Chương 136: Người phụ nữ quá thông minh

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Chùa Linh Tuyền ở Lễ Hà, trong điện Quan Âm, Phương Uyển Kỳ quỳ trên gối bồ đoàn, trong tay cầm ống thẻ, bộ dáng ấy có chút thành kính thánh khiết. Một thẻ sâm nhẹ nhàng từ trong ống thẻ nhảy ra, mặt trên viết con số: “Ba mươi bảy” cô nhấp nháy mắt, hướng thấy trần Kinh quay đầu nghi hoặc thoáng nhìn, Trần Kinh chỉ chỉ hòm công đức, cô phản ứng lại đây, theo trong túi lấy ra tờ một trăm đồng nhét vào, Lão hòa thượng điện Quan Âm giải đoán sâm thấy cảnh tượng này, trên mặt lập tức lộ ra ý cười. Ông ta hai tay tạo thành chữ thập bước nhanh lại đây, nói: Nữ thí chủ đại cát đại lợi! Ông ta giống như làm ảo thuật từ trên tay lấy ra một tấm giấy, mặt trên có chữ viết rồng bay phượng múa, Phương Uyển Kỳ gằn từng tiếng thì thầm: Đông nam lĩnh thượng một chi mai, diệp lạc chi khô tổng không thúc giục, nhưng được mùa xuân hơi cấp tới, vẫn như cũ đưa ta làm hoa khôi. Phương Uyển Kỳ ánh mắt trừng mắt Trần Kinh: - Có ý tứ gì? Trần Kinh nhẹ nhàng cười cười, hòa thượng giải đoán sâm nói: Quẻ này quẻ thượng, cầu đường hôn nhân của cô tốt, cầu con nhất định tốt, hơn nữa con cháu vinh quang! Trần Kinh vừa nghe, mặt nhăn nhíu mày, đi xuống bậc thang điện Quan Âm. Chờ hắn đi xuống bậc thang, Phương Uyển Kỳ lòng như lửa đốt chạy tới nói: Hòa thượng này đúng là nói mù, xem ra tôi là mắc mưu bị lừa ! Hắn còn nói tôi là cầu con nữa chứ?” Trần Kinh như cười như không nhìn cô, nói: Cô chẳng lẽ sẽ không trước mặt Bồ Tát cầu thân sao? Gì? Cầu thân? Phương Uyển Kỳ có chút mê hoặc, nhưng rất nhanh cô đầu óc dường như hoạt động, cô trừng mắt nhìn Trần Kinh, mặt rốt cục có chút phiếm đỏ, nói: Anh nói gì, cái gì là cầu thân, tôi sao cảm thấy không đúng tý nào! Trần kinh hơi sửng sốt, nói: Tôi nói cô vừa rồi không phải cô đối với giải quẻ của hòa thượng mà khóe miệng tươi cười sao? Phương Uyển Kỳ hơi đỏ mặt, nói: Bảo anh giải thích thì giải thích, không cần nói dài dòng! Cô không biết Bồ Tát có ba mươi hai quẻ cầu thân sao? Dương Liễu Quan Âm, Long Đầu Quan Âm, Cầm Kinh Quan Âm... Sắc mặt Phương Uyển Kỳ thay đổi, ý thức được không ổn, thốt lên: Vừa rồi là Quan Âm gì? Lời cô vừa thốt ra khỏi miệng, mặt thoáng chốc đỏ bừng, cô lạnh lùng lanh lợi, lập tức hiểu tôn Quan Âm vừa rồi là Tống Tử Quan Âm, cô nhớ tới mình và hòa thượng tranh cãi, đối phương có đôi mắt mê hoặc, còn mọi người xung quanh với ánh mắt sùng bái, cô hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống. Cô theo bản năng nhìn Trần Kinh, Trần Kinh đang quay lưng, đứng một góc trong sân chùa, trong lòng cô tức giận, nói: Trần Kinh, nếu anh sớm biết đó là Tống Tử Quan Âm, vì sao không nói với tôi? Tôi nhắc nhở cô? Tôi làm sao biết cô có cầu con hay không? Trần Kinh hỏi ngược lại. Anh... Phương Uyển Kỳ có hơi khó thở, nhưng nghĩ lại vừa rồi, cô và Trần Kinh chỉ là mới quen biết, Trần Kinh thật sự không biết cô. Nhưng trong lòng cô vẫn khó chịu, ánh mắt Trần Kinh kia là thế nào? Mình giống với người đã kết hôn sao? Buổi trưa ăn cơm thế nào? Phương Uyển Kỳ chuyển đề tài. Trần Kinh nâng tay nhìn đồng hồ, nói: Chùa Linh Tuyền là điểm cuối cùng trong hành trình của chúng ta! Xem xong, liền đi về! Công việc của tôi cũng đã hoàn thành! Phương Uyển Kỳ nghe vậy, á khẩu không nói! Một lát sau, cô nói: