Chương 818: Quyển bình cương(2+3+4+5+6+7)

Tam Giới Đại Sư
Nguồn: truyenfull.vision
Vương Chi Cáo cũng rất buồn bực. Trước tháng này hắn vẫn cảm thấy nhân sinh của mình rất thuận lợi. 18 tuổi trúng tú tài, 22 tuổi trúng cử nhân, năm tới trúng tiến sĩ, có thể nói thiếu niên đắc chí, khoa bảng đề danh liên tiếp. Sau khi bước vào quan trường, cũng dựa vào tài cán của mình bước đi rất thuận lợi, trước thụ chức tri huyện Cát Thủy Giang Tây, hết nhiệm kỳ dời đến chủ sự Hộ bộ, lại dời làm Binh bộ viên ngoại lang, đảm nhiệm kiểm sự Hà Nam, không lâu sau bởi vì có công bình định phản loạn nên chuyển đến Sơn Tây Bố chính ti tả tham chính, điều trở lại làm binh bị phó sử Đại Đồng, không lâu sau thăng Sơn Tây Bố chính sử. Bởi vì biểu hiện xuất sắc, không lâu sau lại thăng làm hữu Thiêm đô ngự sử, tuần phủ Liêu Đông. Hết nhiệm kỳ triệu làm Binh bộ hữu thị lang. Năm Gia Tĩnh thứ 44 thăng làm hữu Đô ngự sử kiêm Binh bộ tả thị lang, tổng đốc quân vụ Sơn Tây Tuyên Đại, lấy cái tuổi ngoài 40 trở thành đại quan phong cương chính nhị phẩm. Không chỉ có một không hai trong số các đồng niên, thậm chí phóng nhãn mấy khoa trước sau, ngoại trừ Thẩm Chuyết Ngôn tiền vô cổ nhân, coi như là đứng đầu rồi. Đương nhiên tất cả đều có nguyên nhân bên trong, hắn tuy là một nhân tài, nhưng Đại Minh nhân tài rất nhiều, tại sao chỉ có hắn nổi bật chứ? Tục ngữ nói rất hay, bảy phần dựa vào nỗ lực, ba phần quý nhân trợ. Hắn cũng có một vị quý nhân, chính là lão lãnh đạo ngày xưa của hắn -- năm Gia Tĩnh thứ 30, khi hắn đảm nhiệm Binh bộ chức phương ti viên ngoại lang, tả thị lang là Dương Bác rất thưởng thức hắn, trong những năm tháng cộng sự, hai người kết hạ tình hữu nghị thâm hậu. Mà Vương đại nhân có quý nhân chiếu cố liền như hổ thêm cánh, bay thẳng mây xanh cũng là chuyện đương nhiên. Nhưng đến tháng trước, vận khí tốt của hắn hình như dùng hết rồi, Yêm Đáp hãn suất lĩnh 6 vạn đại quân áp sát biên cảnh, Vương Chi Cáo án lệ cũ nghiêm phòng tử thủ. Kết quả cũng không biết là Yêm Đáp giảo hoạt hơn, hay là bên người hắn có người tài ba, chỉ liếc mắt xem thấu phòng vệ chủ chốt của quan quân bảo vệ Tuyên Phủ, Đại Đồng, mà vùng Sơn Tây thì binh yếu nhược, đình chướng(lô cốt) thưa thớt, phòng bị yếu kém. Chúng lớn mật tránh đi Tuyên Đại, phân ba đạo công Sóc Châu, Lão Doanh Thiên Đầu quan. Kết quả phó tổng binh Lão Doanh là Điền Thế Uy anh dũng tự thủ, du kích Phương Chấn xuất chiến thất bại, bị nó đột phá, suất bộ Nam hạ. Vương Chi Cáo nghe biến cả kinh đến mặt tái mét, lấy 6000 du binh thần tốc đến Nhạn Môn, 2 vạn kỵ của Đại Đồng, Duyên Tuy cũng tới, nhưng khiếp sợ Yêm Đáp binh nhiều, chỉ từ xa đứng xem không dám tiếp chiến. Kết quả bị nghi binh của nó bố trí qua mặt, gần 3 vạn người giẫm chân tại chỗ ở Nhạn Môn Quan, đợi sau khi nhìn thấu mới xuất binh, nhưng tin tức Thạch Châu bị chiếm đóng cũng đã truyền đến rồi... Nghe nói thành Thạch Châu bị phá, Yêm Đáp đồ thành, 5 vạn bách tính chết oan chết uổng, Vương Chi Cáo biết, mình đã xong đời rồi -- dã chiến thất bại còn có thể che giấu, nhưng thành trì bị chiếm đóng, còn bị giết cả thành, ai cũng không che đậy được, là chuyện thiên hạ đều sớm biết rồi. Nếu không phải lão trưởng quan chưởng Binh bộ và Lại bộ, cho hắn cơ hội lập công chuộc tội. Cẩm Y Vệ khẳng định đã tới cửa từ lâu rồi. Nghe nói triều đình muốn tổ chức phản kích, đuổi Thát Lỗ báo mối thù Thạch Châu, Vương Chi Cáo cùng tướng lĩnh dưới trướng cho rằng lần phản kích này là cơ hội để chuộc tội, nên đều thượng thư xin chiến. Ai ngờ đợi được chỉ là lời răn dạy ập vào mặt cùng với nghiêm lệnh không cho phép xuất chiến của Dương Bác. Hắn liền chóng cả mặt, mãi đến khi nghe nói Lễ bộ thượng thư Thẩm Mặc, Hộ bộ thị lang Trương Cư Chính, dẫn theo các tướng lĩnh liên can mở Tiền chiến hội tại Thần cơ doanh. Lúc này hắn mới biết được thì ra trong triều cũng có chủ chiến, không chủ chiến, lão thủ trưởng của mình hiển nhiên là không chủ chiến, vậy còn có cái gì mà lăn tăn nữa? Nhưng nếu không xuất chiến thì không lập được công, vậy thì tính sổ sau khi kết cuộc vẫn chịu không nổi. Bởi thế mấy người này mới buồn bực, cũng vô tâm thao luyện bộ đội, bèn tụ lại uống rượu buồn. Đang lúc uống đến mê say thì nghe được một tiếng gào như rung trời, Vương tổng đốc thoáng cái tỉnh rượu, đứng lên nói: - Xảy ra chuyện gì vậy? Một tham nghị vội vàng đi ra ngoài kiểm tra, chốc lát quay lại, sắc mặt vàng như nến nói: - Đại soái không ổn rồi, Mã vương gia thọc gậy bánh xe. - Mã vương gia? - Vương Chi Cáo nghiêm mặt nói: - Mã Phương? Hắn muốn làm gì? - Không quan tâm làm gì, ngài nhanh đi cản hắn đi. - Tham nghị lo lắng nói: - Lúc này đã tan họp, đám thuộc hạ củ của hắn đều trở lại lôi kéo đội ngũ muốn cùng hắn đi đánh thát tử, đã sắp ra khỏi doanh rồi. - Lại còn thế nữa? - Tất cả mọi người đều biến sắc nói: - Hắn tưởng mình là Mã vương gia, nhìn vương pháp quân kỷ là rác rưởi hả. - Mau, tập kết đội thân binh của các ngươi phong tỏa quân doanh. - Vương Chi Cáo một mặt bảo thị vệ mặc giáp đeo kiếm cho mình, một mặt nghiêm mặt nói: - Người còn lại đi theo ta. - Có cần báo cáo cho Binh bộ không? - Tham nghị nhỏ giọng hỏi. - Báo cái gì mà báo? - Vương Chi Cáo nhíu mày nói: - Còn chê chưa đủ mất mặt sao? - Việc xấu trong nhà tất nhiên không thể truyền ra ngoài. - Tham nghị kia nói giọng càng nhỏ: - Nhưng chỉ một võ tướng mà dám cả gan làm loạn như vậy, sợ là phía sau có chỗ dựa. . . Động tác của Vương Chi Cáo rõ ràng hơi khựng lại, hiển nhiên đã nghe lọt tai lời này. Qua một lúc hắn mới mạnh mẽ gật đầu nói: - Không sai, không lo nhiều thế làm gì, ngươi đi truyền tin đi. Liền mang theo đám thủ hạ bước nhanh ra khỏi trướng trung quân. *** Dương Bác cũng rất buồn bực. Từ đầu năm đến giờ chưa có một chuyện hài lòng nào. Lão Dương Bác thừa nhận, đám Tấn thương muốn thông qua người Mông Cổ xâm lấn để gây áp lực cho triều đình nhằm đạt được mục đích khai biên hỗ thị...Giống như Vương Trực năm đó, mặc dù nắm giữ con đường chủ yếu buôn lậu nhưng vẫn phải mưu cầu mở hải cấm. Hai cái đạo lý như nhau cả thôi. Mặc dù hắn cũng không tán thành chủ động xuất kích, nhưng lại không cùng xuất phát điểm như họ. Đúng vậy, Tấn thương đại biểu hắn không được, hắn cũng đại biểu không được Tấn thương, mặc dù hắn là người giám hộ của Tấn thương, nhưng đồng thời cũng là một quan viên triều đình. Nguyên tắc khi xử lý vấn đề là trước quốc gia sau hương thân. . . Chí ít cũng là hai bên kiêm cố, sẽ không đảo ngược làm tổn hại quốc gia. Chỉ là rất nhiều khi thật có thể phân rõ được sao? Chỉ sợ chính hắn cũng không dám chắc chắc như vậy. Cho nên người khác càng phân không rõ. . . Lần này Thát Lỗ xâm lấn, hắn chủ trương áp dụng chiến lược 'Cố thủ chậm rãi đợi địch lui', kinh nghiệm vài chục năm nay nói cho hắn, đây là lựa chọn hợp lý nhất. Lại nhìn lịch sử trước kia, mỗi lần cũng đều như vậy. Mặc dù mỗi lần đều kèm theo tranh luận, nhưng vĩnh viễn là tiếng ủng hộ áp đảo tiếng phản đối. Cho nên hắn vốn tưởng rằng lần này cũng không ngoại lệ. Nhưng cái thứ kinh nghiệm này có đôi khi thực sự chỉ là đại biểu quá khứ, thậm chí khả năng trống đánh xuôi, kèn thổi ngược với hiện thực. Tỷ như nói lần này, đầu tiên là Cao Củng kịch liệt biểu thị muốn xuất chiến, sau đó Thẩm Mặc Trương Cư Chính lại xé da hổ làm đại kỳ, mượn danh nghĩa của Từ Giai để tạo nên cơn sóng triều dư luận không thể nghịch chuyển. Đáng trách nhất chính là Từ Giai cũng ngầm đồng ý tất cả điều này, kết quả suy nghĩ cả nửa ngày, mọi người cũng thành người tốt cả, mỗi mình thì thành kẻ bại hoại. Thậm chí có lời đồn rằng mình không cho phép xuất chiến là bởi vì Tấn thương và người Mông Cổ có hiệp nghị gì đó, đây gọi là càng bôi càng đen. Kết quả ngày hôm nay lại xảy ra sự kiện viện quân phá phách cướp bóc, mặc dù đã bị Thẩm Mặc dẹp loạn nhưng người toàn kinh thành đều biết rồi. Mà ngòi nổ của sự kiện lần này là bởi vì quân nhu phát ra thiếu cân thiếu lượng, lấy hàng giả bỏ vào, lúc này mới chọc giận viện quân. Tiện đà dẫn phát ra cuộc thảo phạt đối với Tấn thương lòng dạ hiểm độc. Thật là quá buồn cười mà, Tấn thương chỉ có chút tiền đồ đó sao? Dựa vào mấy thứ hàng giả, ăn gian cân đo kiếm chút tiền vặt là có thể trở thành thiên hạ đệ nhất Thương Bang được à? Trừ phi Đại Minh cũng chỉ này một cái bang này. Tấn thương thành công, dựa vào là thành tín kinh doanh, là tầm nhìn lâu dài, là cùng quan phủ bảo trì quan hệ tốt đẹp, sao có thể động tay chân vào quân nhu của Binh bộ được? Đây chính là dưới chân thiên tử, cái gì cũng giấu diếm không được, một khi gặp chuyện không may, họ còn có muốn chiêu bài của mình nữa không? Còn có muốn quan hệ với quan phủ nữa không? Chuyện ánh mắt thiển cận như vậy, dùng ngón chân nghĩ cũng không thể là Tấn thương làm được. Nhưng bởi vì thượng thư Binh bộ hắn là người Sơn Tây, cho nên đám Ngôn quan, dư luận liền nhận định đây là do Tấn thương giở trò quỷ. Chẳng mấy chốc lời đồn nổi lên bốn phía, mà còn nói được như thật. Cũng để cho lão Dương Bác kiến thức được cái gì gọi là 'Nhân ngôn đáng sợ' . Hắn vừa mới sai người niêm phong cất vào kho số quân nhu chưa phát, thanh tra lại sổ sách trước kia, để gạt bỏ hiềm nghi của Binh bộ, nhưng lại nhận được bẩm báo của Vương Chi Cáo nói là Mã Phương tới binh doanh của hắn móc người, nói muốn dẫn họ đi đánh thát tử, ai ngờ quan binh cả nửa doanh quyết tâm muốn đi cùng hắn, chúng tôi đang cố ngăn cản. Bước tiếp theo nên làm cái gì, xin bộ đường đại nhân nhanh chóng định đoạt. Đây quả thật là thiên hạ kỳ văn mới nghe lần đầu. Dương Bác không thể tưởng tượng được, quân tâm của binh Tuyên Đại đã bị lỏng lẻo tới trình độ nào mới có thể để cho một tướng quân đã rời khỏi 10 năm đơn giản dẫn đi được. - Mau, đi xem. Không để ý đến công việc trong tay, Dương Bác vội vàng sai người chuẩn bị ngựa. - Bộ đường, cửa thành đã bị khóa rồi. - Thủ hạ nhỏ giọng nhắc nhở: - Phải cầm cái chìa khóa đi mới được. Sau khi cửu môn của kinh thành khóa lại, trước khi đến hừng đông thì không ai mở cửa được. Chỉ có hai loại tình huống là ngoại lệ. Một là hoàng đế có đặc chỉ, hai chính là hắn Binh bộ thượng thư chưởng quản phòng ngự kinh thành tự mình cầm chìa khóa mở ra... Đương nhiên loại đặc quyền này không thể đơn giản sử dụng, trừ phi gặp phải quân tình khẩn cấp. - Đi đi. Dương Bác gật đầu, hắn cho rằng lần này coi như là 'quân tình cấp tốc' rồi. Ngay sau đó đoàn người vội vã cưỡi ngựa rời khỏi Binh bộ, bởi vì trên đường không có người, cho nên rất nhanh đến An Định môn. Dương Bác mới xuất ra lệnh bài, gọi thiên hộ trị thủ mở cửa thành, chợt nghe phía sau có người gọi mình: - Ha ha, Bồ Châu công trùng hợp thế nhỉ? ông cũng muốn ra ngoài hả? Vừa nghe giọng nói này sắc mặt Dương Bác càng khó coi, cũng may cảnh tối lửa tắt đèn, hắn lại ngồi trên lưng ngựa nên cũng không sợ bị đối phương thấy: - Thì ra là Thẩm bộ đường, đã trễ thế này còn phải bôn ba nhỉ... - Chẳng phải lúc này ngài cũng vậy sao. Thẩm Mặc cưỡi ngựa từ trong bóng mờ đi ra, đi tới bên người Dương Bác: - Lão tiền bối còn như vậy, mấy người thanh niên chúng tôi nào dám lười biếng chứ? Hai người thân thiết chào hỏi, nhưng trong lời nói lại có đối chọi gay gắt. Dương Bác nói: - Xem ra, Thẩm đại nhân là muốn ra khỏi thành rồi? - Đúng vậy. - Thẩm Mặc cười gật đầu nói. - Không bảo mở cửa được chứ gì? - Dương Bác cười nói: - Nếu như ta không đến, chẳng phải là Thẩm đại nhân phải chờ đến sáng rồi sao? - Thật ra tại hạ cũng chỉ tới sớm hơn lão đại nhân chốc lát thôi mà. Thẩm Mặc cười tủm tỉm nói: - Biết ngài sẽ tới đưa chìa khóa, đâu thể không biết xấu hổ để ngài chờ được chứ? - Ha ha. . . Dương Bác thầm nghĩ, được, ta thành người tới đưa chìa khóa rồi. Hắn chưa thấy qua kẻ vô sỉ như thế, liền lên tiếng cười nói: - Chính sự của Thẩm đại nhân sao có thể làm lỡ được, mau mở cửa nhanh. Tiếng dây thừng vang lên kẽo kẹt, cửa thành nặng nề từ từ mở ra, hai người cũng cưỡi ngựa ra ngoài, lại cũng không cấp thiết như cứu hỏa, trái lại thả chậm móng ngựa. Gió Bắc lạnh thấu xương, ánh trăng như sương, móng ngựa phá vở vẻ an tĩnh ngoài thành, bọn thị vệ đều đi rất xa, tự giác để lại không gian cho nhị vị đại nhân. - Trẻ tuổi tốt thật đấy... Dương Bác đột nhiên cười rộ lên: - Thấy Thẩm đại nhân, lão phu lại nghĩ tới bản thân mình, tình cảnh năm đó hộ tống các lão tuần biên cảnh. . . Ta lúc đó cũng độ tuổi giống như Thẩm đại nhân, phong nhã hào hoa. Tuần biên ở đây là thị sát biên giới, chính là Binh bộ thượng thư, hoặc là Đại học sĩ chủ quản quân sự đại biểu thiên tử thị sát biên giới, an ủi quan binh, lý giải biên phòng. Biên cảnh phần lớn tại vùng khỉ ho cò gáy, dưới điều kiện lúc đó thì đây là một chuyện khổ sai, hơn nữa còn có thể gặp nguy hiểm. - Gian khổ dọc theo đường đi thì không cần nói rồi, khi đến Túc Châu còn bị Man phiên bao vây nữa. Dương Bác tựa như một lão tiền bối đang giảng cố sự quá khứ cho hậu sinh: - Đám Man phiên này dựa vào núi ăn của núi, không phục vương hóa, biết rõ là đội ngũ quan lớn của triều đình còn ngăn cản không cho đi, nhất định phải trả tiền mãi lộ. Hắn còn kiên trì giải thích: - Cái gọi là tiền mãi lộ chẳng qua là cướp bóc gọi cho trang nhã mà thôi, nếu như không cho thì chúng sẽ trực tiếp giết người cướp của. Thẩm Mặc gật đầu, biểu thị lý giải, y tại Cán Nam cũng gặp phải loại tình huống này, tuy nhiên tên tuổi của Hà Tâm Ẩn quá lớn, vừa nói ra thân phận đối phương lập tức thu binh, còn có thể nhiệt tình mời khách ăn cơm. Cho nên y vẫn chưa vì việc này mà tổn thương trí não. - Địch các lão thay mặt thiên tử tuần mục, sao có thể tiếp thu loại áp chế này? Liền hạ lệnh động võ, nhưng bị các võ sĩ cự tuyệt, bởi vì đối phương rất nhiều người. Dương Bác dùng một loại giọng điệu tưởng nhớ lại giảng giải: - Vừa không thể đánh, lại không thể cầu hoà, thế mới phiền phức. - Lúc đó Bồ Châu công đứng dậy và nói: 'Có ta ở đây, nhất định bảo vệ đại nhân không việc gì'. - Thẩm Mặc tiếp nối câu chuyện. - Thì ra Thẩm đại nhân đã nghe nói qua? - Dương Bác nhìn Thẩm Mặc nói. - Sự tích quang huy của nâm lão vãn bối chúng ta đã sớm nghe nhiều nên thuộc rồi. Thẩm Mặc cười nói. Thì ra ngay tại thời khắc Địch Loan tiến thối lưỡng nan đó, Dương Bác đã triệu tập toàn bộ thị vệ, bảo họ mặc chỉnh tề, mang theo nguyên nghi trượng uy vũ hùng tráng ra khỏi doanh trại, cũng vênh váo tự đắc lệnh đám Man phiên xếp hàng nghênh tiếp. Lần này thì làm cho đám Man phiên hồ đồ rồi, tựa như cọp Quý Châu lần đầu tiên thấy con lừa, thoáng cái bị trấn trụ. Dương Bác càng thêm ra sức biểu diễn: - Địch các lão của Nội các Đại học sĩ suất lĩnh đại quân đến tận đây, chúng tôi là quân tiên phong của các lão, các ngươi dám mang chút người thế này ra nghênh tiếp hả? Người còn lại đi đâu hết rồi? Nếu như chờ đại quân hộ vệ của các lão đến, các ngươi còn dám khinh nhờn thì bắt hết các ngươi lại. Đám Man phiên vốn có dự định làm một cú liền trợn tròn mắt, đây vẫn là lần đầu tiên có người bị cướp ngại họ ít người, nhất thời trở nên lưỡng lự. Lúc này Dương Bác mới nói chậm lại: - Nhưng người không biết không có tội, nể mặt các ngươi đi ra nghênh tiếp nên sẽ ban thưởng cho các ngươi một ít, lần sau chờ các lão tới đây thì phải nhớ kỹ nhiều người hơn mới được đấy. Đám Man phiên triệt để bị sự phô trương thanh thế của hắn đánh lừa, cho rằng phía sau thật có đại quân sắp tới, đâu còn dám lỗ mãng nữa? Lại nói ban tưởng cũng rất dày, hà tất cần phải đánh đánh giết giết chứ? Kết quả đám Man phiên thu hồi đao thương, còn giết trâu giết dê dùng mỹ tửu mỹ thực khoản đãi bọn Dương Bác, vui vẻ đưa tiễn bọn họ xuất cảnh. Một phen vừa kéo vừa đánh, làm cho Man phiên không dám làm càn, lại bảo vệ thể diện của triều đình. Sau khi cố sự này được truyền đi, danh tiếng của Dương Bác lan xa, có thể nói là tác phẩm thành danh của hắn, cho nên Thẩm Mặc cũng nghe qua.