Chương 748: Chiến thắng chi đạo (3-6)

Tam Giới Đại Sư
Nguồn: truyenfull.vision
Sau khi yến hội kết thúc, Thẩm Mặc gọi Tam Xích tới phân phó vài câu, sau đó mời Bàn Thạch Công, còn có mấy vị tông lão Xa tộc đến thư phòng dùng trà. Thẩm Mặc đi đến phía sau thay y phục, thị vệ dâng lên trà cũng lui xuống. Thừa dịp cơ hội này, mấy vị tông lão vội vàng hỏi Bàn Thạch Công: - Thạch công, hắn gọi chúng ta qua đây làm gì? - Nghe thử chẳng phải sẽ biết... Còn chưa biết trong hồ lô của Thẩm Mặc rốt cuộc bán thuốc gì, Bàn Thạch Công không dự định lãng phí nước bọt với họ. - Kệ hắn nói gì, phát xuống lương thực mới là quan trọng nhất. - Các tông lão ngươi một lời ta một tiếng nói: - Bàn Thạch Công, đợi lát nữa kinh lược đại nhân vừa đến, ông nói với hắn đưa lương thực cho chúng ta trở về đi. Bàn Thạch Công gật đầu, ý bảo mọi người chớ có lên tiếng, quả nhiên chẳng mấy chốc, chợt nghe được tiếng bước chân vang lên, sau đó thị vệ trưởng của Thẩm Mặc nói: - Mời chư vị chờ ở thư phòng một chút, đại nhân lát nữa sẽ ra. Đang nói thì cửa mở ra, đi vào năm người trung niên quần áo chỉnh tề, tay chân nhanh nhẹn. Tam Xích nói với đám người Bàn Thạch Công: - Đây cũng là khách nhân ngày hôm nay. Mấy người sau khi vào bèn nở nụ cười ôn hoà với bọn Bàn Thạch Công, Bàn Thạch Công chỉ gật đầu, cũng không tiếp lời. Tam Xích an bài khách nhân ngồi xuống, song phương vừa lúc ngồi một bên một hàng ghế, đông tây chiêu mục mà ngồi. Dâng trà cho khách nhân mới tới xong, bọn Tam Xích lại lui xuống, hai nhóm khách nhân còn lại thì mắt to trừng mắt nhỏ. Khách nhân sau muốn bắt chuyện một chút, bất đắc dĩ vài lần dẫn chuyện nhưng vẫn không nhận được sự đáp lại, đành phải xấu hổ im lặng, tràng diện có hơi xấu hổ. Kỳ thật Bàn Thạch Công cũng đang lặng lẽ đánh giá đối phương, chỉ nhìn một nhười đeo nhẫn Mặc ngọc trên ngón tay, liền biết đây đều là đại tài chủ. Lại nhìn khí chất khôn khéo lão luyện của họ, chắc hẳn không phải là người đọc sách, mà là các thương nhân. Ông ta liền mở miệng hỏi: - Bằng hữu đây làm buôn bán? Mấy người liền cùng nhau gật đầu: - Ngài quả là có ánh mắt, chúng tôi quả thật là thương gia. - Làm buôn bán gì? - Bàn Thạch Công trong lòng mấp máy, tiếp tục đề ra nghi vấn. - In nhuộm. - Trong đó một người tướng mạo anh tuấn, tuổi tác hơi nhỏ, cũng chính là nam tử đeo Ban chỉ thay đồng bạn đáp: - Chúng ta đều làm in nhuộm. - In nhuộm? Bàn Thạch Công có chút thất vọng, cái này có can hệ gì với Cán Nam đâu. Mấy người thương nhân cũng không phải thủ lĩnh của chuyến này, cũng không dám nói lung tung, thấy đối phương không có hứng thú nói chuyện nữa nên cũng không lên tiếng. Đôi bên ngồi im một hồi thì tiếng cười của Thẩm Mặc vang lên từ sau bình phong: - Để mọi người phải đợi lâu rồi. Hai nhóm người vội vàng đứng dậy nghênh đón, thấy Thẩm Mặc đã thay bằng một bộ trường bào bằng vải bông xanh đen có in chìm hoa, càng có vẻ phiêu dật xuất trần hơn người. Y không phải đi ra một mình, mà dắt tay theo một lão già có vẻ phúc hậu, tóc hoa râm, hai người bộ dạng thân mật xuất hiện ở trước mặt mọi người. Thẩm Mặc ôn hoà mời mọi người ngồi xuống, lão giả kia ngồi xuống thủ vị bên trái, vừa lúc đối diện với Bàn Thạch Công, hiển nhiên là đầu não của các thương nhân. Thẩm Mặc đã ngồi xuống thủ vị, mặt đầy tươi cười nói với Bàn Thạch Công: - Thạch công, vị này chính là Nguyễn hội trưởng của thương hội Huy Châu, hiệu trưởng công tiên sinh. - Trưởng công. - Bàn Thạch Công cung kính chào hỏi: - Bàn Thạch có lễ. Lão giả kia mỉm cười hoàn lễ: - Ngài đây chắc là Bàn Thạch Công đại danh đỉnh đỉnh rồi? Mặc dù ông ta là một thương nhân, nhưng khí độ ung dung, cử chỉ rộng lượng, rất khó không khiến người khác tâm sinh thân cận, ngay cả Bàn Thạch Công cũng lần đầu tiên cười nói: - Người sơn dã thì có danh khí gì, nhưng ngài đây là hội thủ của một trong tam đại Thương Bang, đó mới là đại danh đỉnh đỉnh đấy chứ. - Chẳng qua là làm chút chuyện cho đồng hương mà thôi. Nguyễn hội trưởng khiêm tốn cười cười, lại nói với Thẩm Mặc: - Nhờ có đại nhân an bài cơ hội lần này, mới có thể nhìn thấy Bàn Thạch Công cùng chư vị tộc trưởng. Tràng diện vĩnh viễn sẽ không vắng vẻ tôn giả. - Nếu mọi người biết nhau rồi. - Thẩm Mặc cười gật đầu nói: - Vậy ta sẽ đi thẳng vào chính đề. Y nói với Nguyễn hội trưởng: - Trưởng công, lần này các vị thiên lý đến đây, khẳng định là chuyến đi này không tệ. Vấn đề lớn vẫn làm phức tạp các vị ta rốt cuộc tìm được con đường giải quyết rồi. ※※※ Trưởng công tiên sinh này tự Lương Thần, tên là Nguyễn Bật, quả thật là một nhân vật không thể không nói. Ông ta sinh trong năm Hoằng Trị tại Huy Châu huyện Dục, trong một gia đình tiểu địa chủ, đọc qua sách, học qua y, sau đó xin phụ thân một khoản tiền, nói là muốn "buôn bán tứ phương", sau khi trải qua ngăn trở thất bại, rốt cuộc tại Vu Hồ đã tìm được mục tiêu nhân sinh của mình. Bởi vì ông ta phát hiện Vu Hồ là một địa phương của thành tựu sự nghiệp. Đầu tiên vị trí địa lý ở đây hết sức ưu việt, có giao thông thủy lộ thông suốt, vả lại nằm ở điểm trung tâm của mấy trung tâm kinh tế quan trọng như Nam Kinh, Tô Châu, Hàng Châu, Hợp Phì, là một đầu mối then chốt của giao thông thuỷ bộ cực kỳ quan trọng, không chỉ có giao thông phát triển, hơn nữa tình hình thị trường linh thông, hoàn toàn có đủ tiền cảnh rộng lớn để phát triển làm "Trường Giang cự phụ, Hoản chi trung kiên".(Hoản tên gọi khác của tỉnh An Huy, Vu Hồ thuộc An Huy) Càng quan trọng là, ở đây ông ta đã tìm được sự nghiệp của mình -- Hách đề. "Hách đề" là thế nào? Tương truyền là một loại giấy mỏng năm đó tỷ muội Triệu Phi Yến tạo ra, sau Đường Tống liền được coi như cách gọi thay cho giấy nhuộm màu. Ngay lúc đó Vu Hồ đã là trọng trấn của ngành nhuộm của Minh triều, nhưng vẫn còn chưa có người kinh doanh ngành nghề giấy nhuộm màu. . . Chủ yếu là bởi vì thứ này không phải là nhu yếu phẩm của cuộc sống, mà là vật đề cao phẩm chất cuộc sống, cho nên sau khi hưng thịnh tại Đường Tống thì vẫn mai danh ẩn tích. Mà mấy đời hoàng đế sau khi quốc triều thành lập đều tôn trọng tiết kiệm, quốc gia cũng đang ở trong giai đoạn khôi phục, cho nên trong một đoạn thời gian rất dài "Hách đề" cũng không có thị trường, mãi đến trong năm Gia Tĩnh. Nhưng Nguyễn Bật đã nhạy cảm phát hiện đối với sự biến đổi của thị hiếu xã hội, ông ta cảm nhận được, trào lưu của xã hội đã xảy ra thay đổi rất lớn, dần dần chuyển sang tôn trọng xa hoa lãng phí. Loại trào lưu này thể hiện trước tiên ở các phương diện ăn, mặc, ở, đi lại. Lúc lập quốc mỗi tục lệ mà Thái tổ hoàng đế định ra không ngừng bị đột phá, bị đi quá giới hạn. . . Tỷ như nói tại phương diện y phục, lúc đầu chỉ có sĩ phu mới có thể đội nón ngõa lăng, sớm trở thành trang phục lưu hành của tiểu dân phố phường, đào kép, kỹ nữ khắp người là lăng la, đầu đầy châu ngọc, thái giám bên trong cung đình đều mặc vào mãng y. Những người này đặt ở quốc sơ đều phải rơi đầu, nhưng hiện tại, ngay cả Ngự sử đều quen thói, ngay cả hoàng đế nhìn cũng không để bụng, xem một chiếc lá biết mùa thu, chỉ cái này thôi đủ biết thế đạo đã triệt để thay đổi. Nguyễn Bật nhạy cảm nhận thấy được, yêu cầu của mọi người đối với chất lượng cuộc sống sẽ càng ngày càng cao, rất nhiều thứ tại vài chục năm trước còn không người hỏi đến, giờ thì đã có tiền cảnh về thị trường vô cùng tốt. Vì vậy ông ta bán hết gia sản, mở một xưởng nhuộm giấy màu sản xuất hách đề. Sau khi Hách đề nhuộm ra, bán thế nào lại là một vấn đề. Nhưng ông ta sớm xem trọng địa phương để khai hỏa phát pháo đầu tiên -- Nam Kinh! Nơi Lục triều kim phấn, có hằng hà danh kỹ đào kép, văn nhân mặc khách, đương nhiên là thị trường tốt nhất của hách đề rồi. Hơn nữa càng quan trọng là, toàn quốc lưu hành nhìn Nam Kinh, ở đây hưng khởi cái gì, lập tức mỗi thành thị chính sẽ hưng khởi theo, rồi cứ từng cấp truyền xuống. Chỉ cần khai phá được thị trường Nam Kinh, thị trường toàn quốc cũng đều nắm giữ trong tay. Kết quả không ngoài sở liệu, thu lợi rất nhiều, vả lại tên tuổi đã gầy dựng thành công, đơn đặt hàng cần mua các nơi tới như tuyết rơi, đã vượt quá một xưởng của Nguyễn Bật có thể sản xuất, mặc dù ông ta đang cực lực mở rộng, nhưng vẫn không thể thỏa mãn nhu cầu thị trường. Lúc này các công trường in nhuộm khác thấy thế cũng đều chuyển sang sản xuất hách đề, vả lại không chỉ vùng Vu Hồ, các tỉnh còn lại phàm là có sản nghiệp nhuộm đều thấy lợi mà dựng lên, cùng vui vẻ sản xuất, thoáng cái sản lượng bạo tăng, cạnh tranh hết sức tàn khốc, dần dần lợi nhuận giảm xuống, thậm chí không còn lợi nhuận. Nhưng sinh ý của Nguyễn Bật vẫn phát triển không ngừng, bởi vì ngoại trừ ưu thế đi đầu, ông ta còn nắm giữ một kỹ thuật đặc biệt, gọi "Vạn niên hồng". Đó là một loại giấy viết màu đỏ thắm, nó tiên diễm vô cùng, vĩnh viễn không phai màu, xưởng khác căn bản không thể mô phỏng theo. Vạn niên hồng cũng trở thành thương hiệu trong hách đề, rất được tán dương, tiếng tăm khắp thiên hạ, vượt ra cả hải ngoại. -o0o- Đám người Bàn Thạch Công trở nên trầm mặc, trong ánh mắt giao lưu lẫn nhau cũng tràn ngập kinh khủng và lo lắng, quan quân quả thật long trời lở đất rồi, không còn nhiễu dân gây chuyện nữa, không còn lỏng lẻo buông thả nữa, mà trở nên quân kỷ nghiêm minh, quân dụng nghiêm chỉnh, những biến hóa tích cực này khẳng định sẽ sản sinh ảnh hưởng rất lớn đối với thế cục của Cán Nam. Trên mặt Bàn Thạch Công lộ ra vẻ suy nghĩ sâu xa, nghi thức phía sau ông ta hoàn toàn không để tâm, con mắt của ông ta nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Thẩm Mặc, suy nghĩ về người thanh niên thần kỳ này. Sao lại thần kỳ như vậy, có thể đem một nắm cát rời rạc, nhanh chóng nặn lại thành một cục chứ? Chỉ dựa vào bản lĩnh này, trong lòng ông ta liền hiểu rõ -- mấy tên cuồng vọng Lại Thanh Quy, Tạ Doãn Chương này sẽ không phải là đối thủ của y. Như vậy thì có cần điều chỉnh sách lược đối với quan phủ không? Mãi cho đến khi nghi thức kết thúc, mọi người được mời trở lại phủ Kinh lược tham gia yến hội ăn mừng chiến thắng, Bàn Thạch Công mới có được chủ ý: trước tiên cứ xem rồi tính tiếp, nhưng tận lực đừng có đắc tội với y, ngày sau cũng dễ gặp lại. Yến hội bày tại hậu viện phủ Kinh lược, nhưng hành dinh tạm thời này quá chật hẹp, trong phòng căn bản bày không được nhiều bàn, nên phải bày ở tại viện tử. Tổng cộng 25 bàn, mỗi bàn 10 người, tất cả đều ăn uống dưới ánh mặt trời, cũng may ánh nắng mùa thu không gắt, nắng chiếu lên người còn rất ấm áp, còn thoải mái hơn nhiều so với ở trong phòng. Vì tiêu trừ ngăn cách, Thẩm Mặc cố ý an bài thứ tự chỗ ngồi, mỗi một bàn đều có văn có võ, có Sơn Cáp có Khách Gia, để cho họ ngồi đan xen nhau, cũng trước đó dặn dò các quan văn võ liên can, phải đem tiệc rượu này trở thành nhiệm vụ, ai có thể làm bầu không khí được hòa hợp, cùng đối phương kết giao bằng hữu, người đó sẽ lập công, nếu ngược lại, chờ ăn hèo đi. Có Thẩm Mặc an bài trước, văn võ tham gia yến hội tự nhiên sẽ không làm bất hòa với các lão nhân Xa tộc bên cạnh, còn phải thử liên hệ với họ, để xem có thể hoàn thành nhiệm vụ của đại nhân hay không. Mà với các tông lão Xa tộc thì, mặc dù tại bản tộc có địa vị cao thượng, nhưng được uống rượu trên cùng một bàn với các vị đại quan lão gia này vẫn là lần đầu tiên khai thiên tích địa, quả thật có chút thụ sủng nhược kinh, bởi vậy cũng dè dặt nhận lời. Tuy nhiên rượu là một thứ tốt để kéo gần quan hệ, kính nhau vài vòng, vài ba ly vào bụng rồi, mặt người nào người nấy cũng đỏ bừng, bất luận thân phận, đều bắt đầu xưng huynh gọi đệ, bầu không khí dần dần trở nên náo nhiệt. Chủ bàn bày bên trong ngôi đình nghỉ mát ở đông viện, Thẩm Mặc để Bàn Thạch Công ngồi ở bên cạnh mình, các tổng binh tuần phủ tiếp khách. Bàn Thạch Công là người có kiến thức, tự nhiên minh bạch cả bàn quan bào ửng đỏ này có ý nghĩa là gì, những đại nhân vật bình thường đều không thấy được này không ngờ lại ngồi ở bên phải tiếp chuyện với mình, điều này làm cho ông ta khó mà hưởng thụ nổi, ngồi đó mà như đứng đống lửa. Thẩm Mặc nhìn ra ông ta không được tự nhiên, y chỉ tay vào trong viện cười nói: - Bàn Thạch Công, ngài xem, họ đều bắt đầu uống rượu rồi, có phải chúng ta cũng nên thả lỏng chút không. Theo ngón tay chỉ, Bàn Thạch Công thấy được các tông lão đã hoà mình với quan phủ mọi người, yêu ngũ hát lục đấu tửu với nhau, cũng rõ là mới mẻ. - Chưa từng nghĩ tới, các đại quan có thể cùng người miền núi chúng ta ngồi một bàn uống rượu. . . Bàn Thạch Công không khỏi lắc đầu cảm thán. - Vì sao không thể chứ? - Thẩm Mặc ôn hòa cười nói: - Mọi người đều là con cháu viêm hoàng, nếu sinh ra ở trên Thần Châu đại địa thì đều cao quý như nhau, vì sao lại phải thiết lập giới hạn cho mình? - Thuyết pháp này của đại nhân thật không giống người thường. - Bàn Thạch Công nhỏ nhẹ nói: - Lấy hiểu biết của lão hủ vài chục năm, phần lớn người Hán đều coi thường người Xa chúng tôi. - Đúng vậy, đây là lịch sử tạo thành. - Thẩm Mặc không kiêng dè gì nói: - Mặc dù tổ tiên của các vị phần lớn là vọng tộc của Ngụy Tấn, nhưng dù sao cũng đã ngăn cách với thế giới bên ngoài cả nghìn năm rồi, ngôn ngữ, tập tục, văn hóa, trang phục các phương diện trước kia đều có khác biệt. Rồi cười nói: - Hai tộc muốn bình đẳng tôn trọng, còn cần nỗ lực mấy thế hệ nữa. - Lẽ nào sẽ có ngày đó sao? - Bàn Thạch Công không quá tin tưởng. Thẩm Mặc lại chuyển đi đề tài, mỉm cười nói: - Ta nghe nói, các vị có câu tục ngữ, gọi là "Thà để khuê nữ ở nhà tới già, chứ không qua phía Nam lấy chồng", lời này có ý gì? - Ha ha, không ngờ đại nhân biết cái này. - Bàn Thạch Công cười nói: - Làng phía bắc Long Đầu Sơn chúng tôi cuộc sống coi như không có trở ngại, nhưng phía nam sống rất khó khăn, nhiều nhà nghèo đến nỗi không có quần mà mặc, địa phương ngay cả thổ phỉ cũng không đến thăm, ai muốn đem cô nương gả qua đó để chịu tội chứ? - Coi thường người ta? - Thẩm Mặc cười nói. - Coi như vậy đi. - Bàn Thạch Công gật đầu nói: - Nghèo sẽ bị người coi thường. Có lão nhân này lên tiếng, làm cho giao lưu trở nên rất dễ dàng. - Chính là đạo lý này. - Thẩm Mặc thản nhiên nói: - Kỳ thị bởi vì bần cùng, sau đó sản sinh ngăn cách. Bàn Thạch Công suy tư một hồi mới nói: - Đại nhân nói không sai chút nào. Rồi cười cay đắng: - Nhưng mấy đời sinh sống trên núi, nghèo là cái mệnh của chúng tôi rồi. - Đó cũng chưa hẳn. - Thẩm Mặc cười thần bí: - Ta có biện pháp có thể để cho Xa dân giàu lên, ông có tin không? Bàn Thạch Công nhìn Thẩm Mặc chằm chằm, thấy y không giống giả bộ, nhưng vẫn còn chưa tự tin nói: - Đại nhân, ta nói một điển cố ngài đừng có mà không thích nghe. - Mời nói. - Thẩm Mặc châm cho ông ta một ly rượu. - 50 năm trước, có một đại nhân vật, cũng tới nơi này của chúng tôi tuần phủ qua. - Bàn Thạch Công nói: - Hắn gọi Vương thủ nhân. - Chính là sư tổ của hạ quan. - Thẩm Mặc nghiêm nghị nói. - Hắn lợi hại sao? - Bàn Thạch Công hỏi. - Văn võ song toàn, kinh thiên vĩ địa. - Thẩm Mặc tràn đầy kính ý nói: - Chính là thánh hiền 500 năm mới xuất hiện một người. - Đại nhân so với hắn thế nào? - Bàn Thạch Công lại truy hỏi. - Cách rất xa. - Thẩm Mặc thản nhiên nói: - Khác biệt tựa như sao và ánh trăng vậy. - Đó cũng đúng... Bàn Thạch Công thở dài một tiếng: - Năm đó sau khi hắn tiễu phỉ cũng nghĩ qua rất nhiều biện pháp để giải quyết vấn đề nghèo khó của Cán Nam -- dân chúng có thể ăn cơm no, ai còn đi tạo phản? Điều này đặt tron sơn dân cũng là một cái lý. Thẩm Mặc chậm rãi gật đầu. Y không khỏi nhìn lão tiên sinh này với cặp mắt khác xưa. ※※※ - Vả lại bất kể Vương thủ nhân đã làm cái gì cho chúng tôi, nhưng hắn quả thật là một trí giả. - Bàn Thạch Công nói: - Hắn nói cho chúng tôi biết, Cán Nam thiếu nước, vùng núi thiếu sức sống, vì vậy sản lượng thấp, dựa vào trồng lương thực thì chỉ có thể miễn cưỡng sống tạm, chỉ khi nào gặp phải thiên tai nhân họa, rất nhanh sẽ khó có thể sống qua ngày, càng miễn bàn làm giàu lên. Thẩm Mặc gật đầu, biểu thị tán thành. Trong tập thư của Dương Minh công quả thật y thấy được tài liệu nghiên cứu của ông ta đối với dân sinh Cán Nam, nhớ kỹ ông ta nói "Địa phương Nam Cán mặc dù thiếu lúa gạo, nhưng ruộng đồng sơn trường rộng rãi, đủ ánh sáng vả lại ít sâu bệnh, gỗ trúc um tùm, nếu như phát triển các loại hạng mục vận chuyển ngũ cốc đá, đốn gỗ trúc, cùng trồng thông, đốt than...thì có thể làm dân giàu lên mà đủ cho dân dùng." Nhưng kết quả hình như không giải quyết được gì. . . - Biện pháp hắn suy nghĩ rất nhiều, thử trồng rất nhiều loại, nhưng đều thất bại. - Bàn Thạch Công u buồn nói: - Nguyên nhân chỉ có một, đó chính là không có đường. . . Không biết đại nhân vận chuyển đại pháo này đến đây đã tốn hết bao nhiêu tiền? - Cũng đủ để tái tạo mười căn nhà rồi. - Thẩm Mặc chậm rãi gật đầu nói: - Ta hiểu ý của ông, trồng các thứ thì đơn giản, nhưng vận chuyển ra ngoài thì khó khăn, dù cho tốn số tiền lớn vận chuyển ra ngoài, giá thành cũng sẽ rất cao... Không ai đi làm loại buôn bán này. - Đúng vậy! - Bàn Thạch Công bưng lên ly rượu, ngửa mặt uống cạn, lặng lẽ nói: - Trừ phi có thể làm được đường, bằng không thì nghèo vẫn hoàn nghèo. Rồi hai mắt đỏ bừng nhìn Thẩm Mặc: - Đại nhân có thể làm được không? Thẩm Mặc chậm rãi lắc đầu nói: - Không thể, ta tìm người tính toán qua, đó là một đại công trình trên trăm vạn lượng. Ta không có được số tiền đó. - Đúng thế. . . Mặc dù trong lòng sớm có chuẩn bị, nhưng Bàn Thạch Công vẫn thất vọng thầm than một tiếng. Tuy nhiên ông ta vẫn rất thoả mãn đối với sự thẳng thắn thành khẩn của Thẩm Mặc, nếu như đối phương nói "có thể", trái lại ông ta sẽ cho rằng Thẩm Mặc là đang gạt mình. - Nhưng ta có biện pháp, có thể khắc phục cửa ải khó khăn này. - Thẩm Mặc chuyển đề tài, tung ra một câu này. - Biện pháp gì? - Bàn Thạch Công trầm giọng hỏi.