Chương 147: Mệnh lệnh mới của tổ chức

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Trần Kinh cũng không biết bài báo mình đưa Thư Trị Quốc, không ngờ khiến cho thành phố chú ý. Hắn chỉ biết chuyện này làm Phương Uyển Kỳ ở Sở Thành rất tức giận. Phương Uyển Kỳ điện thoại cho Trần Kinh, nói liên tục: - Được đấy! Trần Kinh, anh càng ngày càng có khả năng, tôi cực khổ giới thiệu tòa soạn báo cho anh, để anh và biên tập viên báo buổi sáng Tam Sở biết nhau, anh hiện tại chế giễu, để chuyện này làm công cụ vuốt mông ngựa! - Việc đó, Thư Trị Quốc không phải là bí thư Huyện ủy tốt đẹp của các anh sao? Sao nào? Hắn cũng viết văn giỏi như anh? Trần Kinh có hơi xấu hổ, nhưng hắn không kiên trì giải thích, nói: - Cô không thấy nội dung bài báo này là thu hút đầu tư sao? Bài báo này do bí thư Thư ký tên, càng có thể mở rộng ảnh hưởng Lễ Hà chúng tôi, huyện nhỏ của chúng tôi, muốn gây chú ý không dễ dàng đâu! Lời Trần Kinh nói đúng là ngụy biện, còn hơi lừa mình dối người, nhưng Phương Uyển Kỳ không ngờ không cãi lại, cô trầm ngâm một lúc, nói: - Đúng rồi, chuyện anh nhờ tôi hỏi thăm, có tin tức rồi, đài truyền hình chúng tôi đang chuẩn bị tuyên truyền. Trước mắt ngành sản xuất máy tính là ngành phát triển nhất, đài truyền hình chúng tôi đang chuẩn bị làm mấy chương trình tri thức về sự thông dụng của máy tính! Người thân của anh muốn kinh doanh máy tính, tôi đề nghị hắn trước hết phải làm cái trang web, bán linh kiện máy tính, đây là một đường tắt làm giàu! - Cảm ơn cô! Lúc nào tôi về tỉnh thành, tôi mời cô ăn cơm! Trần Kinh nói. Em Trần Kinh thời gian trước gọi điện thoại tới, nói cô và ông xã không muốn đi làm, chuẩn bị tự mình mở ra một công ty máy tính. Trần Kinh trải qua giáo dục đại học, đối với máy tính không hiểu lắm, mà hiện tại hắn ở nơi thâm sơn cùng cốc, không biết tin tức bên ngoài. Hắn xem ti vi, thấy truyền hình Sở Giang sắp làm một chương trình chuyên về máy tính, hắn tìm Phương Uyển Kỳ hỏi thăm tin tức chính xác, kỳ thật, hắn chủ yếu hướng Phương Uyển Kỳ thỉnh giáo, hỏi một chút về chuyện muốn thành lập công ty máy tính. Đối với Phương Uyển Kỳ, Trần Kinh khá tin tưởng, người phụ nữ này không phải cái bình hoa di động. Thông minh tuyết đỉnh, kiến thức uyên bác, chuyện cô nói được, chuyện cô xem trọng, đều có thể làm được! - Được rồi, Trần Kinh... anh hãy chấm dứt việc đó, anh muốn về tỉnh thành một chuyến cũng không dễ dàng đâu? Phương Uyển Kỳ trong điện thoại trêu đùa. - Trước đây không dễ dàng, sau này sẽ được thôi! Sẽ rất thường xuyên, nói thật với cô, huyện chúng ta hiện tại đang vội thu hút đầu tư... - Tốt lắm, tốt lắm! Chuyện này tôi không thích nghe, tôi chỉ muốn hỏi một chút, tôi lần trước cho anh mấy đề tài viết tốt không? Phương Uyển Kỳ đánh gãy lời hắn... Phương Uyển Kỳ về tỉnh thành... Sau đó cho Trần Kinh rất nhiều đề tài viết văn. Cơ bản đều là công cụ để tuyên truyền, trước khi Trần Kinh bước vào đội ngũ công nhân viên chức nhà nước, tiếp xúc qua những loại đề tài này. Mà loại đề tài này giống với loại Phạm Giang làm, cũng không làm khó được Trần Kinh. - Được rồi, bà cô của tôi, đều đã xong! Tôi đang học trên mạng, một lát nữa tôi sẽ gửi cho cô! Trần Kinh nói. Đầu điện thoại bên kia Phương Uyển Kỳ cao giọng, nói: - Anh đừng có không kiên nhẫn, những bài văn đó... đều sẽ có lúc dùng đến! Đưa tôi số tài khoản ngân hàng của anh, tôi chuyển tiền cho anh! - Coi như hết, cô giúp tôi nhiều như vậy...