Chương 145: Bàn công việc với Thư Trị Quốc

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Một trận đi qua, Trần Kinh tự mình châm điếu thuốc. Chiếc chăn tơ nhung mềm mại được bỏ ra, Kim Lộ như con mèo thò đầu ra, đồ trang sức quý giá trên đầu cô hơi bị bối rối, hai gò má vẫn còn lưu lại vết đỏ ửng sau khi hưng phấn, da thịt trên vai lõa lồ trong không gian với màu trắng của tuyết, sự phong tình đó, thật sự kiều diễm đến cực điểm. Trần Kinh thò tay ra, ôm người ấy vào trong lòng, hai người ôm nhau rất chặt. Em thật là vô dụng, không giúp được gì anh cả! Kim Lộ thì thầm vào tai Trần Kinh. Trần Kinh nắm thật chặt cánh tay, nói: - Em nói gì vậy! Việc của mình tự mình làm, ai khiến ai giúp đỡ? Đầu của Kim Lộ tựa vào ngực của Trần Kinh, nói: - Nhưng, em thấy bộ dạng ảo não của anh, em rất đau lòng. Công việc ở Phòng kinh tế thương mại em cũng biết một chút, vô cùng khó khăn, đảm nhiệm trưởng phòng phòng kinh tế thương mại nhiều như vậy, đều không có thành tích gì, ngược lại còn để lại sự lộn xộn, bây giờ… Trần Kinh nâng cẳm của Kim Lộ lên, nhẹ nhàng cười nói: - Vẫn chưa nhìn ra, cô bé này hiểu được nhiều thứ, em cũng biết công việc của Phòng kinh tế thương mại rất khó khăn sao? Miệng của Trần Kinh nói ra rất nhẹ nhàng, trong lòng âm thầm trách mình quá nóng vội, chuyện quan còn mang về nhà. Mầy ngày hôm nay vì công việc, trong lòng Trần Kinh có chút uất ức, không ngờ Kim Lộ có thể cảm nhận được, thật ra có chút không nên! Hút xong một điếu thuốc, Trần Kinh lôi ra điếu thuốc thứ hai chuẩn bị châm lửa, Kim Lộ đem giấu điếu thuốc đi, nói: - Anh hãy hút ít thuốc thôi! Đúng rồi, rượu và thuốc lần trước em mang ra đưa cho anh đều mất hết rồi, có hơn năm nghìn đồng, tiền đã bị anh bóp chẹt rồi! Nhiều như vậy sao? Trần Kinh hơi nhíu mày. Bình thường Trần Kinh không nhận quà, nhưng những người qua lại rất nhiều, cuối cùng cũng không có nơi nào mất mặt. Hơn nữa, Trần Kinh cũng không chịu tự mình cố gắng trở nên có đặc tính riêng, như vậy khiến người khác không dám tiếp cận, như vậy thật sự là người cô đơn! Nhưng hắn không ngờ rằng, bản thân nhậm chức trưởng phòng phòng kinh tế thương mại không lâu, thuốc và rượu mà nhà mình nhận được có thể đổi được hơn năm nghìn đồng, cuối cùng, kết quả, bây giờ tiền lương của hắn cũng khoảng hơn mười ngàn đồng. Lẽ nào có nhiều người muốn làm quan, viên quan thanh liêm như anh khó có thể cứu vãn được! Kim Lộ cưỡi khẽ nói. Trần Kinh khẽ lắc đầu, trong đầu hắn ra sức nghĩ đến vẻ mặt của một số người tặng quà kia, hắn bỗng nhận ra ấn tượng của mình rất mơ hồ, hắn lại thở dài một hơi, nhận ra mình càng ngày càng thích ứng với nhân vật làm quan này! Những tin tức Trần Kinh dám đuổi Vương Hải Sơn, lên án mạnh mẽ Phùng Vi Quốc bắt đầu được lưu truyền rất nhanh rộng khắp ở Lễ Hà. Bí thư Huyện ủy Thư Trị Quốc cầm tách cà phê vừa mới pha xong, hai mắt nhìn chằm chằm Trần Kinh, nói: - Tiểu Trần, nhưng tin tức cậu gây ra ở Phòng kinh tế thương mại hơi to a, gần đây trong bộ máy chúng ta có những âm thanh không phù hợp, trong đó còn có đề nghị độc lập thành lập Phòng xúc tiến đầu tư. Đề nghị này có lý do nhất định, cuối cùng, kết quả, các anh em ở Huyện thị xung quanh đều có chuyên môn phụ trách thu hút đầu tư để xúc tiến đầu tư, chỉ duy có huyện chúng ta ở phương diện này lại lạc hậu, công việc thu hút đầu tư vẫn do bộ phận thu hút đầu tư của Phòng kinh tế thương mại các cậu làm, cái khung có hơi nhỏ, thành tích trong công tác cũng không có gì đáng kể! Sắc mặt của Trần Kinh vẫn bình tĩnh, nói: - Như vậy cũng tốt, tốt nhất hãy cố gắng tách khu kinh tế mới ra, như vậy công việc của Phòng kinh tế thương mại cũng đơn giản đi! Thư Trị Quốc cười ha hả, Hoàng Tiểu Hoa ở bên cạnh cũng cười, ông ta liền nói với Hoàng Tiểu Hoa: - Chủ nhiệm Tiểu Hoa, anh đã nhìn thấy chưa? Tôi nói nội tâm của đồng chí Tiểu Trần đang kìm nén một sức mạnh, có sức mạnh như vậy, chúng ta sẽ không sợ! Lễ Hà của chúng ta không cần nhắm mắt theo đuôi ở sau của mông người khác. Hoàng Tiểu Hoa vội mỉm cười bù, nói: - Trưởng phòng Trần ở trong hội nghị thường vụ, bí thư cũng ra sức ủng hộ cậu, luôn miệng hung hăng bác bỏ cần phải trang bị thêm một máy tăng âm, bây giờ cậu có không gian tuyên truyền tự do rất rộng rãi, cậu không nên phụ lòng đối với sự kỳ vọng của bí thư đó! Sắc mặt cùa Trần Kinh trở nên nghiêm túc, nói: - Cảm ơn bí thư đã tín nhiệm! Tôi nhất định sẽ cố gắng trong công tác! Trong lòng của Trần Kinh có hơi kỳ lạ, lòng dạ của Thư Trị Quốc sâu như biển, tại sao hôm nay đột nhiên trở nên gần gũi và mạnh mẽ như vậy? Hơn nữa miệng khi nói chuyện với mình, rõ ràng là muốn thể hiện thiện ý với chính mình, không hay uy lực bãi bỏ lệnh cấm với Mã Bộ Bình lại lớn như vậy? Ngay cả Thư Trị Quốc đều xúc động với áp lực đó? Trần Kinh tự nhiên không biết Phương Uyển Kỳ trong đó đã bỏ thêm dầu vào lửa, từ đó về sau, Thư Trị Quốc để tâm đến Trần Kinh. Mà lần này, Phó bí thư Phương của Thành ủy xuống dưới thị sát, tập đoàn Thái Thủy thị trấn Dịch Chu và khu kinh tế mới là nơi nhất định ông ta sẽ đến, trong huyện để làm tốt việc tiếp đãi, đã thông báo cụ thể những quy tắc xuống dưới. Nhưng Trần Kinh ngang nhiên phủ quyết việc dọn dẹp hoa màu ở bên ngoài vùng kinh tế mới, giở trò bịp bợm như vậy. Khiến cho Phùng Vi Quốc oan ức gọi điện cho Hoàng Tiểu Hoa, nhưng Hoàng Tiểu Hoa cũng không quyết định được, phản ánh sự việc với chỗ của Thư Trị Quốc. Thư Trị Quốc đang muốn Hoàng Tiểu Hoa đích thân đi vùng kinh tế mới một chuyến, đến hiện trường xem có rõ rành rành như vậy không. Nhưng vào lúc này, điện thoại trên bàn ông ta lại kêu vang. Thư Trị Quốc nắm lấy điện thoại, liền nghe thấy đầu dây bên kia có một giọng nói hơi chậm dãi, đó là giọng của Trưởng ban thư kí Mãn của Thành ủy. - Ông Thư, bí thư Phương lần nữa yêu cầu cần phải khiêm tốn, không được khoa trương, ở vấn đề này ông phải quán triệt cho tốt! Trán của Thư Trị Quốc mồ hôi thấm ra, nói: - Trưởng ban thư ký Mãn, ở đây tôi có chút mơ hồ, chúng tôi cũng đã cố gắng khiêm tốn, tin về bí thư Phương xuống đây, chúng tôi đang thông báo cho nhau trong bộ máy, những người ở dưới hoàn toàn không biết chuyện này! Thật sao? Trưởng ban thư ký Mãn ở đầu dây bên kia cao giọng: - Vậy tại sao tôi nghe nói còn dùng mày thu gặt để dọn hoa màu ở hai bên đường quốc lộ, còn gây ra trò cười cho thiên hạ? Trong lòng Thư Trị Quốc kinh ngạc, ông ta vừa mới biết được chuyện, Trưởng ban thư ký Thành ủy đã biết rồi, điều này nói rõ cái gì? Sau khi gọi điện xong với Trưởng ban thư ký Mãn Diên Ba, Thư Trị Quốc lập tức quyết định đích thân nói chuyện với Trần Kinh, vị tôn thần này cần phải chăm sóc tốt, nếu không ở thời điểm mấu chốt của nhiệm kỳ mới bị cống ngầm lật thuyền thật thiếu suy nghĩ! Trần Kinh gặp Thư Trị Quốc cũng có sự chuẩn bị, công việc của Phòng kinh tế thương mại bây giờ không biết bắt đầu từ đâu, Trần Kinh vẫn luôn trăn trở, cảm thấy việc này vẫn cần đi trên con đường của cấp trên, Trần Kinh gần đây luôn cân nhắc đến việc này. Bí thư, đối với vấn đề công việc của Phòng kinh tế thương mại, gần đây có chút cần suy nghĩ! Trong quá trình suy nghĩ, tôi đã tổng kết một vài đặc điểm về vị trí của kinh tế ở Lễ Hà chúng ta, đánh thành văn bản. Trần Kinh rút từ trong bao công văn ra mấy tờ giấy đưa cho Thư Trị Quốc Bí thư, mạo muội xin ngài xem giúp tôi, xem có chuyện như vậy không! Thư Trị Quốc nhận lấy công văn và xem xét, nghiên cứu sơ qua về những vấn đề trong việc thu hút đầu tư ở cấp huyện cần kết hợp như thế nào với đặc điểm của kinh tế, Thư Trị Quốc tay hơi run, ngẩng đầu liếc nhìn Trần Kinh một cái.