Chương 94: Thi huyện (1)

Tam Giới Đại Sư
Nguồn: truyenfull.vision
Thẩm Mặc không ngẩng đầu lên, chỉ trầm giọng nói: - Như lời tiên sinh nói ngày trước, sư phụ cũng không thể lựa chọn được, cho nên xin tiên sinh cho đệ tử danh phận chính thức. Thẩm Luyện do dự hồi lâu, cuối cùng mới gật đầu nói: - Được rồi, ta thừa nhận ngươi là được. - Học sinh bái kiến ân sư! Thẩm Mặc lần nữa khấu đầu, bấy giờ mới ngẩng mặt lên. - Thẩm Mặc, như con đã nói, hôm nay từ biệt, không biết bao giờ gặp lại. Sắc mặt Thẩm tiên sinh ôn hòa: - Ta ban cho con tên chữ trước là "Chuyết Ngôn", hi vọng sau này con tự thu xếp lấy, để một hồi sư đồ chúng ta trở thành một đoạn giai thoại. *** Chuyết ngôn: Là ăn nói vụng về, với ý khiêm nhường. - Tạ ơn ân sư. Thẩm Mặc chưa bao giờ được nghe một lời tốt lành từ Thẩm tiên sinh, không ngờ lại chẳng nhận ra trong lời nói đó hàm chứa bao nhiêu tự hào và kỳ vọng. Đợi thuyền rời bến rồi, Thẩm Mặc đột nhiên móc ra một cái túi gấm nhỏ trong lòng, vung tay ném lên sàn thuyền, nói lớn: - Tiên sinh, thiếu chút nữa quên học phí bái sư. Thẩm Luyện nhặt lên xem, không ngờ là một nén vàng, nặng chừng hai mươi lượng. Ông ta muốn ném lại, nhưng thuyền đã đi xa, ông đành cười khổ không thôi đưa cho phu nhân. Thẩm phu nhân thầm nghĩ :" Thế là có phí chi dùng an gia khi tới kinh thành rồi." Thẩm gia mặc dù giàu có, nhưng Thẩm Luyện giữ thanh bần, không hề lấy bạng tặng của anh ruột, phu nhân của ông đang lo âu vì việc này. Thuyền khác dương buồm rời đi, bóng người Thẩm Luyện dần dần mơ hồ, nhưng tiếng ca thê lương hùng hậu thuận theo gió bay tới. Cổn cổn trường giang đông thệ thủy, lãng hoa đào tẫn anh hùng. Thị phi thành bại chuyển đầu không, thanh sơn y cựu tại, kỷ độ tịch dương hồng. Bạch phát ngư tiều giang chử thượng, quán khán thu nguyệt xuân phong. Nhất hồ trọc tửu hỉ tương phùng, cổ kim đa thiếu sự, đô phó tiếu đàm trung. Lâm Giang Tiên - Đề khúc của Tam Quốc Diễn Nghĩa. Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông. Bạc đầu ngọn sóng cuốn anh hùng, Thị phi thành bại theo dòng nước, Sừng sững cơ đồ bỗng tay không. Núi xanh nguyên vẹn cũ Bao độ ánh triều hồng, Bạn ngư tiều dãi dầu trên bãi, Vốn đã quen gió mát trăng trong, Một vò rượu nếp vui gặp gỡ, Chuyện đời tan trong chén rượu nồng. Tác giả của bài thơ này tên Dương Thận, chính là trạng nguyên năm Chính Đức thứ sáu, cũng chính là công tử của Dương Thủ Phụ, chọc giận Gia Tĩnh đế trong đại lễ nghị, bị đánh đòn đầy tới Vân Nam, thoáng cái đã ba mươi năm, vừa qua đời năm ngoài. Khi ấy ông ta chính từ nơi này mà đi, bước lên con đường không lối về.