Cao Củng tính tình nghiêm túc, cũng không úp úp mở mở, nói ra tên một người:
- Thẩm Mặc. . .
- Cái gì?
Dụ Vương khó hiểu nói:
- Lẽ nào ta chưa nói rõ sao? Lúc nãy mời sư phụ nói ra tên của người kia mà.
Cao Củng không khỏi động dung nói:
- Điện hạ, ta nói tên của người kia, họ Thẩm tên Mặc!
Nói rồi trừng to mắt:
- Ngài sẽ không ngay cả tên của hắn cũng chưa từng nghe nói qua đấy chứ?
- À. . .
Dụ Vương xấu hổ gãi gãi đầu nói:
- Ngươi vừa nói thế, hình như ta có chút ấn tượng rồi.
Suy nghĩ một chút rồi lại nói:
- Hắn làm gì?
Cao Củng giờ thì triệt để bó tay rồi. Mặc dù biết rõ người này ít có hứng thú đối với chính sự, nhưng cũng không nghĩ tới lại thờ ơ đến loại trình độ này. Hắn đành phải nói:
- Hắn nguyên là tuần phủ Tô Tùng, công thần khai phụ của triều đình, vừa mới hồi kinh, bệ hạ còn ban cho hắn cây Hoàng ngọc như ý. . .
- Hoàng ngọc như ý. . .
Dụ Vương thoáng trừng lên cặp mắt mê man:
- Ngươi là nói vị Ti kinh Tẩy mã kia?
Cao Củng ngoại trừ cười khổ vẫn là cười khổ, thầm nghĩ ngài cũng chỉ cảm thấy hứng thú đối với cái này. Hắn liền thuận theo nói:
- Điện hạ chắc là có điều không biết, người này là cánh tay đắc lực tương lai mà bệ hạ gắng sức bồi dưỡng, vừa bước vào sĩ đồ liền đưa vào thẳng trung khu, sau khi rèn luyện tại nội các lại đưa xuống Giang Nam lịch lãm, quả thực đã làm ra chút đại sự hảo sự, rất được bệ hạ vừa lòng.
Tính nết của Dụ Vương đã bị Cao Củng mò thấu. Nghe vậy hắn quả nhiên khẩn trương nói:
- Người này thật quan trọng như vậy ư? Bệ hạ ban vật kia cho hắn làm gì?
- Thánh ý như thiên, há người làm thần tử có thể vọng đoán.
Cao Củng theo thường lệ lắc đầu nói:
- Nhưng ta có thể rất khẳng định nói một câu, người được Thẩm Mặc được thiên hạ! Thủ đoạn và năng lượng của người này cũng không phải đại thần bình thường có thể sánh bằng. . . Nếu như được người này tương trợ, điện hạ tựa như có dây dài trong tay, có thể trở tay là trói được Thương Long rồi!
- A. . .
Dụ Vương trầm ngâm chốc lát mới nói:
- Vì sao bệ hạ lại ban cho hắn Ngọc như ý nhỉ?
Cao Củng nghe vậy mắt trợn trắng, thầm nghĩ: "Hay nhỉ, chẳng khác nào nãy giờ nói vô ích à." hắn đành phải nói đại cho Dụ Vương nghe:
- Nếu như nhất định phải nói một vài điều, vậy vi thần cho rằng, đây là bệ hạ muốn mượn cơ hội thử xem ai đỏ mắt với bảo vật này.
- Vậy ai còn dám mời chào Thẩm Mặc? - Dụ Vương trừng lớn mắt nói.
- Nếu là người khác, tự nhiên không tiện cùng hắn tiếp xúc.
Cao Củng thản nhiên cười nói:
- Nhưng sau khi tự ta rời chức, bốn vị sư phụ của vương phủ sẽ thiếu một người, ta trở lại liền thượng thư, yêu cầu bổ sung cho điện hạ. . . Đến lúc đó Hàn Lâm Viện cùng đề cử, nhân tuyển này tất nhiên là Thẩm Mặc đoạt được.
- A, vì sao?
Dụ Vương khó hiểu hỏi:
- Trong Hàn Lâm Viện trên trăm vị học giả uyên thâm, luận tư lịch, học thức, hình như đều không tới phiên Thẩm Mặc mà?
- Ha ha, điện hạ có điều không biết.
Cao Củng cười nói:
- Đồng niên đồng hương của Thẩm Mặc kia hầu như ở trong Hàn Lâm Viện hết, hắn lại thân thiện với đám người Lý Xuân Phương, Trương Cư Chính, chỉ cần hắn muốn, sao có thể không suôn sẻ?
Rồi nhỏ nhẹ nói:
- Xét đến cùng. Quan viên nhất đại như hắn đã từ từ trưởng thành lên rồi, mà Thẩm Mặc thân là lãnh tụ khoa Bính Thần, địa vị tự nhiên nước lên thì thuyền lên, mặc dù chức quan không cao, nhưng có thể nhất hô bá ứng, lĩnh tụ quần luân. Đây chính là nguyên nhân ta muốn mời chào hắn.
- Thì ra là thế.
Dụ Vương rốt cuộc đã hiểu, nhưng lo lắng nói:
- Sao ngươi biết hắn nguyện ý theo chúng ta, vạn nhất Cảnh Vương cũng mời chào thì sao? Đừng quên, cục diện hiện tại hắn đã chiếm ưu thế.
- Ha ha, điện hạ yên tâm đi, Trương Thái Nhạc đã đi rồi, việc này nhất định có thể suôn sẻ. - Cao Củng nói rất chắc chắc.
- Vậy vạn nhất không được thì sao. . . - Dụ Vương thiếu lòng tin hỏi.
- Ặc. . .
Cao Củng thiếu chút nữa nghẹn chết, hơn nửa ngày mới bất đắc dĩ nói:
- Nếu không được thì cũng là hắn không có phúc phận này, đáng đời đi toi cùng Cảnh Vương.
- Ngài chắc chắc ta sẽ không thua sao? - Dụ Vương nhỏ giọng nói.
- Đúng vậy. - Cao Củng gật mạnh đầu nói: - Điện hạ nhất định sẽ thắng!
- Vì sao? - Dụ Vương mong chờ nhìn hắn.
- Cái này. . .
Cao Củng triệt để bất đắc dĩ rồi, thở dài nói:
- Ngài chỉ cần Lã Vọng buông cần, việc còn lại thì cứ xem ta và Trương Thái Nhạc đi.
- Ờ. . .
Dụ Vương gật đầu, nhỏ giọng nói:
- Được thôi. . .
Tuy là nói vậy, nhưng bộ dạng vẫn còn lo lắng lắm.
~~
Không có người biết ý nghĩ chân thực của hoàng đế, cho dù cái nhìn chủ lưu hiện nay trong kinh. . . Bệ hạ hướng vào Cảnh Vương điện hạ. . .chẳng qua cũng là suy đoán chủ quan mà thôi.
Kỳ thật đối với nhi tử này, Gia Tĩnh cũng rất lạnh lùng, trong một năm cũng hiếm khi nhìn thấy hắn vài lần, mặc dù xác thực có chút thân phận ruột thịt, chẳng qua cũng là chó chê mèo lắm lông, không có gì khác nhau. Tuy nhiên Cảnh Vương sinh hạ tôn tử duy nhất cho Gia Tĩnh đế, điều này làm cho người ủng hộ của Cảnh Vương tăng thêm lòng tin rất nhiều, dù sao nếu như trong mấy năm Dụ Vương sinh không ra con trai, cũng tự nhiên mất đi tư cách cạnh tranh thái tử.
Đến lúc đó Cảnh Vương điện hạ chính là nhất quốc trữ quân trên thực tế, dù cho bệ hạ vĩnh viễn không lập thái tử, cũng thay đổi không được đích sự thực này. Kết quả là, kinh thành biến chuyển tình thế, mặc dù các đại thần e ngại tổ huấn 'vương công cùng đại thần không được tự mình kết giao', không dám du ngoạn sơn thuỷ Cảnh Vương phủ, nhưng đã đạp vỡ cánh cửa của mấy vị sư phụ trong nhà Cảnh Vương, ghế cũng ngồi muốn sụp rồi.
Đường Nhữ Tiếp mặc dù là một trong bốn vị giảng quan của Cảnh Vương điện hạ, tư lịch yếu nhất, nhưng là người có phân lượng nặng nhất trong cảm nhận của mọi người -- nguyên nhân không có gì, người này là Nghiêm đảng chính quy, được coi là 'đại biểu đảng' phái đến Cảnh Vương phủ, tự nhiên không thể coi thường.
Cho nên từ cái ngày Cảnh Vương điện hạ sinh hạ thế tử, trước cửa nhà hắn ngựa xe như nước, các đại thần đều dâng hậu lễ, mời hắn trình lên Cảnh Vương điện hạ, để biểu đạt thịnh tình chúc mừng. . . Đương nhiên cũng không thể thiếu một phần phân lượng ngang nhau cho Đường lão sư, thậm chí lễ vật còn nặng hơn, mời hắn nói ngọt nhiều hơn.
Đường Nhữ Tiếp cũng là người quen với việc đời, rất thản nhiên thu hồi phần của mình, lại phân ra phân nửa phần cho Cảnh Vương rồi đưa đến Nghiêm phủ, cuối cùng mới đem phân nửa còn lại bỏ vào xe ngựa, vô cùng phấn khởi đưa đến cho Cảnh Vương.
Cảnh Vương điện hạ từng tuổi này còn chưa thấy qua nhiều vàng bạc tài bảo như vậy nữa mà, quả thật khiến hắn vui mừng muốn điên luôn, hận không thể rúc mặt vào đó không dậy nữa.
Nhìn trò hề của điện hạ, Đường Nhữ Tiếp thầm than một tiếng trong lòng: "Đây là hoàng đế tương lai đấy ư? Sao lại có chút tiền đồ thế này? Nghĩ năm đó lão tử đi Tô Châu, Thẩm Mặc cho ta 50 vạn lượng lợi ích ta chưa từng kích động thành như vậy." Hắn đây là hán tử ăn no không biết mùi của hán tử đói, cũng không nhìn Cảnh Vương đã gặp phải người cha nào.
- Khụ khụ. . .
Thấy Cảnh Vương mãi không thể tự kềm chế, Đường Nhữ Tiếp đành phải ho khan vài tiếng để gọi hắn.
Sau khi Cảnh Vương đứng lên giống như một người tương tự Chu Hậu Thông, chỉ là trẻ tuổi hơn hắn nhiều, vả lại không có vẻ thâm bất khả trắc giữa trán, thay vào đó là vẻ thô bạo:
- Đường ái khanh, những người này có tiền thế mà còn cả ngày khóc than nữa chứ? Thật sự là đáng chết!
Đường Nhữ Tiếp cười khổ một tiếng nói:
- Điện hạ, cái nghề kinh quan này đó là nghèo thì nghèo chết, giàu cũng giàu chết. Cầm Binh bộ mà nói đi, Võ tuyển ti, Võ khố ti, một người quản võ tướng lên chức, một người quản quân giới cấp phát, võ tướng toàn quốc đều phải hiếu kính, béo đến chảy cả mỡ ra ấy chứ; nhưng cũng là Binh bộ, nếu như đã đến chức Phương ti, đó chính là quỷ cũng không để ý, ngay cả ăn cơm cũng thành vấn đề.
- A, thì ra là thế.
Cảnh Vương hừ lạnh nói:
- Những người này tham tiền của ta, lại dùng tới hiếu kính ta, còn muốn ta cảm động nhớ nhung bọn họ nữa ư.
Nói rồi vung mạnh tay lên:
- Sớm muộn gì cũng phải giết chết hết họ!
Gia Tĩnh đế cái thời còn như hắn, đã tại trong đấu tranh cùng văn võ cả triều đạt được hết thắng lợi này đến thắng lợi khác. Nhưng Dụ Vương và Cảnh Vương một người không nên thân, một người không quy củ, có thể thấy được giáo dục thì phải từ bé. Hai vị vương gia chính là đã bị thiệt thòi học hành trễ nãi.
Đường Nhữ Tiếp trong lòng phiền muộn nghĩ: "Người này sớm đã coi mình trở thành hoàng đế rồi sao?" nhưng hắn cũng không dám giội gáo nước lã cho Cảnh Vương. Tính tình người này thật sự rất cổ quái, hơi một tí là muốn quất roi, ngay cả mình là sư phó của hắn cũng không thể may mắn tránh khỏi.
Cảnh Vương đặt mông ngồi trên bảo tọa, vênh mặt nói:
- Đường sư phụ, tên 'Như ý' kia tặng lễ vật gì qua đây?
Đường Nhữ Tiếp suy nghĩ một chút, nhỏ nhẹ nói:
- Hắn mới từ ngoại địa tiến kinh, đối với nhân sự trong kinh còn không rõ lắm, tuy nhiên trễ nhất cũng vài ba ngày. . .
Lời còn chưa dứt, liền nghe Cảnh Vương vỗ bàn nói:
- Hiện tại Đại Minh ai chẳng biết cô vương là thế tử giáng sinh? Chuyện lớn như vậy nhưng hắn làm như không thấy, đây nói rõ vấn đề gì? Hắn không đem cô vương để vào mắt! Thật nên đánh hắn 200 roi, cho hắn một bài học!
Đường Nhữ Tiếp cười khổ một tiếng nói:
- Hắn dù sao cũng là cận thần bệ hạ ban cho Hoàng ngọc như ý, điện hạ còn phải lưu cho hắn chút thể diện mới tốt.
Vừa nghe bốn chữ 'Hoàng ngọc như ý', Cảnh Vương lập tức trừng mắt nói: