Chương 716: Tông phiên điều lệ

Tam Giới Đại Sư
Nguồn: truyenfull.vision
- Ý đại nhân là tuyển người cường tráng trong nạn dân làm binh? - Đúng, tuyển người cường tráng mạnh mẽ ra, một có thể bảo vệ quốc gia, hai dễ quan lý nạn dân, ba chỉ có gia đình đi lính mới không thể chạy. Hơn nữa có thể dùng quân lương trả bù lương thực mỗi nhà dùng, như thế áp lực quan phủ nhỏ đi không ít, phú hộ cũng có thể yên tâm được rồi. Nghe lời Cao Củng nói, Trương Cư Chính gật gù: - Đây là biện pháp tốt, có điều .. - Có điều cần Từ các lão gật đầu. Cao Củng vỗ vai hắn: - Thái Nhạc, chuyện này giao cho ngươi, ta tin nhất định ngươi có thể lấy được công văn. - Ngài đúng là mưu tính sâu xa.. Trương Cư Chính bật cười: - Lôi cả hạ quan vào. - Hết cách, đành phải thế. Cao Củng thở dài: - Thái Nhạc, chúng ta đang đối diện với mấy chục vạn nạn dân, phải tận lực, mỗi phần sức lực có thể cứu ngàn vạn tính mạng, không cố sao được. - Tân Trịnh công nói phải, hạ quan sao dám không tận tâm. - Tốt tốt, ta biết ngươi là hán tử dám làm, có trách nhiệm. Nhất định không làm ta thất vọng. Trương Cư Chính liền tới chỗ Từ Giai báo cáo, ông ta than thở không thôi: - Cao túc khanh đúng là có tài kinh bang tế thế, chuyện này ta nghe ông ta hết. Thực ra Cao Củng nhìn nhầm Từ Giai rồi, thân là thủ phụ, ông ta không thể lấy tính mạng người dân, an nguy xã tắc ra làm trò đùa. Không thể vì ông ta thanh toán Nghiêm đảng tàn nhẫn mà cho rằng ông ta cũng như Nghiêm Tung ... Muốn đem quan trường hủ bại hai mươi năm do Nghiêm đảng tạo ra xoay chuyển lại, không dùng thuốc mạnh không được. Nắm trong tay công văn, Trương Cư Chính hoàn toàn yên tâm, ra ngoài thành tìm Lâm Nhuận. Nhưng ở sở chỉ huy lâm thời không thấy hắn, quan viên trực ban nói hắn đã đi tuần, Trương Cư Chính liền tới thẳng phu nạn dân tìm hắn. Mặc dù có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi vào khu nạn dân Trương Cư Chính vẫn chấn động, trong những căn lều thấp lè tè, toàn là cơ thể da bọc xương. Đáng buồn nhất là bất kể già trẻ, đều bị áp lực sinh tồn trở nên ngây ngốc, hoàn toàn không có chút sinh khí nào. Chính những ánh mắt đờ đẫn đó làm Trương Cư Chính như có gai đâm vào lưng, tinh thần hoảng hốt, đột nhiên vướng chân, ngã vập mặt xuống tuyết. Người bên cạnh vội đỡ hắn dậy, Trương Cư Chính quay đầu nhìn kỹ, thì ra hắn vấp vào một thi thể vùi trong tuyết. Quan viên bên cạnh thở dài: