Chương 1037: Đương đầu với rắc rối

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Trần Kinh bị lôi ra, Tống Tiên Kiều cũng không thể chạy được. Mọi người cùng nhau đẩy Tống Tiên Kiều lên trên, ông ta liền hát cùng với Cao Minh Hoa. Trần Kinh ngồi trên sofa, Miêu Đan Phương ngồi ngay bên cạnh hắn ta, Cao Hà cầm hai ly rượu tiến tới, cười nói: -Bí thư Trần, Đan Phương, hai người đừng có quên uống rượu chứ! Hôm nay Cao Hà uống hơi nhiều, cô ta lúc đầu ăn mặc rất chỉnh tề, nhưng hiện giờ nhìn cô ta lại rất gợi cảm. Đôi môi mộng đỏ, rất thu hút ánh nhìn, còn cả chiếc áo vest và zip bó chặt cơ thể, khoe được thân hình đầy đặn của cô ta, dưới ánh đèn nhấp nháy nhiều màu, vẻ đẹp ấy khiến cho vạn người phải mê đắm. Cô ta ngồi xuống bên cạnh Trần Kinh, khoảng cách tương đối gần, khẽ cười rồi nói: -Bí thư Trần, hôm nay anh có thể tay trái một cô, tay phải một cô, thật là có phúc nhé! Cô ta nói xong, liền cảm thấy dường như có chút không ổn, bèn nói tiếp: -Đùa thôi, tôi chỉ đùa thôi. Bí thư Trần anh đừng có tức giận. Sắc mặt của anh khẽ thay đổi, khiến cho nhân dân chúng tôi cảm thấy rất kinh sợ, tim cứ đập thình thịch thình thịch! Trần Kinh nhíu mày, nói: -Cao tổng, chị có tài ăn nói thế này, sao không đi làm dẫn chương trình cùng với Đan Phương, thật uổng quá! Cao Hà khẽ cười nói: -Cảm ơn anh đã khen ngợi! Cô ta thở một hơi dài, trầm tư nói: -Tôi làm gì có cái phúc đấy, cả đời này tôi cũng không có được cơ hội đó, trời đã định là như vậy rồi! Hai mắt cô ta mịt mờ, nhìn Trần Kinh nói: -Bí thư Trần, hôm nay trong khung cảnh này, tôi vẫn phải nói những lời mà anh không thích. Vệ Hoa ông ta rất đáng thương, trước đây ông ta có chút không hiểu chuyện, nhưng gần đây trải qua nhiều chuyện, ông ta cũng đã tỉnh ngộ rồi. Ông ta vẫn cần được anh chỉ bảo nhiều hơn. Trần Kinh cầm ly rượu trên bàn lên, uống một ngụm, nói: -Cao tổng, tính của chị quá nóng vội. Việc gì chị cũng cần phải suy nghĩ thấu đáo đã! Lão Vệ có suy nghĩ riêng của ông ta, ông ta có đường đi riêng của ông ta, chị lại cứ gán ghép suy nghĩ của mình cho ông ta như vậy, chị vội cái gì chứ? Cao Hà cười, mắt híp lại, nói: -Tôi đúng là có chút hơi nóng vội! Nhìn thấy đậu phụ nóng, chỉ mong là được cắn ngay một miếng. Anh nói lão Vệ có các mối quan hệ. Ông ta thì có quan hệ cái nỗi gì, chỉ biết bốc phét, đôi lúc khiến người ta tức chết! Cao Hà cố tình nhích về phía Trần Kinh, cô ta cố chạm người vào Trần Kinh. Cô ta là người trên thương trường đã lâu, việc ăn nói cô ta rất giỏi. Lời nói ra có chút mập mờ, nhưng lại không mang một chút phong trần nào. Cách nói chuyện này khiến cho đàn ông cảm thấy rất thoải mái, người phụ nữ này rất hiểu lòng dạ của đàn ông, thực sự cô ta là người có nghề rồi. Lâu sau, cảm thấy quá phản cảm, thì cô ta mới thôi. Trong lòng Cao Hà hiểu rõ, Trần Kinh sẽ không có cảm tình với cô ta. Vì vậy cô ta rất thoải mái, cũng không lo Trần Kinh sẽ lợi dụng cô ta. Trong lòng cô ta vẫn hi vọng Trần Kinh sẽ không thành thật như vậy, sẽ lợi dụng cô ta! Trần Kinh để ly rượu xuống bàn, quay đầu sang nhìn Cao Hà nói: -Cao tổng, những chuyện như thế này từ nay về sau đừng nhắc đến nữa, chị là dân kinh doanh, nên biết chuyện gì nên nói chuyện gì không nên nói. Có những chuyện chỉ cần trong lòng hiểu là được rồi, từ trước tới nay thất bại đều do dài dòng và nhiều lời, chị cần phải hiểu, lão Vệ cũng cần phải hiểu điều này, đúng không? Cao Hà nghiêm túc nói: -Tôi sẽ ghi nhớ những gì Bí thư dạy bảo! Trần Kinh khua tay, đúng lúc đấy Trần Lập Trung đẩy cửa bước vào, ông ta đi thẳng về phía Trần Kinh, nói: -Chết tiệt! Bí thư, anh đoán xem lúc tôi ra ngoài hút thuốc đã gặp ai? Trần Kinh nhíu mày, Trần Lập Trung nói: -Đinh Đắc Quân còn có cả Khương Thiếu Khôn nữa, bọn họ đang ở tầng dưới, có vẻ rất nhiều người! Giọng của ông ta không nhỏ, hai người Cao Minh Hoa đang hát nghe thấy cũng dừng hát ngay! Trần Kinh cười, nói: -Thật là hay, lại đụng phải nhau ở đây! Trần Kinh vẫy Cao Minh Hoa tới, nói: -Lão Cao, nếu đã trùng hợp vậy, anh hãy đến đó chào một tiếng đi! Bằng không sẽ khó ăn nói! Cao Minh Hoa đứng dậy, nhìn sang cô gái ngồi bên cạnh nói: -Em gái, đi cầm hai chai rượu nho tốt tới đây, rồi mang xuống phòng tầng dưới của Chủ tịch Khương, nói đây là một chút thành ý! … So với không khí náo nhiệt phía Trần Kinh, thì phía Khương Thiếu Khôn lại rất trầm lắng. Hai người Khương Thiếu Khôn và Chu Kiến Hoa càng ngày càng hiểu nhau, nhưng vì trong lòng Quan Khai Thuận và Đoạn Vĩnh Khánh có tâm sự, nên khiến cho không khí không được náo nhiệt lắm. Mà mấy ông chủ doanh nghiệp lại rất thận trọng, không có ai khuấy động không khí, bọn họ thì ai sẽ hát chứ? Chỉ có mỗi Vạn Hân là thoải mái một chút, anh ta chọn hai bài nhạc nhẹ nhàng, rồi ngồi ngân nga. “Cốc, cốc!” Đoạn Vĩnh Khánh đứng dậy mở cửa, trước cửa là một cô gái mặc chiếc váy đỏ trên tay đang bưng hai chai rượu nho.