Chương 1078: Rắc rối của Ân Đình Đình

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Không khí bữa ăn giữa ba người có phần nặng nề. Ân Đình Đình vốn là người dám làm bất cứ điều gì khi tuyệt vọng, vốn muốn đánh cược một lần tới tìm gặp Trần Kinh, khi thấy Trần Kinh không có cách giải quyết, cô liền mất hết ý chí. Uông Tiểu Lâm càng lộ vẻ mệt mỏi, cô nắm không yên nổi đôi đũa trong tay, than thở: - Đình Đình, không thì chúng ta dứt khoát đóng cửa công ty cho rồi, cùng lắm là lại đi làm công lần nữa! Ân Đình Đình thở dài một hơi, đáp: - Đừng nói những lời ủ rũ ấy, tôi cũng không tin cái tên họ Tôn kia thực sự có thể một tay che rời. Cùng lắm thì chúng ta chuyển tới thành phố Lâm Kinh, có gì ghê gớm đâu cơ chứ? - Ai nha, Ân tổng, ý kiến chuyển tới thành phố khác rất được, tới Lâm Kinh đúng là một cách hay đấy. Một tiếng động bỗng vang lên, Trần Kinh quay đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông trung niên thân hình mập mạp, nở nụ cười rạng rỡ đang tiến lại gần. Ông ta tiện tay kéo một chiếc ghế ra rồi đặt phịch mông ngồi xuống. Ánh mắt liếc qua Trần Kinh một cái, lạnh lùng cười một cái, rồi nói: - Tiểu tử, địa bàn của ngươi ở đâu? Ta khuyên ngươi từ đâu tới thì hãy về chốn của mình, đừng có mà tới đây gây sự! Trần Kinh nhíu mày, nụ cười trên mặt nhạt dần, Ân Đình Đình nói: - Mã ca, đây là bạn của tôi, sao nào? Tôi dùng bữa cơm cùng bạn của mình cũng không được hay sao? - Được, sao lại không được chứ? Người đàn ông trung niên cười d*m đ*ng, - Nhưng nói đi nói lại thì, em lại vì thằng ranh mặt trắng này, bỏ rơi Tôn tổng của chúng ta, quả thực là không đáng khen ngợi. Cả Bắc Kinh này, kinh doanh trong ngành vật liệu xây dựng nhưng không có Tôn tổng nâng đỡ, ai làm được, ai dám làm? Ông ta cười ha hả, nói: - Ồ, không phải Bắc Kinh, mà phải là cả Hoa Bắc ấy chứ! Trần Kinh hừ nhẹ một tiếng, nói: - Ông anh đây, có chuyện gì sao? Ngành kinh doanh vật liệu xây dựng cũng bắt đầu lũng đoạn rồi sao? Tôi đúng là quá thiển cận rồi! Người đàn ông họ Mã trừng mắt với Trần Kinh, nói: - Mẹ kiếp, mày là ai? Tao nói chuyện với mày đấy à? Một thằng nhãi ranh mặt trắng, khong biết thời thế, ở Bắc Kinh này, tao chỉ cần tùy tiện phẩy một ngón tay, cũng có thể cho mày đi đời! Khóe miệng Trần Kinh khẽ nhếch lên, đáp: - Thật vậy sao? Tôi vẫn muốn xem thử xem, anh khẽ phẩy một ngón tay là ra làm sao đấy? Người đàn ông họ Mã chằm chằm nhìn Trần Kinh, sắc mặt biến đổi, ánh mắt nhìn Trần Kinh dần biến thành một đường kẻ chỉ. Ông ta quay đầu nói với Ân Đình Đình: - Ân tổng, người bạn này của em làm gì thế? Dám chắc như vậy ư? Ân Đình Đình cười đáp: - Bạn làm ăn thôi. Bạn Tấn Tây. Người đàn ông họ Mã chợt ngẩn người, rồi bật cười ha hả, nói: - Mẹ kiếp, tao còn nghĩ là kẻ nào ghê gớm lắm! Hóa ra cũng chỉ là hạng chủ mỏ than chết dẫm! Ông ta đạp vào Trần Kinh: - Tiểu tử, có hai cái đồng bạc mà định bành trướng à? Ông cho mày bành trướng! - Các anh em. Cậu chủ mỏ than đây “nổi bão” rồi này. Tất cả vào hết đi! Cánh cửa bị đẩy mở một cách thô bạo. Bốn năm gã đàn ông cao to lực lưỡng vận đồ Âu bước vào, người đàn ông họ Mã nói: - Tiểu tử, hôm nay Mã ca của nhà ngươi sẽ dạy cho ngươi một quy tắc của Bắc Kinh. Các anh em, lên!