Ánh mắt mọi người tìm kiếm mọi nơi, khó lắm mới tìm được Thẩm Mặc ở vị trí cuối cùng, rồi đều đưa ánh mắt đồng tình nhìn người nam nhân này.
Đúng vậy, là đồng tình, mà không phải là chờ mong, hiếu kỳ, cổ vũ các loại, chỉ là một chút đồng tình với giá rẻ mạt, hoặc nói là thương cảm -- bọn họ rất rõ ràng, Nghiêm Thế Phiên đã nắm giữ quyền chủ động tuyệt đối, mà sau khi hoàn thành một lần kinh thiên nghịch chuyển, hắn tuyệt đối sẽ không để cho mục tiêu kế tiếp rơi vào tay người khác!
Thậm chí ở trong lòng Nghiêm Thế Phiên, tuần phủ Tô Tùng mới là xếp đệ nhất, cho dù bỏ qua vị trí Lễ bộ thượng thư thì cũng phải bảo trụ được nó! Bởi vì nó liên quan đến đường lui của hắn, cùng với kế sách lâu dài của Nghiêm thị gia tộc.
Cho nên, Từ Giai đã thua trận đầu sẽ không có bất cứ cơ hội nào để gỡ hòa lại một ván này. . . Trừ phi giống như lần trước Gia Tĩnh Đế đột nhiên xuất thủ, giúp ông ta xoay chuyển Càn Khôn. Nhưng lần này Gia Tĩnh Đế đã mở kim khẩu, sẽ không xen vào đình thôi hôm nay. Cọng rơm cứu mệnh cuối cùng cũng không trông chờ vào được, Từ các lão hiển nhiên là đã thua chắc rồi.
Tất cả mọi người cho rằng, Từ Giai kéo Thẩm Mặc ra là vì che đậy cho mình, cho nên họ đều rất đồng tình với vị tiểu huynh đệ mới lần đầu tiên tham gia đình thôi thì đã gặp phải chuyện không may này rồi.
Nhưng Thẩm Mặc cũng không coi là thế, còn ngược lại mới đúng. Y cảm thấy cả người nhiệt huyết sôi trào, thậm chí có thể nghe được tiếng tim mình đập -- y phát hiện một cơ hội cũng không dám hy vọng xa vời, nó đang ở ngay trước mắt mình!
Thẩm Mặc nhẹ nhàng hít thở, làm cho tâm tình bình tĩnh lại, lúc này mới cầm tấm hốt ra khỏi hàng, cất cao giọng nói:
- Theo ngu kiến của hạ quan thì nhân tuyển tuần phủ Tô Tùng tương lai phải phù hợp với ba phương diện điều kiện. Thứ nhất, phải có tương quan kinh nghiệm, điều này các lão nói rất đúng, ngoại mậu Thị bạc là quầy hàng tương đối phức tạp, người không quen thì chỉ nửa năm đến một năm là không thể tìm ra được hướng đi. Nhưng lúc này Đại Minh khắp nơi dùng tiền, trước mắt nhiệm vụ năm nay đã không hoàn thành rồi, nếu như sang năm còn không thể cải biến thì sợ rằng không cần bệ hạ trách cứ, những thần tử như chúng ta nên từ quan tạ tội đi được rồi.
Thẩm Mặc nói xong những lời này chúng đại thần đều gật đầu, Nghiêm Thế Phiên cũng không khỏi bụng bảo dạ: "Xem ra sang năm phải kiếm ít chút, dù thế nào cũng phải qua được cái cửa này trước đã. " Xem ra lần này hắn thực sự bị lửa giận của Gia Tĩnh làm cho sợ hãi rồi.
Lại nghe Thẩm Mặc nói tiếp:
- Thứ hai thì sao, vị đại nhân này cần phải có đủ tư lịch, bằng không thì khó có thể phục chúng, còn có thứ ba, vị đại nhân này phải được mọi người đều tán thành mới được, ít người cản trở thì cũng dễ làm việc mà.
Thanh âm thẳng thắn lưu loát, mang theo sự lão luyện cần có.
Cho dù y có nói ra hoa thì Nghiêm Thế Phiên cũng không thể thay đổi nhân tuyển, cho nên vừa nghe thế thì hắn không nhịn được lên tiếng:
- Điều ngươi nói đều đúng, nói mau là ai đi!
- Tuân mệnh.
Thẩm Mặc chắp tay, hít thở sâu, nhưng không trả lời ngay. Giờ khắc này y rất rõ, kỳ ngộ và mạo hiểm nó luôn như ảnh tùy hành, chỉ cần lúc này mình bắt được kỳ ngộ, vậy nhất định phải gánh chịu mạo hiểm tương ứng -- cũng ý nghĩa, dự tính lúc đầu đứng ngoài cuộc của mình sẽ bị phá vỡ, mình cũng rốt cuộc tiến vào tầm mắt của Nghiêm đảng, từ nay về sau thiên hạ sẽ không thái bình nữa. . .
"Con bà nó, lão tử làm lỏa quan* rồi, sợ đếch gì trò của hắn?" trong lòng Thẩm Mặc mắng to một câu, giống như đang tự bơm hơi cho mình vậy, bụng bảo dạ: 'không bỏ được tức phụ bắt không được lưu manh, liều thôi!'
/lỏa quan: quan viên có người thân ở xa.
Thẩm Mặc đang tiến hành đấu tranh tâm lý cuối cùng thì bên kia Nghiêm Thế Phiên không thể mặc kệ, nói với Từ Giai:
- Xem ra hắn cũng không biết, Từ các lão, xem ra vẫn phải làm phiền ngài rồi.
Từ Giai lại lắc đầu nói:
- Ha ha, Nghiêm bộ đường chớ nóng, đợi chút đi, thanh niên nhân thận trọng là chuyện tốt mà.
Rồi nhìn sang Thẩm Mặc hỏi:
- Thẩm Tế tửu đã suy nghĩ kĩ chưa?
- Vâng, thưa các lão.
Thẩm Mặc lấp lánh ánh mắt nhìn Từ Giai, cao giọng nói:
- Nhân tuyển ta đề cử là nguyên tri phủ Hàng Châu kiêm Giang Nam đề cử ti Trà mã Đường Nhữ Tập, Đường đại nhân Trạng Nguyên xuất thân, từng quản lý thứ vụ địa phương, cũng rất quen thuộc thương vụ, bất kể từ tư lịch, kinh nghiệm hay là nhân vọng thì Đường đại nhân đều là nhân tuyển tốt nhất!
~~
Thẩm Mặc nhất ngôn ký xuất, cả triều đình bỗng chốc xôn xao, chúng đại thần nghĩ y sẽ đề cử người của Từ Giai, đề cử người của Dụ Vương, thậm chí tự mình trở lại làm tuần phủ Tô Tùng này, nhưng tuyệt đối không ngờ được y lại đi đề cử người của Cảnh Vương!
Y là Thị giảng của Dụ Vương cơ mà! sao có thể để người của Cảnh Vương thượng vị chứ? Lẽ nào y là gian tế của Nghiêm đảng ẩn núp tại Dụ Vương, hay là sáng nay uống nhầm thuốc rồi? Chúng đại nhân nhao nhao suy đoán, Cao Củng trực tiếp trợn mắt nhìn, trong lòng mắng to: "Tiểu súc sinh chân ngoài dài hơn chân trong này, sao có thể làm ra loại chuyện thất đức sinh nhi tử không có lỗ đít thế này được chứ?" nam nhi Yên Triệu tính khí nóng nảy, nếu không phải đang ở trên triều đình, phỏng chừng sẽ xông lên liều mạng với Thẩm Mặc rồi cũng nên.