Chương 762: Về quê
Thực ra cuộc gặp "ngẫu nhiên" này không loại trừ thành phần cố ý, nếu không giao thừa ai lại muốn theo Thiệu Phương ra ngoài uống rượu.
Vì hành tung Thẩm Mặc ở Phân Nghi đã không còn bí mật gì nữa, muốn tạo ra sự "tình cờ" không còn khó gì.
Còn họ năm vị kia, chỉ thiếu trừ Lục, Nghiêm, Yên đã đi xuống, thiếu mỗi họ Vương là đủ cửu gia Giang Nam rồi.
Thẩm Mặc hiểu rõ bọn họ vì sao tới đây, cũng biết họ vì sao lại sốt ruột như thế, nhưng đêm giao thừa, kẻ nào bàn chuyện công việc với y là tự chuộc lấy phiền muộn. Năm vị kia cần hầu hạ y vui vẻ coi như mục đích đã đạt được.
Cho nên Thiệu Phương tuy nói không lộ liễu lắm nhưng đã phá vỡ chuyện mọi người vốn chỉ hiểu ngầm trong bụng, làm không khí trở nên gượng gạo.
Thẩm Mặc dù vẫn cười, nhưng người khác thì thấp thỏm. Thiệu Phương hối hận, nghĩ :" Sao lúc nào ta cũng kích động như thế? Xem ra khéo quá hóa vụng rồi."
Lúc này Dư Dần lên tiếng:
- Ta cũng có một câu, mọi người nghe nhé ... Có thủy đọc là Tương, không thủy cũng là Tương, thêm vũ trở thành sương. Mọi người tự quét tuyết trước nhà, kệ sương giá trên ngói nhà người khác.
Không chỉ làm nóng lại không khí, còn ám thị đối phương đừng lắm chuyện, rất cao minh.
Mọi người khen ngợi, tiếp tục xuống rượu, nhưng bị Thiệu Phương chen ngang, không khí dù sao không tự nhiên nữa, một lúc sau, Thẩm Mặc nói say rồi, mọi người biết điều đứng dậy cáo từ.
Trước khi đi, mấy người kia không cần nhờ tới Thiệu Phương nữa, nói thẳng với Thẩm Mặc, cám ơn khoản đãi, hi vọng có ngày mời lại.
Thẩm Mặc mỉm cười nói:
- Mai ta còn lên đường, qua Nguyên Tiêu sẽ tới Cù Châu, hi vọng gặp được mọi người.
Năm người vui sướng, thầm nghĩ chuyến đi này không uổng, liền vui vẻ rời đi.
~~~~~~~~~~~~
Thẩm Mặc đúng là uống hơi say, mơ mơ hồ hồ về lữ quán, ngủ tít tới tận trưa mới dậy.
Nghe thấy gian trong có động tĩnh, Hồ Dũng vội vào, thấy y tỉnh rồi, cười nói:
- Tiểu nhân chúc đại nhân năm mới đại cát đại lợi, đại phú đại quý.
Thẩm Mặc lúc này mới ý thức được năm mới đã tới, cười vui vẻ :
- Nhận lời chúc tốt lành của ngươi.
Nói xong thấy hắn vẫn quỳ, Thẩm Mặc hiểu ý nhưng cố hỏi:
- Còn quỳ làm gì?
- Không, không có gì ạ.
Hồ Dũng ủ rũ đứng dậy, lấy y phục được ủ ấm ra đưa cho y:
- Đại nhân thấy thế nào ạ?
Đầu vẫn nhâm nhẩm đau, Thẩm Mặc chép miệng:
- Lâu rồi không uống nhiều thế, hơi đau đầu.
- Vậy tiểu nhân bảo nhà bếp mang canh chua cho đại nhân.
Thẩm Mặc gật đầu, lúc này mới mò dưới gối lấy ra phong bì đỏ, đưa cho hắn:
- Năm mới vui vẻ, sớm kết lương duyên.
Hồ Dũng mau mắn cầm lấy, cười toét miệng:
- Biết ngay đại nhân không quên chuyện này mà.
- Ngươi thật lắm trò.
Thẩm Mặc đi giày vào, xuống giường nói:
- Tập trung huynh đệ lại đây.
Hồ Dũng co cẳng chạy đi, lát sau gõ cửa nói:
- Đại nhân, tập hợp hoàn tất.
- Nhanh nhỉ.
Thẩm Mặc cười mắng, đẩy cửa ra ngoài, ba mươi hộ vệ chỉnh tề hành lễ:
- Chúc đại nhân năm mới niềm vui mới, đại cát đại lợi.
Thẩm Mặc đầu tiên chúc tết mọi người, sau đó là xin lỗi vì năm mới mà không để bọn họ được về nhà, cuối cùng phát phong bao kèm lời chúc. Ví như Ngưu Nhị Bảo nhà có cha già, chúc cha hắn khỏe mạnh; Vợ Hầu Tử đang có mang chúc sinh quý tử ...
Nói chung toàn lời đơn giản, nhưng cho thấy y luôn đặt mọi người trong lòng, không phải coi họ chỉ như công cụ.
Cuối cùng là hai vị mưu sĩ, Thẩm Mặc cũng đưa phong bì đỏ cho họ:
- Hai vị tiên sinh năm mới tốt lành nhé.
Hai người ôm quyền chúc tết y, Dư Dần nói:
- Phong bao thì không cần nữa.
- Không lấy đại nhân không vui đâu.
Thẩm Minh Thần nhận cả hai cái:
- Huynh không cần thì ta nhận hết.
- Cút đi.
Dư Dần cướp lại:
- Cái này đại nhân cho ta.
Sáng sớm xuân mới luôn đầy không khí vui vẻ, trong sân tiếng cười không ngớt.
- A đến sớm không bằng đến đúng lúc, tại hạ cũng xin một cái.
Mọi người ngạc nhiên nhìn lại, thấy Thiệu Phương cười hì hì đi tới, sau lưng còn có mấy tráng háng gồng gánh đi vào.
Thấy hắn chưa thông báo đã xuất hiện trước mặt đại nhân, Hồ Dũng mặt đỏ dừ, hắn gọi hết người tới đây, quên không an bài canh gác. Nếu kẻ tới là thích khách thì chết muôn lần không đủ đền tội, vọt miệng quát:
- Sao ngươi xông vào đây?
- Xông vào?
Thiệu Phương lắc đầu:
- Tại hạ hỏi thăm nhưng không thấy ai, nên cứ đi thẳng vào.
Làm Hồ Dũng không biết giấu mặt vào đâu.
Thẩm Mặc an ủi:
- Không có kinh nghiệm mà, lần sau chú ý là được, thôi đi đi.
Hồ Dũng hổ thẹn cáo lui.
Thẩm Mặc nhìn Thiệu Phương:
- Ta biết tiên sinh sẽ đến mà.
Thiệu Phương chỉ vâng dạ mồm đối phó, nhưng thấy Thẩm Mặc lấy ra phong bì có tên mình, hắn phục sát đất.
Thật ra chẳng có gì thần kỳ, hôm qua hắn cố bày ra cuộc gặp ngẫu nhiên, nếu hôm nay không tới giải thích thì quá ngu xuẩn.
Thiệu đại hiệp tới chuộc tội thật, sai nô bộc hạ gánh xuống:
- 50 cân hoa điêu thượng hạng, còn có cá Tùng Giang mới bắt sáng nay, làm canh cá giải rượu cho Thẩm Mặc.
Nói xong không đợi Thẩm Mặc đồng ý liền sắn tay áo lên đích thân vào bếp làm canh cá cho Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc nếm một miếng khen:
- Quả nhiên có trình độ của đầu bếp nổi tiếng.
Thẩm Mặc uống xong một lúc đầu không đau nữa, tinh thần khá hơn, nói:
- Giờ có gì khai ra đi.
Thiệu Phương dè dặt nói:
- Thực ra chuyện hôm qua , tiểu nhân cũng là bất đắc dĩ.
- Chuyện gì?
Thẩm Mặc vờ hồ đồ.
- Chuyện dẫn năm người kia tới, không phải ngẫu nhiên, mà đợi đại nhân lâu rồi.
- Tức là các ngươi tính kế ta?
Thẩm Mặc giọng trầm xuống.
- Không, không dám...
Thiệu Phương cuống quít xua tay:
- Dù ăn gan báo tim gấu tiểu nhân cũng không dám, bọn họ muốn gặp đại nhân mà không tìm được đường, đành bày ra hạ sách này.
- Đứng nói họ.
Thẩm Mặc cười khẩy:
- Chủ ý này của ngươi chứ gì?
- Nói thế cũng không sai, có điều bọn họ ép tiểu nhân làm.
Thiệu Phương gãi đầu:
- Có điều hôm qua ám thị mục đích của bọn họ, nói rõ lòng tiểu nhân hướng về đại nhân.
Thẩm Mặc cười vang, Thẩm Minh Thần nói.
- Miệng của ngươi đúng là có thể nói trắng thành đen.
Thẩm Minh Thần tức thì kêu oan tày trời.
Thẩm Mặc giọng trầm xuống:
- Nói thế tức là ngươi muốn tới làm thuyết khách?
Thấy thế, Thiệu Phương cũng nghiêm túc nói:
- Tiểu nhân không có bản lĩnh làm thuyết khách, chỉ làm người trung gian thôi, vẫn là vấn đề cũ, cửu đại gia muốn biết đại nhân thế nào mới chịu tha cho họ.
Đó gọi là "đắc thế ly miêu biến mãnh hổ, xuống đất phượng hoàng chẳng bằng gà." .. Nếu mười năm trước có ai nói cửu đại gia khom gối trước mặt một quan viên, khẳng định bị người ta cho rằng đầu óc có vấn đề.
Dù Chu Hoàn Trương Kinh, bậc đại thần như thế mà còn thân bại danh liệt vì đắc tội với Cửu đại gia, càng chẳng cần nói tới Thẩm Mặc.
Nhưng thế thời đã khác, Cửu đại gia đã là chuyện xưa rồi, Lục Bỉnh, cha con Nghiêm Tung, Triệu Văn Hoa, Yên Mậu Khanh nối nhau rời khỏi võ đài lịch sử, làm lực lượng chính trị của Cửu đại gia rơi vào khoảng trống chưa từng có.
Bất hạnh nữa là vì quan hệ vùng miền, đại đa số Nghiêm đảng là quan viên Giang Nam, cho nên gặp họa trong cuộc thanh trừng Nghiêm đảng đa phần là con cháu Cửu đại gia.
Bi thảm hơn nữa, cuộc thanh toán hán gian năm ngoài mũi giáo chĩa thẳng vào hào tộc Mân Chiết với Cửu đại gia làm đại biểu.
So với hai phương diện trước, cái thứ ba tựa hồ không thấy rõ, nhưng là trí mạng nhất, vì nó đánh vào tận gốc rễ Cửu đại gia, không cho bọn chúng ngày ngóc đầu trở lại.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại Cửu đại gia chẳng có mấy biện pháp ứng phó, vì con cháu trong triều gần như bị quét sạch, tuy còn nhiều lớp trẻ tài năng, nhưng nước xa không cứu được lửa gần nữa.
Hết cách, bọn họ chuyển hướng sang kẻ thủ ngày trước - Thẩm Mặc.
Sự lợi hại của người trẻ tuổi này thì họ đã lĩnh giáo rồi, hơn nữa còn là sủng thần của hoàng thượng, sư phụ của thái tử, đáng sợ nhất là y còn chưa tới 30.
Ân oán ngày xưa vừa khéo là cơ hội hai bên gặp lại, năm xưa Thẩm Mặc không may ngồi đúng vào Tô Châu mà bọn họ thèm khát nên hai bên mới thành thủ.
Hiện giờ Lục Tích đắc tội với y đã chết, Thẩm Mặc không còn là quan phụ mẫu Tô Châu nữa, hai bên vì sao không thể gương vỡ lại lành?
Nghe Thiệu Phương nói ra tiếng lòng của Cửu đại gia, Thẩm Mặc chẳng hề cảm thấy khoái trá, cũng chẳng muốn cười nhạo, vì đi theo con đường chính trị, thứ duy nhất có giá là lợi ích mà thôi.
Ai có thể mang lại cho ngươi lợi ích lớn nhất là đồng minh thân mật nhất của ngươi, chẳng cần làm cao.
- Ta vẫn nói câu đó.
Thẩm Mặc thong thả lên tiếng:
- Quan trọng là xem thái độ, đưa thành ý ra đây, để ta thấy bọn họ còn giá trị không, sau đó mời nói chuyện khác.
Đây là chuyện hiển nhiên rồi, Thiệu Phương hỏi:
- Hôm qua nghe nói ngài muốn tới Cù Châu, hẳn là vì chuyện mỏ bạc?
Thẩm Mặc gật đầu:
- Đã kéo dài một năm, tới lúc kết thúc rồi.
- Ngày đại nhân tới là ngày mọi thứ khôi phục nguyên dạng. Đại nhân thấy sao?
Thẩm Mặc lắc đầu:
- Chưa đủ.
Thiệu Phương hỏi:
- Vậy ý đại nhân là gì?
- Giải quyết triệt để, ta không muốn vài năm nữa nơi ấy lại loạn.
- Cái này ... tiểu nhân không quyết được.
Thiệu Phương hơi rầu rĩ:
- Nhưng thứ cho tiểu nhân nói thẳng, nước ở đó quá sâu, các lộ thần tiên đều có dính líu, đại nhân muốn gạn trong hết là không dễ.
- Chuyện do người làm, không thử sao biết được.
Thẩm Mặc đứng dậy:
- Ta có phong thư này, ngươi chuyển cho kẻ quyết được, nếu bọn họ có thành ý, tới Cù Châu đợi ta.
Thiệu Phương biết y muốn kết thúc nói chuyện, vội đứng dậy nhận lấy, rồi cười nói:
- Bên trong hộp thức ăn còn hai con cá, đều là tâm ý của họ, đại nhân tùy tiện thưởng hạ nhân.
Đợi hắn đi rồi, Thẩm Minh Thần mở hộp thức ăn ra, dưới cá còn lớp bọc giấy dầu, bên trong là 60 vạn lượng, hít sâu một hơi:
- Mạnh tay thật.
- Tiền bạc bất nghĩa, nhưng vẫn là thứ tốt.
Thẩm Mặc nhìn về phía nam:
- Ta nhận lời sửa một con đường cho Cống Nam, nghĩ cách chuyển cho họ đi.
- Sửa đường làm cầu là hành thiện tích đức.
Thẩm Minh Thần vui mừng.
- Đúng thế.
Nghĩ tới nữ nhi , ánh mắt Thẩm Mặc có chút đau đớn:
- Phải tích đức.
Tới mùng 2, Thẩm Mặc lại lên đường, qua năm mới, y chẳng vội nữa, ung dung vừa đi vừa chơi, gặp cái gì hay cái gì ngon là dừng lại thưởng thức, hưởng thụ được thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi.
Cứ thế tới Thiệu Hưng thì đã là mùng 10, tới bến tàu, y cho mọi người nghỉ phép, rồi về thăm nhà.
Nhà vẫn như thế, Thẩm Hạ sức khỏe đã tốt hơn, bệnh cũ không còn tái phát nữa, tựa hồ còn trẻ ra. Đúng là có vợ chiếu cố và không có vợ khác hẳn nhau, cũng là nguyên nhân Thẩm Mặc chấp nhận mẹ kế nđó.
Nhưng cái nhà đó đã không còn mang lại cho y cảm giác nhà năm xưa nữa.
Thẩm Hạ công lực thâm hậu, năm ngoái sinh thêm đôi long phục thai, đối với Thẩm gia mà nói là chuyện mừng, với Thẩm Mặc thì khó chấp nhận được đệ đệ muội muội còn nhỏ hơn cả con mình, càng không quen gặp "mẹ kế" ít tuổi hơn mình.
Tuy y che giấu rất tốt, nhưng trong lòng thiếu tự nhiên, chỉ ở nhà một đêm, rồi lấy cớ tới nhà Thẩm lão gia, nhà cha vợ, thậm chí là nhà Từ Vị, không ở nhà...
Ở nhà Thẩm lão gia, y bất ngờ gặp Thẩm Kinh, cha con đó căng với nhau bao năm, cuối cùng lão gia tử cho phép tên gia hỏa đó mang vợ vể nhà.
Kết quả Thẩm Kinh không những mang về nhị lão bà người Nhật, còn mang tam lão bà người Tây Dương đã tay bồng tay bế, tứ lão bà người Ba Tư bụng đã ễnh lên. Thẩm lão gia tức tới nằm bẹp giường, bỏ cả tế tổ, năm mới cũng không gặp ai.
Thẩm Mặc hỏi Thẩm Kinh:
- Khẩu vị của ngươi kỳ nhỉ?
Còn nhớ năm kia hắn chỉ có mỗi Thái Thái Tử, một năm không gặp đã thêm hai cô vợ nước ngoài rồi.
- Ngươi không thấy các nàng ấy đẹp à?
Thẩm Kinh hếch mũi lên.
- Đẹp.
Thẩm Mặc thừa nhận:
- Tóc vàng mắt xanh, đúng là có vẻ đẹp nữ tử Đại Minh không bì được.
- Thế là được, lòng yêu cái đẹp ai chả có.
Thẩm Kinh cười hăng hắc:
- Ta làm thế vì "đoàn kết ngoại thương, để Thượng Hải phồn vinh ổn định."
- Rắm chó.
Thấy hắn bóp méo chỉ thị của mình, Thẩm Mặc cười mắng:
- Ta bảo ngươi lên giường đoàn kết à?
Thẩm Kinh ngượng ngùng nói:
- Ngươi biết đấy, khuyết điểm lớn nhất của ta là trọng tình nghĩa, người khác chỉ cho là đồ chơi, ta không nỡ vứt bỏ, nên mới có ngày hôm nay.
Thẩm Mặc cười đau ruột:
- May mà ngươi còn chưa mang cô nàng da đen nào về, nếu không phải gọi là hoành tráng.
- Kỳ thực là có … ta, ta còn bà năm người Nam Dương.
Ai ngờ Thẩm Kinh ấp úng nói:
- Sợ cha ta không tiếp nhận nổi, đợi sau này mới mang về.
Thẩm Mặc không còn gì để nói.
~~~~~~~~~~~~~~~~~
Thẩm Mặc đi an ủi Thẩm lão gia, ông già thấy y mắt đỏ hoe, kích động nói:
- Ta gây ra nghiệt chướng gì mà đẻ ra thằng súc sinh, thế này còn mặt mũi nào đối diện với tổ tiên.
Thẩm Mặc thắc mắc:
- Chuyện này liên quan gì tới tổ tiên ạ?
- Nó lấy vợ Nhật Bản cũng đành đi, ít nhất sinh con ra còn bình thường.
Thẩm lão gia đau đớn nói:
- Nhưng nó lấy vợ Tây, sinh con lông vàng ... Còn là con cháu Hoa Hạ không?
Nói tới đó lau nước mắt:
- Mất gốc, mất gốc.
Thẩm Mặc nhịn cười đến mặt mày nhăn nhó, Thẩm lão gia tưởng y cũng không chấp nhận được, càng đau lòng khóc rống lên:
- Nếu chẳng còn mặt mũi gặp tổ tiên, ta đã treo cổ tự vẫn rồi.
"Nghiêm trọng vậy sao?" Thẩm Mặc vội an ủi:
- Lời này cháu không dám tán đồng, kỳ thực bên Tô Châu, Thượng Hải đã có rất nhiều người làm thế. Đó là tiến bộ, là minh chứng phồn vinh thịnh vượng mà.
- Nói bậy.
Dù rất tôn kính Thẩm Mặc nhưng Thẩm lão gia không nhịn được:
- Đó là suy đồi đạo đức, liên quan gì tới phồn vinh?
- Đương nhiên là liên quan.
Thẩm Mặc trợn mắt nói láo:
- Hỏi đại bá, trong lịch sử Hoa Hạ, triều nào phồn vinh nhất?
- Là đời Đường.
- Đúng thế.
Thẩm Mặc vỗ tay:
- Kỳ thực thời xưa, người da trắng mũi cao mắt sâu, gọi là người Hồ. Đặc biệt là là nữ nhân da trắng vóc dáng cao ráo, đầy đặn nhiệt tình, phong tình lạ lẫm hoàn toàn khác biệt nữ tử Hoa Hạ, khiến vô số nam nhâm tơ tưởng, gọi là Hồ cơ.
Rồi ngâm:
Ngũ Lăng niên thiếu Kim thị đông
Ngân an bạch mã độ xuân phong
Lạc hoa đạp tận du hà xứ
Tiếu nhập Hồ Cơ tửu tứ trung
***
--Dịch nghĩa--
Bài ca tuổi trẻ - Lý Bạch.
Chàng trẻ tuổi đất Ngũ Lăng tới phía đông chợ Kim
Cưỡi ngựa trắng yên bạc lướt trong gió xuân)
Đạp bừa bãi lên các hoa rơi rụng [trên đường], đi đâu vậy?)
Tươi cười bước vào quán rượu Hồ Cơ
Đến chợ Kim đông, trai Ngũ Lăng