Chương 713: Hâm mộ và ghen tị

Tam Giới Đại Sư
Nguồn: truyenfull.vision
Trương Cư Chính vừa nói ra khỏi miệng, không khí hài hòa trong phòng bao hơi thay đổi. - Vậy theo ý Trương đại nhân chúng ta nên bỏ mặc? Lâm Nhuận mặt vẫn tươi cười. - Đương nhiên không phải, một số chuyện không phải không làm, mà chưa tới lúc. Trương Cư Chính chỉ ra ngoài: - Thế tử, công tử của ngoại phiên tới nhà Thẩm đại nhân gây chuyện, trong kinh tông thất cũng bày đủ mọi trò , một mặt nhờ vương công đại thần ra mặt nói thay cho họ, một mặt tuyên bố ai dám động vào gạo lộc của bọn họ, sẽ giết cả nhà kẻ đó. Lâm Nhuận hừ một tiếng: - Dám uy hiếp mệnh quan triều đình, càng phải nghiêm trị. - Chuyện này càng lên cao áp lực càng lớn. Trương Cư Chính kiên nhân nói: - Hoàng thượng, Dụ vương, Từ các lão đều có rất nhiều lo lắng. Từ khi Cảnh vương phong phiên, hoàng đế cố ý để Dụ vương tham dự quốc sự, đó coi thành hành động bồi dưỡng người kế nghiệp: - Tổ chế không thể thay đổi, tông thất không thể bỏ, đó là rào chắn hoàng thượng và Dụ vương không thể vòng qua. Cho nên mặc dù muốn vứt bỏ gánh nặng này, nhưng không muốn trở mặt với tông thân huyết mạch tới mức không thể vãn hồi. Lâm Nhuận hiểu rồi, Trương Cư Chính tới làm thuyết khách, cắt ngang: - Vậy theo Thái Nhạc huynh chuyện này xử lý ra sao? - Phải tính kế lâu dài, ổn định làm trọng, thượng sách Nhược Vũ huynh nói vừa rồi chấn động quá lớn, hiện giờ chưa thể dùng, trung sách hạ sách có thể suy xét. Lâm Nhuận quay sang Thẩm Mặc: - Ý Chuyết Ngôn huynh cũng thế à? Thẩm Mặc cười khẽ: - Hiện giờ ta "bất tại kỳ vị, bất mưu kỳ chính", chủ ý ai hay ta nghe người đó. Dưới bề ngoài ôn hòa là tính cách như mũi kiếm nhọn, Lâm Nhuận nhìn xoáy vào Thẩm Mặc: - Đừng ba phải, huynh thấy phải làm sao đây. Thẩm Mặc rót rượu cho hắn: - Vấn đề tông thất rất phiền phức, chúng ta bước chậm thôi, dùng mười năm thậm chí vài chục năm giải quyết vấn đề, hiệu quả sẽ tốt hơn. - Ta không hiểu, chẳng qua chỉ là đám sâu mọt ăn không ngồi rồi, có gì đáng sợ? Giờ Nghiêm tặc đã mất, chính là thời cơ đổi mới, vung đao chém xuống, cắt bỏ nhọt độc cho Đại Minh không phải tốt sao? Lâm Nhuận uống cạn chén rượu. - Chỉ sợ huynh vừa vung đao, Đại Minh đã biến loạn khắp chốn rồi.. Trương Cư Chính lạnh lùng nói: - Dạng như Y Vương cũng có thể lôi kéo được vạn người, trong số bọn chúng không thiếu kẻ mang lòng phản loạn, tới khi đó cả đám chó điên cắn càn, tới lúc đó Đại Minh ra sao? Còn huynh gây họa cho triều đình, chỉ có nước mang đầu ra ngoài chợ tây. Lời này nói rất nặng, Lâm Nhuận tức không nói lên lời, "cách" một cái, bóp vỡ chén rượu trong tay, làm thư sinh trong phòng giật này mình. Lâm Nhuận ném mảnh vỡ xuống đất, lạnh lùng nhìn Trương Cư Chính: - Ta có ra chợ tây, vẫn còn hơn hạng như ngươi. Rồi chắp tay với mọi ngươi: - Lâm mỗ thất lễ, hôm khác sẽ tới nhà bồi tội. Nói xong đi ngay. Lâm Nhuận đi rồi, bữa cơm bị phá hỏng, Từ Vị, Chư Đại Thụ, Ân Sĩ Chiêm cũng rời đi, chỉ còn lại Trương Cư Chính là khách. Hắn xin lỗi: - Đó không phải ý của ta, hôm khác sẽ xin lỗi Lâm huynh. Thẩm Mặc cười rộng lượng: - Ta biết huynh khó cãi lời sư phụ, ta há chẳng phải sao? Sư phụ ra lệnh, ta cũng bị bó chân bó tay, thật ra ta ủng hộ Nhược Vũ huynh. - Ta cũng thế, đám tông thất chỉ có hại mà không có lợi gì cho quốc gia, hận không thể diệt sạch bọn chúng. - Đó mới là lời thật lòng của Thái Nhạc huynh. Thẩm Mặc cười lớn: - Ta biết, vừa rồi huynh chẳng phải làm thuyết khách, mà là khích tướng. Người ngay không nói lời mờ ám, Trương Cư Chính thống khoái thừa nhận: - Ta chỉ có cách đó mới không làm trái với sư phụ, lại không đi ngược lại lương tâm. Thì ra không biết từ đâu Từ Giai biết Trương Cư Chính tới dự tiệc của Thẩm Mặc, liền tìm hắn lại, bảo: - Hiện giờ quan hệ của ta và hoàng thượng đã ấm lại, bị Lâm Nhuận phá hỏng ... Hắn là học sinh của ta, hoàng thượng sẽ cho rằng là chủ ý của ta. Nếu chuyện này không xử lý thỏa đáng, hoàng thượng sẽ nghi ta được thể lấn tới, khoe khoang quyền uy của mình. Trương Cư Chính cho rằng ông ta nói quá, nhưng không tiện phản bác sư phụ, đành uyển huyển nói: