Có đôi khi người thông minh cũng tránh không được bị tính toán, Thẩm Chuyết Ngôn còn chưa biết mình đang ôm một bao thuốc nổ. Y cất Ngọc như ý vào trong người, liền ra khỏi cửa cung. . . Hiện tại cấp bậc và chức vụ của y là không thể ở lâu trong cung, sau khi rời khỏi đây rồi không có triệu kiến thì không thể vào nữa.
Đến trước Tây Uyển môn, liền thấy Từ Vị cười tủm tỉm đợi ở đó:
- Mau đi theo ta, mọi người đang chờ đón gió cho ngươi đấy.
Thẩm Mặc liền cùng hắn lên xe ngựa.
Từ Vị đã sớm thấy được trước ngực Thẩm Mặc căng phồng, vừa lên xe liền hỏi ngay:
- Thế nào, bệ hạ thưởng ngươi thứ gì tốt, mau lấy ra xem?
Thẩm Mặc bĩu môi nói:
- Chỉ là một "cái gãi lưng", chúng ta gọi nó là "không nhờ người khác", phương ngôn Bắc Kinh gọi "lão đầu vui vẻ".
Nguyên hình lúc ban đầu của Như ý chỉ là một vật dùng để gãi ngứa của dân gian, lấy kỳ danh là "Tẫn như nhân ý". Khi bọn Thẩm Mặc học vỡ lòng, học trên [Âm nghĩa chỉ dẫn] có nói: "Vật như ý, cổ nhân dùng gậy gãi, hoặc sừng thú, tre trúc tước làm ngón tay gãi, cây dài khoảng ba thước, hoặc lưng bị ngứa, tay không với tới. Dùng để gãi, như theo ý người." Loại công cụ "gãi ngứa" này phía nam gọi là "không nhờ người khác", người phương bắc thì gọi là "lão đầu vui vẻ". Thời Nam Bắc triều rất được hoan nghênh, từ quan to quý tộc, cho tới bình dân bách tính, nếu như trong tay ngươi không có một cái gãi lưng thì đều ngại khi chào hỏi với người khác.
Sau đó một bộ phận đầu của Như ý có dạng tay trảo dần dần biến thành dạng tường vân, linh chi, phai nhạt dần đi tính thực dụng của nó, nguyên liệu cũng từ gỗ, kim loại biến thành vàng bạc bảo ngọc, trở thành một loại tượng trưng cho quyền thế phú quý.
Sau khi đến thời Minh triều, gãi lưng chính là gãi lưng, như ý chính là như ý, ngoại trừ người đọc sách biết ngọn nguồn của cả hai, chứ dân chúng sẽ không liên hệ hai thứ làm một. Thẩm Mặc nói như vậy, chẳng qua là già mồm cãi láo mà thôi.
- Gãi lưng? Không thể nào? - Từ Vị mở lớn miệng, nói cái gì cũng không tin, liền đưa tay tóm đến trước ngực Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc đưa tay ngăn hắn lại:
- Làm gì đấy, động tay đông chân, ta không có hứng thú với nam nhân.
- Ta có hứng thú với món đồ chơi của ngươi.
Từ Vị cười hắc hắc nói. Tay đã tóm được cái cán, đoạn lôi nó ra khỏi người Thẩm Mặc. Vừa nhìn thấy chính là cây Ngọc như ý màu vàng óng, không khỏi mở lớn miệng nói:
- Chính là thứ này?
Thẩm Mặc vừa chỉnh lý vạt áo bị hắn làm nhăn, vừa nói:
- Thứ này thì sao?
Từ Vị một mặt vuốt ve như ý, một mặt lắc đầu tấm tắc nói:
- Đây không phải là một cây như ý bình thường, đây là trấn án chí bảo của Ngọc Hi cung đó!
Rồi chỉ tay đến bên ngoài cây như ý nói:
- Có câu là: 'Thế nhân đều biết dương chi tốt, há lại biết hoàng ngọc càng khó tìm.' ngươi nhìn màu sắc cây như ý này, đó là đế hoàng ngọc cổ kim hiếm thấy đấy! Khắp đại nội cũng tìm không được miếng ngọc thứ hai lớn thế này đâu! Đây là vật Tây Vực tiến cống cho Hiến Tông hoàng đế trong năm Thành Hoá, sau đó rơi vào tay thánh thượng hiện nay. Hoàng thượng rất quý trọng bảo vật mà lịch đại tiên đế thưởng thức qua này, luôn đặt trên ngự án ở hoàng cung, đã thành trấn án, trấn cung chi bảo. . . Xưa nay là vật mà Cảnh Vương điện hạ mơ ước.
~~
- Cảnh Vương cũng muốn?
Thẩm Mặc bỗng nhiên phát hiện, Ngọc như ý này hình như không đơn giản chỉ là vật ban thưởng.
- Đúng vậy, hơn nữa đừng thấy Dụ Vương trung thực, như đang nhẫn nhục chịu đựng, kỳ thực hắn cũng rất muốn!
Từ Vị gật đầu nói:
- Ở trong mắt Dụ Vương Cảnh Vương, như ý này cũng không phải là như ý, mà là quốc bảo truyền ngôi! Cho ai, người đó chính là thái tử một quốc gia, hoàng đế tương lai đó!
Trên mặt Thẩm Mặc lộ vẻ xấu hổ:
- Ta cảm thấy mình đâu có tư cách đó. . .
Từ Vị bị vẻ giả bộ của y chọc cười, cười mắng một tiếng:
- Ngươi còn dám nghĩ, cho dù thứ này có công hiệu đó thật, thì cũng chỉ ở chỗ nhị vị vương gia. Hiện tại đến tay chúng ta, dù làm gãi lưng cũng còn chê cứng, chả có tác dụng cức gì.
Thẩm Mặc đương nhiên biết lúc nãy hắn nói như vậy chẳng qua nói chơi thôi, cười xong liền nghiêm mặt nói:
- Chiếu theo ngươi nói, đồ vật này hẳn là thuộc về vật chuyên thuộc về hoàng gia, vậy không nên ban cho thần hạ, hiện tại hoàng đế cho ta, tới cùng có ý gì?
- Ta cũng thấy thật khó tin.
Từ Vị dùng như ý gãi gãi lưng, cảm thấy rất không thuận tay cũng không thoải mái, hắn liền thu tay về rồi nói:
- Khẳng định hoàng đế biết là hai nhi tử của mình rất coi trọng món đồ này. . . Hắn luôn tâm cơ thâm trầm, ngày hôm nay thưởng quốc bảo truyền ngôi này cho người khác. Chớ không phải là muốn cảnh cáo nhị vị điện hạ đình chỉ đấu nhau đấy chứ?
Thẩm Mặc lắc đầu nói:
- Ngươi cả ngày ở bên người hoàng đế nhưng còn không nhìn thấu hắn -- Theo ta thấy, vị hoàng đế này của chúng ta là sinh mệnh chưa hết thì còn dằn vặt không ngừng. Hắn ném món đồ này ra khỏi cung không phải là muốn dàn xếp ổn thoả, mà là chỉ sợ thiên hạ không loạn!
- Chỉ giáo cho? - Từ Vị mắt thưởng thức như ý, miệng hỏi.
- Còn cần phải nói thế nào nữa? - Thẩm Mặc trợn trắng mắt nói: - Ngươi thấy có chó nào không ăn phân không? Hiện tại thứ vàng óng này tuyệt đối có thể hấp dẫn toàn bộ chó dữ trong kinh thành. . .
Nghe được Thẩm Mặc tỉ dụ, Từ Vị lập tức từ nắm thành nhón, suýt nữa ném "thứ vàng óng" này ra ngoài, còn vẻ mặt là "sao ngươi lại ghê tởm quá vậy".
Thấy hắn chỉ dùng hai ngón tay cầm cây Ngọc như ý, Thẩm Mặc lập tức toát mồ hôi:
- Cẩn thận. . .
Dè đâu xúi quẩy, uống nước cũng bị tắc răng, lời y còn chưa nói hết, đột nhiên cảm thấy thùng xe rung lên, người bị nảy khỏi chỗ ngồi, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì cái đầu đã ngã chúi xuống đất.
Trán Thẩm Mặc đập mạnh vào sàn xe cứng rắn, lập tức mắt mọc đầy sao, hai tai kêu ù ù, thoáng cái ngẩn cả người, một hồi lâu còn chưa rõ đã xảy ra cái gì. Không biết lúc nào Thiết Trụ đã đi lên xe, bóp mạnh vào huyệt Nhân Trung mới cứu tỉnh lại Thẩm Mặc từ trong trạng thái sợ mất cả hồn.
Thẩm Mặc vội vàng cúi đầu nhìn Từ Vị, chỉ thấy hắn vẻ mặt đau đớn nằm trên sàn nhà, hiển nhiên cũng bị ngã không nhẹ. Thẩm Mặc chỉ tay vào Từ Vị, khàn giọng nói:
- Mau nâng hắn dậy.
Từ Vị dùng hết sức lực khoát tay nói:
- Đừng, thắt lưng của ta hình như đứt rồi, lộn xộn sẽ bại liệt luôn.
- Vậy nhanh đi gọi đại phu. . . - Thẩm Mặc nói: - Khoa trật đả.
- Ờ. . .
Thiết Trụ lập tức phân phó xuống, sau đó sắc mặt quái dị nói với Thẩm Mặc:
- Có một nữ tử đột nhiên từ bên đường lao ra chặn xe ngựa, nếu không phải xa phu có kinh nghiệm, chỉ sợ bị lật xe rồi cũng nên.
- Nữ tử ở đâu đến?
Thẩm Mặc kiểm tra cái trán đau rát, song cũng may không bị trầy da.
Suy nghĩ một hồi, Thiết Trụ hậm hực nói:
- Một vị. . . cố nhân của ngài.
- Cố nhân? - Thẩm Mặc giật mình nói: - Tới cùng là ai? Đừng úp úp mở mở nữa!
- Vâng. . .
Thiết Trụ vừa muốn nói. Liền nghe bên ngoài vang lên một giọng nói chói tai nhưng rất dễ nghe:
- Thẩm Mặc, ngươi đi ra cho ta!
Sau đó là tiếng quát của đám hộ vệ của y:
- Ngươi không thể qua, bằng không thì chúng ta không khách khí đâu.
Thẩm Mặc có trí nhớ tốt, vừa nghe liền nhíu mày nói:
- Lục Tú?
Lục Tú là muội của Lục Tích, bởi vì mấy tội danh tình nghi cấu kết với giặc Oa, thao túng giá hàng, tổ chức phi pháp vũ trang, vào năm Gia Tĩnh thứ 36 bị dụ bắt tại trấn Chu Trang Tô Châu phủ, sau đó áp giải chiếu ngục Cẩm Y Vệ, sau đó không có tin tức nữa. . .
Đương nhiên đây là thuyết pháp trên quan diện, trên thực tế là Lục Bỉnh muốn Thẩm Mặc đưa Lục Tú đến Bắc Kinh, nói muốn y quản giáo nàng ta. Thẩm Mặc không thể không cho Lục Bỉnh mặt mũi, liền giao nàng ta cho Chu Thập Tam. Nhưng hiện tại thì cái gọi là quản giáo của Lục Bỉnh, hiệu quả quả thực giống như, không được, bên ngoài đã đánh nhau rồi.
- Dừng tay!
Thẩm Mặc kéo mở cửa xe, nghiêm mặt nói:
- Nơi đây dưới chân thiên tử, nơi uy nghiêm, cãi nhau còn thể thống gì.
Vừa bị răn dạy, thị vệ của y lập tức lui ra, không dám gây rắc rối cho đại nhân nữa.
Lục Tú đã bày xong tư thế, thấy đối phương rút lui rồi, nàng cũng đành đứng nghiêm, trợn mắt nhìn Thẩm Mặc nói: