Chương 182: Gậy ông đập lưng ông

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Đi về phía Tây của Khu kinh tế mới có một dãy núi nhỏ, không cao, nhưng kéo dài không dứt từ nam tới bắc. Núi mấp mô trập trùng, giống một con rồng vắt ngang trên bình nguyên lớn Lễ Hà, dân bản xứ gọi ngọn núi này là núi Phục Long. Mà đứng ở đầu rồng của ngọn Phục Long này, có thể thu quang cảnh toàn bộ khu kinh tế mới vào đáy mắt. Trần Kinh và đoàn người của Hoàng Khải cùng nhau đi bộ lên núi. Đến đỉnh núi nhìn xuống phong cảnh làng mạc Lễ Hà và con sông Lễ Thủy chảy từ tây sang đông uốn lượn khúc chiết. Thị trấn Lễ Hà ngựa xe như nước tôn nhau lên cùng với vùng ngoại ô quê cha đất tổ phong tình. Vẻ đẹp của khu phố núi này hiện lên vô cùng sắc nét trong tầm mắt của mọi người. Bây giờ đang là thời tiết mùa thu, xe lửa từ biển lúa vàng óng phía chân trời từ từ chạy ra, chạy mãi đến gần. Cứ thế mà nhìn vọng ra, giống như là xe lửa đang chạy như bay ngay trên ruộng lúa. Loại cảnh đẹp này, người trong đoàn khảo sát chưa ai đã từng gặp qua ? Mọi người đều lấy cameras ra chụp ảnh, hưng trí lập tức nổi lên. Trần Kinh chỉ vào cảnh sắc trước mắt nói với Hoàng Khải: Hoàng Trưởng ban, học thuyết phong thuỷ có nói, thông qua biến ảo của cảnh vật trước mắt là có thể suy đoán được cảnh tượng thương hải tang điền (biển cả thành ruộng dâu) từ mấy trăm năm trước. Anh xem xem Lễ Hà chúng tôi, chỉ cần bỏ đi đường sắt kia, sau đó bỏ đi những công trình xây dựng bê tông hiện đại hoá này, thì lập tức có thể đem hết thảy nơi này hồi phục đến trăm năm trước, thậm chí là cả mấy trăm năm. Các vị có thể tưởng tượng một chút, mấy chục năm trước, Quách lão phu nhân chính là từ nơi này hướng ra thế giới bên ngoài, lúc đó bà vẫn còn đang trong thời hoa nở, là khí hậu nơi đây bồi dưỡng ra bà ... Trần Kinh rất cảm xúc, tiếp tục nói: