Chương 507: Bỏ bê công việc

Tam Giới Đại Sư
Nguồn: truyenfull.vision
Tô Tuyết bưng bát vằn thắn đến trước mặt Thẩm Mặc, lại đưa cho y một cái thìa. Thẩm Mặc đưa một viên vằn thắn vào miệng, quả nhiên là da mỏng nhân mềm, trơn bóng thơm ngon, y không khỏi khen: - Mấy năm nay cũng ăn không ít thứ ngon, nhưng không thể bằng món này của cô được. Thở sâu, Tô Tuyết đã bình phục tâm tình, nàng mỉm cười, trả lời vấn đề lúc đầu của y: - Đừng nghe tiểu hài tử nói bậy, không có quan hệ gì với ngươi hết, ta chỉ phát sầu vì việc học của nó thôi. - Có vấn đề gì hả? - Thẩm Mặc hỏi. - Kinh thư của ta học có hạn, đã sắp dạy không được nó rồi. Tô Tuyết nói: - Trước đó vài ngày có bảo lão Vương đi tới trường học gần đây xem sao, nhưng đều phải có công văn thân phận của quan phủ, còn phải có hàng xóm cam kết bảo lãnh mới có thể nhận vào. Rồi có chút phiền muộn nói: - Khi tại Tô Châu cũng chưa nghe nói qua việc này. - Bắc Kinh mà, dưới chân hoàng thành, tự nhiên có chút bất đồng. Thẩm Mặc vừa ăn, vừa nhẹ giọng an ủi nàng: - Chuyện này cô đừng bận tâm, hôm nào tôi tìm ngươi làm giúp cho nó. - Lại phải làm phiền đại nhân rồi. - Tô Tuyết nhỏ nhẹ nói. - Sao lại khách khí rồi? - Thẩm Mặc cười nói: - Có phải còn giận tôi không? - Không có. - Tô Tuyết cúi đầu nói: - Ngươi cũng là suy nghĩ cho ta. . . Hai người rồi không nói lời nào. Thẩm Mặc im lặng ăn vằn thắn, Tô Tuyết thì cúi đầu nghĩ tâm sự -- hai người họ quen biết nhau cũng đã năm sáu năm, cũng cùng nhau trải qua qua một số sự tình. Theo người bên ngoài thấy, Tô Tuyết đã sớm là ngoại thất của Thẩm Mặc rồi, nhưng trên thực tế, ngay cả ngón tay nàng Thẩm Mặc cũng chưa từng chạm qua một cái. . .Điều này cũng không phải là y lập dị, mà là không muốn, thật không thể làm được. Lúc Thẩm Mặc nắm quyền tại Tô Châu, không biết bao nhiêu phú thương thân sĩ nịnh hót y, gặp dịp thì chơi cũng không biết bao nhiêu lần. Cho nên lúc đầu y cũng muốn, thuận nước đẩy thuyền liền "ăn" Tô Tuyết. . . Nhưng Tô Tuyết chưa bao giờ đưa ra một ám chỉ nào với y. Nếu như y không đến, Tô Tuyết cũng sẽ không đi, nếu như y tới rồi, Tô Tuyết sẽ làm bữa cơm, đàn một khúc nhạc cho y, hoặc là cùng y đánh một ván cờ, sau đó trời chưa tối đã đuổi y về nhà. Lúc đầu Thẩm Mặc cho rằng đây là nàng giở trò lạt mềm buộc chặt, y liền kiên trì chờ đợi, nhưng đợi mãi đợi mãi, đợi đến vài năm, rốt cuộc y tin tưởng, Tô Tuyết thật không giống người thường rồi, nữ tử này tựa như đóa liên hoa trong nước, chỉ có thể xem từ xa không được đùa bỡn, lại như đóa u lan trong không cốc, xinh đẹp nhưng vô cùng mờ ảo. Y thậm chí tin tưởng, nếu không phải có đệ đệ muội muội làm ràng buộc, nhất định nàng sẽ biến mất vô tung vô ảnh. Con người Thẩm Mặc nói y lòng dạ xấu cũng được, da dày cũng được, nhưng chưa bao giờ vô sỉ, cũng hoàn toàn không nghĩ tới ăn trong bát còn ngó trong nồi, chỉ vì tư dục của mình mà khiến người khác rơi vào đau khổ, cho nên y không biết bao nhiêu lần hỏi qua Tô Tuyết, đối với tương lai có dự định gì. . . Có cần y an bài hay không, để cho nàng đến một nơi không ai biết, rồi bắt đầu một đoạn cuộc sống mới. Nhưng mỗi lần đó, Tô Tuyết đều khéo cự tuyệt, khẽ nói: - Ta biết mình đang làm gì, điều này với ta mà nói đã là sự lựa chọn tốt nhất rồi. Thẩm Mặc rất muốn hiểu rõ những lời này tới cùng có ý gì, nhưng mỗi lần hỏi, nàng đều cự tuyệt trả lời như lần này, khiến y rất bực mình. ~~ Cứ hồ đồ như thế ở chung mấy năm. Tô Tuyết vậy mà đã trở thành hồng trần tri kỷ của Thẩm Mặc, mỗi khi y cảm thấy mệt mỏi, buồn chán, muốn dốc bầu tâm sự thì sẽ bất giác mà đến nơi này của nàng, nơi đây cũng khiến y luôn đạt được sự thoải mải lớn lao. . . Nhược Hạm bận quá, con cái và sự nghiệp làm cho nàng không còn sự tỉ mỉ như năm đó, hoặc là muốn tỉ mỉ cũng không còn tinh lực đó nữa. Mà Nhu Nương, trước mặt Thẩm Mặc thì luôn luôn câu nệ, không thể như Tô Tuyết, hoàn toàn không quản thân phận, địa vị của y, lấy một loại tâm tính bình đẳng để mà đối đãi. Dần dần, Thẩm Mặc đã quen với sự tồn tại của Tô Tuyết, cũng không gặng hỏi dự định cho tương lai của nàng nữa. . .Mãi đến khi y xác định muốn rời khỏi Tô Châu thì mới đột nhiên phát hiện, đó là một vấn đề không thể không đối mặt. Vì vậy một ngày vào tháng giêng, Thẩm Mặc nói với Tô Tuyết: - Tôi sắp vào kinh rồi. Tô Tuyết đang pha trà, sau khi nghe được thì tay khẽ run lên, nhưng rồi lại nước trà vàng óng vẫn vững vàng rót vào trong ly, dường như không có việc gì hết. Thẩm Mặc móc ra một phong thư từ trong người: - Tôi đã đem hộ tịch của Chí Kiên đưa tới Thiểm Tây Lan Châu vệ rồi. . . Mặc dù phải nghìn dặm bôn ba đi tham gia khoa cử, nhưng Vệ sở này ít đệ tử đọc sách, căn bản không dùng hết danh ngạch sinh viên. Nếu Chí Kiên đi, thứ nhất không ai quan tâm nó chiếm danh ngạch, thứ hai cũng dễ được chọn. Đây đều là những thứ mà tại Giang Chiết không thể nào so được. Tô Tuyết đưa ly trà đến trước mặt Thẩm Mặc, khẽ nói: - Ta bị phụ mẫu bán vào thanh lâu, lại liên lụy đến đệ đệ, khiến nó không có tiền đồ. Hiện tại đại nhân giúp ta bù đắp nỗi tiếc nuối cả đời này, ta thật không biết nên báo đáp đại nhân thế nào. Thẩm Mặc nhỏ nhẹ nói: - Chẳng qua là tiện tay làm, không cần cô báo đáp cái gì. Bỗng dừng lại rồi mới nói: - Nếu như cô có thể nói cho tôi biết dự định tương lai, vậy rất tốt. Tô Tuyết khẽ nhíu mày, thấp giọng nói: - Vì sao đại nhân cứ phải truy hỏi làm gì? - Bởi vì tôi sắp đi rồi, không quản cô đi con đường nào, cũng nên nói cho ta biết. Thẩm Mặc nói: - Tôi cũng dễ có một an bài. - Có thể sẽ rời khỏi Đông Nam. Tô Tuyết khẽ nói: - Nếu đệ đệ muốn đến Lan Châu dự thi, tỷ đệ chúng tôi nên đi phương bắc. - Không cần vội như vậy mà? Thẩm Mặc nói: - Nơi đó dạy học hơi kém, sẽ làm lỡ việc học của Chí Kiên đấy. Tô Tuyết nhìn y, nhỏ nhẹ nói: - Ý của đại nhân là chúng tôi nên ở lại Tô Châu sao? - Không phải là ý của tôi. Thẩm Mặc không hiểu sao buồn bực nói: - Tôi hỏi ý của cô, nhìn xem một người rất xinh đẹp, tại sao cả này cứ mơ mơ hồ hồ, không một dự định với tương lai chứ? Tô Tuyết nghe vậy sửng sốt một hồi, rồi mới yếu ớt thở dài nói: - Đại nhân đã gặp qua tơ liễu, bèo dạt xem chúng nó muốn đi đâu chưa? - Đó không giống. . . Thẩm Mặc hậm hực nói: - Cô còn có đệ đệ muội muội, mọi người là một cái nhà mà! - Kỳ thật là như nhau. Tô Tuyết cúi đầu, thấp giọng nói: - Đối với Xảo Nhi và Chí Kiên thì nơi có tỷ tỷ chính là nhà, nhưng bản thân ta thì sao? Bản thân ta kỳ thật là không có nhà. - Nếu như cô nguyện ý, có thể theo tôi đi Bắc Kinh. Thẩm Mặc cho rằng nàng là ám chỉ mình, đánh liều cắn răng nói: - Cho dù bị Nhược Hạm trách cả đời, tôi cũng không thể bỏ cô ở lại chỗ này. - Chỗ ngươi cũng không phải nhà của ta. Tô Tuyết có chút vui mừng trong lòng, nhưng kiên định lắc đầu nói: - Chỗ ngươi là nhà của phu nhân ngươi, không có quan hệ với ta. - Vậy nghe tôi, tôi sẽ an bài cô ra bên ngoài, sau đó tìm một người tốt mà gả đi. - Thẩm Mặc bất đắc dĩ nói. - Không cần đại nhân phí tâm. Sắc mặt Tô Tuyết cũng lạnh đi: - Tô Tuyết ta cũng không tin, không có nam nhân thì sẽ không sống nổi cả đời. Sau tích tắc cường ngạnh đó, nàng lại chậm rãi giảm kiêu hãnh xuống, nỏ giọng nói: - Ta thừa nhận, không có đại nhân che chở, ta đã sớm bị Hồ công tử, Lục công tử hủy diệt rồi, tiểu đệ cũng không được đọc sách, tiểu muội có lẽ cũng theo gót ta, lưu lạc phong trần. . . Nàng nắm chặt hai tay, trên làn da trắng nõn đã thấy rõ huyết quản, kích động cả người đều khẽ run lên: - Đại nhân nhất định cười ta, thân là hạ tiện, nhưng tâm cao ngất. . . Ta cũng thấy bản thân thật buồn cười, nhưng không muốn như những nữ tử đó, hoàn toàn quên bản thân là ai, biến thành lệ thuộc cho một nam nhân nào đó. Nói đến việc này, nước mắt nàng lại như chuỗi châu bị đứt rơi xuống, ngừng cũng ngừng không được. Thẩm Mặc đành phải ngừng ngay lúc ấy. Nhưng dù Tô Tuyết có kiên cường mấy, cũng chống không lại tình thế. Nàng đương nhiên biết nhiệm vụ quan trọng nhất của mình chính là làm cho đệ đệ có một lối ra tốt, đem muội muội gả cho một người tốt. Trước khi giải quyết xong hai tâm sự này, nàng vẫn chưa có cách nào dựa theo ý nguyện và sống với hình dạng của mình. Cuối cùng nàng tiếp nhận an bài của Thẩm Mặc, mang theo đệ muội đi tới kinh thành, từ từ đợi Xảo Nhi lớn lên, yên lặng đốc thúc Chí Kiên học bài. . . So với hai đại sự nhân sinh này, chút tự tôn đáng thương ấy của nàng thì có được coi là gì đâu? Trở lại hẻm Đinh Hương thành Bắc Kinh, Thẩm Mặc đã ăn cơm xong, và đến tây sương phòng ngồi chơi uống Bích Loa Xuân Nhược Hạm mang đến từ Tô Châu. Nhìn mây trắng lăn mình, hoa tuyết bay lượn trong ly, ngửi hương khí như òa vào người, cảm nhận được ánh nắng ấm áp sau giờ ngọ, Thẩm Mặc cảm giác trong lòng rất thỏa mãn, nỗi ưu sầu sợ hãi vẫn quấn trong lòng gần đây cũng dường như bị hòa tan rất nhiều.