Chương 1115: Sự kiêu ngạo của Trịnh Viễn Khôn

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Sở Thành. Bởi vì Sở Thành và thành phố Kinh Giang tiếp giáp nhau, cho nên hiện tại Trần Kinh vẫn ở lại Sở Thành. Trần Kinh có một căn nhà nhỏ ở Sở Thành, căn nhà này là hắn mua nhiều năm về trước, hơn 100 mét vuông, căn nhà c*̃ng không quá khoa trương, hàng xóm xung quanh c*̃ng không biết hắn, chính là chỗ ở thích hợp nhất bây giờ. Hiện tại, mỗi ngày hắn đều đi lại giữa hai nơi, xem như là “chạy học” chính thức. Trần Kinh làm như vậy không chỉ vì không thể dứt bỏ Sở Thành, nguyên nhân quan trọng hơn chính là quan hệ giữa hai thành phố Sở Thành và Kinh Giang vô c*̀ng chặt chẽ. Muốn làm tốt công tác c*̉a Kinh Giang, tuyệt đối không thể bỏ qua mối quan hệ với Sở Thành. Trần Kinh c*̃ng muốn lợi dụng phương thức “chạy học” này để hiểu rõ thêm về Sở Thành, quan sát nhiều hơn sự thay đổi c*̉a Sở Thành mấy năm nay, làm quen một chút với cuộc sống và tư tưởng c*̉a dân chúng Sở Thành. Cán bộ bây giờ đặc biệt nhấn mạnh, nếu không muốn xa rời quần chúng, phải chú ý điều tra nghiên cứu. Nhưng trên thực tế, cái gọi là nghiên cứu điều tra c*̉a cán bộ cấp cao, nhiều khi chính là đi lại, xem qua một chút để thể hiện, khắp nơi đều là cưỡi ngựa xem hoa, ai có thể có cơ hội xuống cơ sở xem xét tình hình c*̣ thể cơ chứ? Lãnh đạo còn chưa xuống cơ sở, phía dưới đã sớm bố trí thỏa đáng rồi, đi tới đâu c*̃ng tiền hô hậu ủng, một đám người đi c*̀ng, hơn nữa còn có phóng viên nhà báo đi theo, tùy tiện nâng tay c*̃ng đều được ghi lại, nói chuyện c*̀ng cơ sở, người ta c*̃ng đã sắp xếp nội dung câu chuyện từ sớm rồi, nội dung c*̃ng đã thuộc lòng rồi, lấy đâu ra cơ hội tiếp xúc c*̀ng quần chúng cơ chứ? Trần Kinh hiểu rõ những thứ đó, cho nên hắn thấy vẫn nên dùng cách c*̉a mình đi tìm hiểu thì hơn. Gần đây, các mặt công tác c*̉a Trần Kinh còn đang trong giai đoạn làm quen, cơ bản đều là lấy việc điều tra nghiên cứu là việc chính, căn cứ theo nguyên tắc nhìn nhiều, nghe nhiều, nói ít, đang từ từ làm quen với tình hình c*̉a Kinh Giang. Mà sau khi hắn ổn định ở Kinh Giang, điện thoại gọi đến c*̃ng nhiều hơn. Trong đó có một số cuộc điện thoại mời, hắn căn bản không thể từ chối, giả như lời mời c*̉a Hồ Duyệt, hắn thực khó có thể cự tuyệt. Trong điện thoại, Hồ Duyệt hung hăng “phê bình” Trần Kinh, nói Trần Kinh mấy năm nay làm quan càng lớn, càng quên mất người quen. Trần Kinh hết lần này đến lần khác đến Sở Giang, chưa bao giờ liên hệ với ông ta, có phải muốn thoát ly quần chúng hay không. Cái tật văn nhân c*̉a Hồ Duyệt vẫn như xưa, nói chuyện vẫn không giữ mồm giữ miệng. Lần này, ông ta gọi điện thoại đến rõ ràng cho thấy ông ta hạ quyết tâm muốn gặp Trần Kinh, hắn sao có thể chối từ? Lại nói, Trần Kinh và Ngũ Đại Minh quen nhau c*̃ng là nhờ Hồ Duyệt giới thiệu đấy! Hồ Duyệt nói chuyện với Trần Kinh, lải nhải nhiều nhất là về vấn đề văn chương, mỗi lần gặp mặt Trần Kinh ông ta liền không nhịn được, thở dài, nói lúc trước ông ta hại Trần Kinh, nếu không phải ông ta đề cử hắn với Ngũ Đại Minh. Trần Kinh hiện tại không làm quan lớn đến vậy. Văn chương khẳng định còn tốt hơn bây giờ. Trần Kinh đối với loại văn nhân thuần túy như Hồ Duyệt, trong lòng vẫn luôn rất tôn trọng. Hồ Duyệt làm việc theo ý mình, văn phong phóng khoáng, hoang đường không kiềm chế được. Ông ta hẹn Trần Kinh gặp mặt nhau trong hộp đêm Dạ Nguyệt. Trong mắt người ở Sở Giang, cái hộp đêm Dạ Nguyệt kia chính là cái động tiêu tiền ngợp trong vàng son, nơi đó có phục vụ xa hoa nhất, rượu tây sang trọng nhất, phụ nữ mê hồn nhất. Khi Trần Kinh đến, Hồ Duyệt đang ở trong phòng c*̀ng uống rượu với một người đàn ông khác, bên cạnh hai người có ba bốn cô gái hầu rượu vây quanh. Đàn ông uống rượu phóng khoáng, phụ nữ cười lớn vẫn mê hồn, tình hình rất cuồng nhiệt, mờ ám lại hết sức cuốn hút. Trần Kinh bước vào cửa, Hồ Duyệt đã ngà ngà say nói: -Đến rồi sao? Tiểu Lệ, gã bảnh bao đến rồi đây, đi hầu gã bảnh bao này đi! Người phụ nữ được gọi là Tiểu Lệ kia, khuôn mặt mỹ lệ, dáng người cực kỳ nóng bỏng, trên người mặc một chiếc áo da báo ngắn, để lộ ra khuôn ngực nóng bỏng phía trước, rãnh ngực mê hồn hấp dẫn ánh mắt đàn ông. Hồ Duyệt vừa nói, Tiểu Lệ cười khanh khách, tiến đến bên người Trần Kinh. Trần Kinh nhíu mày , khéo léo né tránh, nói với Hồ Duyệt: -Lão Hồ, anh vội gọi tôi tới đây làm gì? Muốn tôi hầu rượu anh sao? Hồ Duyệt cười ha hả nói: -Uống rượu c*̀ng tôi c*̃ng là chuyện đó thôi! Sao vậy? Anh thật sự là Liễu Hạ Huệ sao, cô gái xinh đẹp như vậy tiến lại anh còn trốn? Ông ta vẫy tay, Tiểu Lệ tiến đến bên cạnh ông ta, ông ta ôm lấy nói: -Tiểu Lệ là một cô gái tốt. Lão Hồ rất thích! Trần Kinh ngồi xuống ghế sopha, tự rót cho mình một chén bia, nói: -Lão Hồ, anh c*̃ng đừng dùng những thứ đồ chơi này mà kích thích tôi, có việc thì nói, bằng không tôi c*̃ng không phục vụ anh đâu! Hồ Duyệt nói: -Anh gấp cái gì chứ? Rượu tôi còn chưa có uống đã! Ông ta đứng dậy, duỗi lưng mệt mỏi nói: -Được lắm, tôi không đùa với anh nữa, Tiểu Lệ, đưa chị em c*̉a em ra ngoài trước đi, tôi muốn c*̀ng tên bảnh bao này yên tĩnh một chút. Ông ta tiến đến bên cạnh cô gái kia, hạ giọng nói: -Hôm nay có thể không đi lung tung được không, buổi tối chúng ta...haha.. Tiểu Lệ khẽ đỏ mặt, hôn Hồ Duyệt một cái, ánh mắt lại liếc về phía Trần Kinh, ánh mắt đầy quyến rũ. Bàn tay hư đốn c*̉a Hồ Duyệt vỗ cái bốp vào mông Tiểu Lệ nói: -Cô gái nhỏ này, xuân tâm rạo rực, vẫn là thích những gã bảnh bao! Một đám cô gái đi ra ngoài, trong phòng còn lại ba người, có chút yên tĩnh. Bây giờ, Trần Kinh mới nhìn rõ người đàn ông trung niên ngồi cạnh Hồ Duyệt. Người này ước chừng hơn 40 tuổi, gầy khọm, tóc và râu dường như đã lâu không cắt, bộ dạng tiều tụy này, nếu không phải ngồi ở nơi đây, tuyệt đối sẽ khiến cho Trần Kinh nghĩ rằng đây là một tên ăn mày.