Chương 1020: Tình cờ gặp phiền phức

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Sân bay Việt Châu. Cô bé khóc đến chết đi sống lại, kề cà không muốn theo ba mẹ đến kiểm tra an ninh. Sống chung một thời gian ngắn với Trần Kinh, hai cha con cô đã có cảm tình, hiện tại phải quay về Bắc Kinh, cô bé cũng muốn kéo Trần Kinh quay về chung. Mặc kệ lời khuyên của Phương Uyển Kỳ, cô vẫn cứ nằng nặc đòi ba, cuối cùng Phương Uyển Kỳ xuất ra đòn sát thủ của ông bà nội, cô bé vẫn không buông tay Trần Kinh. Nhìn thấy bộ dáng của con bé thế này, trong lòng Trần Kinh cảm thấy rất khó chịu. Hắn ôm lấy con gái, hôn lên gương mặt béo phị, dịu dàng nói: - Con gái, con nghe lời ba, trước hãy về chung với mẹ. Ba ngày mai sẽ về thăm con, Nha Nha thích nhất búp bê có phải không? Buổi chiều ba sẽ mua cho con con búp bê, ngày mai con sẽ nhận được quà ngay. Mắt cô bé đỏ lên, nhìn chằm chằm Trần Kinh, dần dần dừng khóc, âm thanh hơi thở như trẻ đang bú nói: - Ba, ba nhớ đừng gạt con đấy. Ba phải mua cho con con búp bê xinh đẹp nhất nhé. Trần Kinh nhẹ nhàng sờ đầucon gái nói: - Đương nhiên rồi, Nha Nha của ba xinh đẹp như vậy, ba đương nhiên sẽ mua búp bê xinh đẹp nhất cho con. Cô bé đãvòi được quàliền chuyển để tài, nói: - Nha Nha đẹp nhất, búp bê đẹp thứ hai…. Cô bé có chút sợ hãi liếc nhìn Phương Uyển Kỳ, cái đầu nhỏ để sát vào tai Trần Kinh nói: - Ba, ba đẹp thứ ba, còn mẹ chỉ đứng thứ tư thôi, cách cách... Cô bé cười hì hì vỗ tay, nước mắt đã khô, lại mỉm cười. Trần Kinh vội vàng rèn sắt khi còn nóng, vừa dụ dỗ vừa lừa gạt để cho con gái đi theo mẹ đến kiểm tra an ninh. Trần Kinh đứng ở bên ngoài vẫn nhìn theo hai mẹ con cho đếnkhi họ dần mất hẳn vào cuối lối đi của quầy kiểm tra an ninh, đoạn này cô bé gần như là đi ba bước lại quay đầu nhìn. Bàn tay nhỏ không ngừng vẫy. Giọng nói của con gái nghe không rõ, nhưng Trần Kinh vẫn có thể nghe rõ ràng, con gái vẫn luôn kêu la: - Hẹn gặp lại ba. Đã không còn bóng người bên kia lối đi, Trần Kinh chỉ muốn đứng lại thật lâu. Hai mẹ con Phương Uyển Kỳ đã đi, hắn cảm thấy trong lòng vắng vẻ, rất là khó chịu. Hắn lần đầu tiên làm ba, cái loại cảm giác nhớ thương của một người cha với con, chỉ có người làm cha rồi mới có thể cảm nhận được. Đi ra từ sân bay, Trần Kinh lái xe trên đường phố Việt Châu, đi lòng vòng mà chẳng có mục đích. Hắn chợt nhớ tới việc mua búp bê vải cho con. Việc này không nên chậm trễ. Hắn vội vàng chuyển tay lái, thẳng đến thế giới thiếu nhi của Việt Châu. Thế giới thiếu nhi rất náo nhiệt, nơi này là nơi vui chơi của trẻ nhỏ. Ngoại trừ bán các loại đồ chơi ra, bên ngoài còn có sân chơi. Cho chơi xe đụng, thuyền hải tặc, trò chơi tàu lượn siêu tốc vvv các trò chơi má mấy bé thích. Nơi này đều có đầy đủ. Trần Kinh đổ xe. Một mình đi chậm vào sân chơi, mặc dù xung quanh toan tiếng cười của bọn trẻ con, tâm tình của hắn rất thả lỏng. Hiếm khi nào được thả lỏng. Cũng khó có cơ hội nhìn thấy bọn trẻ tụ tập lại một nơi chơi đùa như vậy. Thế giới của trẻ con tràn đầy nụ cười ngây thơ chất phác, thế giới của bọn chúng đơn giản thuần khiết, chơi cùng bọn nhỏ, có thể tẩy rửa lòng người, Trần Kinh rất thích tận hưởng những cảm giác như vậy.