Chương 124: Phân biệt đối xử

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Lần thứ hai đến thị trấn Dịch Chu, cửa nhà hàng Úy Nhiên Cư, rất nhiều xe đậu! Lúc Trần Kinh và cả nhà Kim Lộ đi vào, phòng riêng đã đủ người, chỉ có thể ăn cơm trong đại sảnh. Mẹ vợ Hoàng Tiên Phượng rất nhiệt tình, liên tục giới thiệu Trần Kinh với công việc gia đình, Kim Lộ bên cạnh thật sự thấy không được, nói: - Mẹ, mẹ bớt nói đi! Gần đây trưởng phòng Trần trong công việc gặp áp lực rất lớn! Thật vất vả mới ra ngoài thoải mái một chút, mẹ đừng thế nữa! Hoàng Tiên Phượng thấy con gái nói vậy, có hơi mất hứng, nói: - Cái gì mà bớt nói, chúng ta nhiều chuyện như vậy sao, tương lai dù sao cũng là người nhà! Con bé này, con nghĩ rằng mẹ và cha con còn sống được bao nhiêu năm nữa? Trần Kinh vừa nghe, có hơi xấu hổ, hóa ra Hoàng Tiên Phượng nói nửa ngày, là trông cậy vào chính hắn tiếp nhận nhà máy pháo! Kim Lộ cười ha ha, nói: - Đi nào, để Trần Kinh làm quản lý nhà máy pháo, đúng là lựa chọn không tồi! Kim Lộ cười run rẩy cả người, ánh mắt nhìn khuôn mặt Trần Kinh, trong mắt lộ vẻ nghiền ngẫm, Trần Kinh sờ mũi, giả bộ uống nước, không để ý đến Kim Lộ giễu cợt. - Cười cái gì mà cười! Con bé này! Hoàng Tiên Phượng cười quát Kim Lộ, trong lòng bà cũng rất ngọt ngào cao hứng, bà cẩn thận quan sát bộ dáng con rể, trong lòng tám phần nắm chắc, cho rằng Trần Kinh là một thầy giáo. Rất chuyên nghiệp, nói chuyện nhã nhặn, lời nói văn vẻ, không phải là thầy giáo thì là gì? Trong lòng bà rất hài lòng, vì thầy giáo phần lớn thành thật. Mà bà duy nhất không vừa lòng, chính là tầm nhìn tiếp xúc của giáo viên rất hẹp, tương lai khả năng khó trưởng thành. Nếu có thể khiến Trần Kinh bỏ nghề giáo viên, giải quyết công việc kinh doanh bằng trình độ văn hóa của hắn, tương lai nhất định gây dựng được sự nghiệp lớn. Hoàng Tiên Phượng dựa vào kinh nghiệm nửa đời mình, hiểu rằng bọn họ thiệt thòi nhất chính là thiếu văn hóa, không có văn hóa. Cho nên, nếu có con rể có văn hóa, bọn họ tất nhiên hy vọng con rể có thể tiếp nhận công việc của bọn họ bù lại tiếc nuối của bọn họ. - Đến đây, quản lý Trần, ăn thoải mái, không cần khách khí... Kim Lộ ha ha cười nói, sắc mặt hơi thay đổi, ngừng tươi cười, ánh mắt nhìn về phía cửa. Từ cửa một đám người tiến vào, một đôi vợ chồng già, đi sau là một đôi vợ chồng khoảng hơn ba mươi, trang phục của người phụ nữ rất thời trang, kiều diễm, trên tay còn bế một đứa trẻ bốn năm tuổi. Ánh mắt đôi vợ chồng già nhìn qua đại sảnh, thấy bàn Trần Kinh, họ nhíu mày lại. Kim Thì và Hoàng Tiên Phượng lúc này cũng đứng dậy, Hoàng Tiên Phượng nói: - Thúy Tú đúng là thật khéo, đến đây ăn cơm liền gặp cả nhà các người! Người phụ nữ lớn tuổi trong đám người cười hì hì nói: - Tiên Phượng, một nhà các người đông đủ a, Lộ Lộ về khi nào vậy? Bà cười rộ lên, làm cho người ta cảm giác rất hòa ái, Kim Lộ đi đến trước mặt mấy người, hơi khom người nói: - Cha mẹ! Trong lòng Trần Kinh xao động, hắn biết Kim Lộ đã qua một lần hôn nhân ngắn ngủi, nhưng cũng không hỏi tỉ mỉ chuyện này, không nghĩ tới hôm nay trong trường hợp này lại gặp nhà chồng... Hoàng Tiên Phượng rất vui vẻ, bà chỉ hai vợ chồng già, nói: - Tiểu Trần, hai vị này là bác Hà và bác Thúy Tú, chúng ta đều là người một nhà! Bà hướng đôi vợ chồng phía sau nói: - Đây là anh Siêu và chị dâu! Trần Kinh đứng dậy dựa theo Hoàng Tiên Phượng giới thiệu chào hỏi, hai ông bà già luôn đánh giá Trần Kinh, đôi mắt sắc bén, như muốn nhìn thấu Trần Kinh!