi vào chính ốc, thấy hai tiểu quỷ đang quỳ trên đệm, ủ rũ học thuộc Tam Tự kinh. . . Dù sao Nhược Hạm cũng là mẹ ruột, không muốn để cho con mình còn nhỏ mà phải quỳ trên sàn nhà cứng rắn. Nhưng nhiêu đây cũng làm cho hai đứa vốn bị Thẩm Mặc 'giáo dục bằng tình thương' làm hư cảm thấy ủy khuất vô cùng. Rèm vừa vén lên, tự nhiên sinh ra động tĩnh. Hai đứa bé đang đọc sách không hẹn mà cùng quay đầu lại, vừa nhìn thấy a cha ngày nhớ đêm mong rốt cuộc đã trở về, chúng cùng cắn môi dưới, ủy khuất khóc nức nở. Thẩm Mặc vừa nhìn, không ngờ cũng cảm thấy cay mũi, vội vàng thầm mắng một tiếng: "Không tiền đồ, phải có hình dạng một người cha nghiêm." liền nghiêm mặt lên hỏi: - Biết sai rồi sao? Hai đứa bé gật đầu như giã tỏi, hình dạng tội nghiệp, thật khiến người trìu mến, Thẩm Mặc như đã mềm lòng, nghiêm khắc hỏi: - Nói đi, sai ở điểm nào? - Không nên hỏi vấn đề không nên hỏi. - A Cát mở to mắt nhìn Thẩm Mặc nói. "Hả." Thẩm Mặc khó tin nhìn con trai, thầm nghĩ thằng này không phải là uống nhầm thuốc rồi chứ, dám nói mình như vậy. Nhược Hạm ở bên cầm chổi lông gà đứng dậy, trừng mắt nói: - Ngươi dám lập lại lần nữa? Vậy mà nhị nhi tử Thập Phân lại nói: - Người lớn nói, tiểu hài tử không nên xen vào. - Hảo tiểu tử, phản rồi, thật tưởng ta là mẫu thân thì không đánh ngươi a! Nhược Hạm tức giận đi tới trước mặt hai tiểu quỷ, vung chổi lông gà lên mấy lần, nhưng đâu hạ thủ được, đành phải nhét vào trong tay trượng phu: - Dưỡng bất giáo, phụ chi quá, chàng làm cha tự mà lo liệu đi.(nuôi con mà không dạy bảo, đó là lỗi của người cha) Rồi tức giận quay đầu đi chỗ khác. Thẩm Mặc cầm chổi lông gà, nhìn hai tiểu quỷ, cười khổ nói: - Hai đứa sao to gan quá vậy, sao cái gì cũng dám nói? Giờ thì tính sao đây? A Cát và Thập Phân vô cùng tủi thân, nước mắt nước mũi tèm lem nói: - Cha mẹ khi dễ người, nói thẳng cũng đánh, không thẳng cũng đánh, hu hu. . . tới cùng muốn tụi con làm sao? - Sao khi dễ người? - Thẩm Mặc vẫn chưa hiểu. - Con ở trên thuyền hỏi lung tung nên làm mẹ tức giận. - A Cát nức nở nói: - Cho nên con nói, không nên hỏi vấn đề không nên hỏi. Thập Phân cũng nói: - Con nghĩ, chắc là người lớn nói, tiểu hài tử không nên xen vào. . . Thẩm Mặc triệt để hết chỗ nói rồi, y phỏng chừng hài tử lớn hơn vẫn không đến mức nhiều tâm nhãn thế này, được thôi, nếu như có thật, có thể ba tuổi đã đùa giỡn lão tử rồi, đó cũng là chuyện tốt mà. ~~ Cuối cùng nhờ Thẩm Mặc nói hộ, Nhược Hạm mới bỏ qua cho hai tiểu quỷ, cho hai đứa đứng lên. . . Kỳ thực cho dù Thẩm Mặc không nói, Nhược Hạm cũng sẽ cho đứng lên. Nhưng như vậy thì Thẩm Mặc mới làm được người tốt. Nhìn hai tiểu quỷ ôm bắp đùi của Thẩm Mặc, trốn ở phía sau y nhút nhát nhìn mình, Nhược Hạm thực sự là dở khóc dở cười, lườm Thẩm Mặc nói: - Mỗi lần đều thế này, chàng lại giả làm người tốt, ta lại làm người xấu. Thẩm Mặc cười hì hì mãi: - Đâu có đâu có, hiện tại ta sẽ trút giận cho phu nhân. Rồi khom lưng, làm bộ đánh vài cái lên mông con trai, hung dữ nói: - Còn dám nữa không? Hai đứa bé cùng nhau ôm mông, ngoan ngoãn nói: - Không dám không dám, đánh chết cũng không dám. - Đánh không chết còn dám? Thẩm Mặc cười mắng một tiếng nói: - Thật không biết hai đứa này nghĩ không rõ hay là giả bộ hồ đồ. Rồi buông hai đứa bé ra nói: - Đi ăn cơm đi. A Cát và Thập Phân vội vàng chào cha mẹ rồi nhanh như chớp chạy mất. - Thực sự là trưởng thành a. Nhìn bóng lưng hai đứa, Thẩm Mặc lắc đầu nói: - Thảo nào người ta nói, người không đùa được nhất vĩnh viễn là con của mình. - Chỉ do chàng không nghiêm chỉnh. Nhược Hạm vẫn còn chưa hết giận: - Trẻ con 4 tuổi thì biết cái gì? Còn không phải là chàng kiểu gì thì tụi nó kiểu đó? Như chuyện ngày hôm nay biết bao nhiêu nguy hiểm, vạn nhất truyền tới tai người có ý thì một nhà chúng ta làm thế nào? Nàng hay nghe người ta nói. Ở kinh thành Cẩm Y Vệ lợi hại thế nào, có người nói hai phu thê đại thần buổi tối cãi nhau, ngày hôm sau hoàng đế có thể biết. - Không nghiêm trọng như vậy đâu. Thẩm Mặc cười ha ha ôm lấy vai phu nhân: - Trước không nói lời đồn là thật hay giả, cho dù Cẩm Y Vệ có bản lĩnh đó thật thì cũng sẽ không dùng trên người chúng ta. - Không quản lần này có chuyện hay không. Nhược Hạm phụng phịu nói: - Có câu là ba tuổi nhìn già, nếu như cứ tiếp tục tùy tiện thế này, tương lai sẽ có ngày có hại. Rồi ghét quá véo Thẩm Mặc một cái: - Chàng mới là người phải cẩn thận hơn đấy, dạy con mà cứ buông thả như vậy hả? Thẩm Mặc cười, rồi nghiêm mặt nói: - Ta đã như vậy rồi, đâu còn cách nào. Nhưng ta biết, trên đời này đẹp nhất là sao trên trời, cũng như sự ngây thơ của trẻ con. Nếu như còn nhỏ mà phải học cẩn ngôn thận hành, thậm chí nói ấp úng cũng không được, đến tương lai sau này cũng tự nhiên thoát không khỏi kết quả đánh mất bản thân mình, khẳng định làm không được đại sự. - Chỉ biết khoác lác lừa gạt ta. Nhược Hạm bị y làm cho nở nụ cười: - Cho tới bây giờ chàng làm gì đều suy nghĩ cẩn thận, cũng chẳng phải là làm đại sự sao? - Ta không giống tụi nó, ta là độc nhất vô nhị. Thẩm Mặc nghiêm trang nói: - Nếu chúng nó muốn trở nên độc nhất vô nhị, không thể dạy theo cách như người bình thường được. - Miệng đầy ngụy biện. Nhược Hạm khẽ véo y một cái: - Chàng cứ làm tụi nó quen thân đi, đợi sau này đi học rồi, bị tiên sinh đánh cho, không khéo đánh trả lại cả tiên sinh. - Ta sẽ không để cho mấy con mọt sách đó dạy, nếu như dạy thành mọt sách, ai đền cho ta hai đứa con tinh nghịch đây. - Thẩm Mặc nói. - Lẽ nào chàng không cho hai đứa nó đi học? - Nhược Hạm khó tin nói. - Sách tất nhiên phải đọc. - Thẩm Mặc chỉ tay vào mình: - Ta dù gì cũng là một Trạng Nguyên danh sư, chẳng lẽ dạy không được con của mình sao? - Ta không quản nữa. Nhược Hạm gần như phát điên nói: - Dù sao thì nếu chàng mà dạy hai đứa con thành lưu manh, đời này ta sẽ không để yên cho chàng. - Được được được, yên tâm đi. - Thẩm Mặc cười theo nói: - Hổ độc còn không ăn thịt con, sao ta lại hại con trai của mình chứ? - Nói rồi nửa đẩy nửa ôm phu nhân: - Đi nào, ăn cơm thôi. Suốt đường đi, mặc dù chỉ là ngồi thuyền, nhưng cũng lắc lư khiến Thẩm Mặc rất mệt mỏi, buổi tối ăn qua loa xong liền gục đầu ngủ say. Hắn ngủ vốn không tạo ra động tĩnh, nhưng giờ ít thấy còn ngáy pho pho, làm cho Nhược Hạm thật sự ngủ không được. Nàng đành phải ngồi dậy, một bên đọc sách, một bên nhìn đồng hồ tại chân tường. Chờ đợi thời khắc nào đó đến.