Chương 1089: Đối chọi gay gắt

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Một đêm không ngủ, ngày hôm sau mắt Trần Kinh hơi đỏ. Không động tới Lâm Cảng được, động đến cái là rắc rối không ngừng ập tới, Chu Hải Đông gọi điện thoại tới, sau đó Trần Kinh nhận điện thoại liên tiếp của hết người này đến người khác. Đại ý nội dung đều giống nhau, đều yêu cầu Trần Kinh không nên điều tra tiếp nữa, làm việc không nên quá cứng nhắc. Trước khi Trần Kinh đến Lâm Cảng, hắn không ngờ tới tình hình sẽ như thế này, vào lúc này, tiến hay lui đây? Không thể không nói, trải qua nhiều việc như vậy, trên quan trường bao nhiêu năm, Trần Kinh đã không còn cái vẻ ngây ngô của cậu thanh niên năm đó nữa. Hắn đã được mài rũa rất nhiều, cũng hiểu cách hòa hợp, thậm chí là đưa đẩy. Nhưng thực sự hắn vẫn là một người rất kiêu ngạo. Hắn chính là không hiểu rõ, tại sao hắn lại phạm sai lầm? Mọi công việc hắn đều làm theo yêu cầu của Phòng chỉnh đốn tác phong mà làm, vấn đề điều tra khu Điền Hải thành phố Lâm Cảng, hắn chính là giải quyết những tố cáo của người dân, chẳng nhẽ làm như vậy là sai? Hắn sớm đã nghe nói đặc khu rất lợi hại, nhưng Hoàng Tiêu có thật là cũng rất lợi hại không? Chẳng nhẽ đặc khu là một nước độc lập không gì có thể lọt vào được sao? Trần Kinh đang phải đối mặt với thử thách, tiến hay lùi, hắn phải đưa ra quyết định. Cả đêm hôm qua hắn liên lạc với Tô Giang Bình, trong điện thoại Tô Giang Bình không nói nhiều về tình hình vụ án với Trần Kinh, ông ta chỉ nói: -Phó chủ nhiệm Trần, bất luận là ai, đối diện với tình hình hiện giờ đều thấy rất khó giải quyết. Điểm khó của anh tôi biết, là một người anh em làm cùng Ủy ban, tôi rất cảm kích khi anh đã giúp đỡ cho công việc của tôi. Việc này…nếu anh có thể tiếp tục ở lại Lâm Cảng một tuần nữa, tôi nhất định sẽ làm rõ chuyện này. Ông ta dừng lại một lúc, nói: -Đúng rồi, Phó chủ nhiệm Trần. Phòng chỉnh đốn tác phong các anh đã hoàn thành công việc chưa? Tôi muốn nói đến công việc phía Lâm Cảng đó! Trần Kinh nhíu mày, nói: -Tôi xử lý được vài vấn đề, báo cáo vài vấn đề. Nhưng tình hình hiện giờ ở đây anh cũng biết. Trong hoàn cảnh như vậy, để triển khai công việc rất khó khăn, nhất định sẽ không đạt được kết quả như dự kiến. Tô Giang Bình không nói gì nhiều, chỉ nói: -Là tiến hay lùi anh hãy tự mình quyết định đi! Tôi chỉ hy vọng anh có thể thực hiện được những việc thuộc về chức trách của anh! Điều này đối với công việc của chúng ta cũng rất có lợi! Lời nói của Tô Giang Bình rất khéo léo, ông ta tất nhiên sẽ không mà cũng không có quyền can dự vào công việc của Trần Kinh. Nhưng những lời nói của ông ta lại khích lệ Trần Kinh rất nhiều. Bỏ chuyện của Phòng Sáu sang một bên, lần này Trần Kinh đến Lâm Cảng là vì những lời tố cáo. Hiện giờ nội dung của những bản tố cáo này, Trần Kinh cũng mới điều tra được một phần nhỏ. Vẫn chưa viết được báo cáo, chẳng nhẽ cứ vậy mọi công lao đều đổ xuống sông xuống biển sao? Lý do ra đi là vì Phòng chỉnh đốn tác phong chỉnh đốn tác phong của địa phương, can dự vào công việc của địa phương sao? Trần Kinh cảm thấy điều này thật vớ vẩn. Hắn là cán bộ của Phòng chỉnh đốn tác phong Chỉnh phủ, đi xuống dưới lại phải nghe lời người đứng đầu ở dưới sao? Phải chịu sự uy h**p của ông ta sao? Hoàng Tiêu quá điên cuồng rồi! Trần Kinh đến nhà ăn ăn cơm sáng, Tần Sơn Hà dẫn theo hai giám sát viên chạy tới nói: -Phó chủ nhiệm Trần, có phải là chiều nay chúng ta sẽ rời khỏi đây không? Có cần phải sắp xếp một chút ở Hoàn Thành không? Trần Kinh liếc mắt nhìn anh ta, nhìn Phó phòng giám sát tiểu Liêu, nói: -Tiểu Liêu, cậu là một người rất tích cực! Sao? Đã thu xếp đồ đạc xong rồi sao? Tiểu Liêu tên là Liêu Tiến, vừa mới vào làm việc ở Ủy ban kỉ luật được ba năm. Ngày thường làm việc rất gian trá, nhưng hậu thuẫn sau lưng có vẻ vững chắc, năm nay mới được thăng chức lên làm phó phòng, trong tất cả những giám sát viên, anh ta là người có năng lực tương đối kém. Liêu Tiến gượng cười, nói: -Phó chủ nhiệm Trần, tôi cũng chỉ là con chim mới học bay, nên… Trần Kinh nhíu mày, nói: -Ai nói với cậu là chúng ta sẽ rời đi? Việc ở Lâm Cảng chúng ta đã xử lý xong rồi sao? Chúng ta vẫn có vài vấn đề chưa xử lý xong cậu biết không? Sắc mặt của Liêu Tiến thay đổi, quay sang nhìn Tần Sơn Hà. Trần Kinh đặt đũa xuống bàn, nói: -Cậu nhìn lão Tần làm gì? Tôi đang nói chuyện với cậu đó? Tôi thấy cậu chắc đang cố tình gây rối, vô tổ chức, vô kỉ luật, lập tức quay về dỡ đồ ra, sau khi ăn cơm xong, 9 giờ tập trung bắt đầu công việc. Hôm nay chúng ta tới Điền Hải làm công tác khảo sát thực tế! Trần Kinh đặt đũa xuống, quay người đi. Quyết định vừa mới được hắn đưa ra trong tích tắc. Cứ trở về như vậy, có thể tránh được họa, nhưng là một lãnh đạo quan trọng của một phòng quan trọng, nếu công việc chưa làm xong, chỉ biết rụt đầu vào trong mai rùa trước những áp lực, sau này còn có uy danh gì trong đơn vị nữa. Sau này trước mặt những giám sát viên trẻ tuổi, hắn làm sao có thể nói đến tính nghiêm túc của công việc điều tra án với bọn họ đây? Đắc tội với người khác, thế nào cũng sẽ đắc tội với người khác. Nhưng có những chuyện đã làm rồi không thể làm lại được. Chuyện này xét cho cùng, cũng không thể trách Trần Kinh. Trần Kinh cũng chỉ là làm theo kế hoạch công việc của hắn thôi, thực hiện chức trách của hắn, là Hoàng Tiêu can dự vào công việc của hắn, cản trở công việc của hắn. Trần Kinh không thể lùi bước, ở trong Đảng bao năm, cái gì gọi nguyên tắc, Trần Kinh nhớ rất rõ. Hơn nữa, Trần Kinh thực sự vẫn là một người rất kiêu ngạo. Dựa vào cái gì mà Hoàng Tiêu ông ta có thể kiêu ngạo như vậy? Không ngờ lãnh đạo trong Bộ đều gây áp lực cho hắn? Ông ta có bản lĩnh hô mưa gọi gió sao? Nếu ông ta thực sự có bản lĩnh đấy, vậy càng nói rõ ông ta có vấn đề, vấn đề của Lâm Cảng cũng rất lớn. Những ngày tiếp theo, Trần Kinh không để ý đến những áp lực mà hắn phải chịu, tiếp tục triển khai công việc. Cách thức triển khai công việc của hắn không phải là hẹn gặp nói chuyện, mà hắn trực tiếp lái xe tới khu Điền Hải xem xét, không chỉ nhìn bằng mắt, hắn còn chụp ảnh lại, đi vào một số khu công trường hoặc đến thăm một số nhà dân. Hắn chia bốn người thành hai nhóm. Một nhóm làm việc công khai, một nhóm âm thầm làm việc. Tần Thái Sơn thuộc nhóm làm việc ngầm, ông ta là một người thích ngao du khắp nơi, để mọi chuyện diễn ra tự nhiên, ông ta đi tới Điền Hải du lịch. Vừa có thể đi du lịch, lại có thể điều tra một số vấn đề. Trần Kinh làm việc ở Lĩnh Nam đã nhiều năm, đặc khu tuy là đặc biệt đấy, nhưng đây vẫn là Lĩnh Nam, phong tục tập quán ở đâu cũng đều như nhau cả thôi. Kinh nghiệm của Trần Kinh rất phong phú, hắn biết phải đi theo hướng nào mới có thể tìm ra vấn đề ở khu Điền Hải. Hắn biết người nào hiểu rõ Điền Hải nhất, mọi việc hắn đều sắp xếp đâu vào đấy, tiến triển rất tích cực! Ngoài ra, nơi bọn họ nghỉ ngơi cũng chuyển sang Khách sạn Âu Lãng. Tiêu chuẩn của Khách sạn Âu Lãng rất cao, nhưng điều này đối với Trần Kinh không phải là vấn đề, chỉ một cuộc điện thoại, hắn đã đặt được bốn phòng, tuyệt đối yên tĩnh và an toàn, bất cứ ai cũng không thể làm phiền. Trần Kinh va Hoàng Tiêu đối đầu với nhau. Hoàng Tiêu là người lâu năm ở đây, hành động của Trần Kinh tất nhiên là không qua mắt được ông ta. Đương nhiên, hai ngày trước ông ta còn khinh thường không để ý tới, ông ta còn cho rằng Trần Kinh thực sự sẽ lui về. Những đến ngày thứ ba, rất nhiều người đều đến chỗ ông ta, vấn đề ở Điền Hải có lẽ là không giấu được nữa, Trần Kinh người này đã chạm đến tuyến đầu của Điền Hải rồi. Nhận được tin này, ông ta rất ngạc nhiên. Lúc đó ông ta đã rất tức giận, sau đó ông ta đã mở một cuộc họp khẩn cấp với các lãnh đạo chủ chốt của Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố. Trong cuộc họp, ông ta nói không một chút kiêng rè gì, tất cả đều nói về việc Lâm Cảng mấy năm gần đây phát triển quá nhanh, cây to thì phải đón gió lớn, sự phát triển của Lâm Cảng khiến cho nhiều người ghen ghét, hiện giờ thực sự đã có người đến gõ tận cửa rồi.