Chương 189: Bị theo dõi

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Phòng họp của Ủy ban nhân dân huyện, sự xuất hiện của tổng giám đốc tập đoàn Thái Thủy Thiệu Băng Oánh chắn chắn là một quang cảnh diễm lệ. Thiệu Băng Oánh mặc chiếc áo gió màu tím, phần eo bó lại, tóc choàng lên vai, những sợi tóc dài hình cuộn sóng vẫn còn trôi ở trước mặt, rất có khí chất của người con gái. Thiệu Băng Oánh rất đẹp, quan trọng là cô ta hiểu được tận dụng những sở trường của mình, trong cách ăn mặc của cô có chút gì gợi cảm mê hoặc không giấu nổi, đặc biệt là đôi mắt của cô, rất thu hút được trái tim người khác, khiến người ta nhìn thấy cũng rung động trong lòng. Trần Kinh trầm tĩnh quan sát những người tham dự hôm nay, nhưng một mặt nhìn đi như vậy, Phòng Khoáng sản, Văn phòng quản lý giám sát tài sản nhà nước, Phòng Bảo vệ Môi trường và các vị lãnh đạo đều có mặt, nhìn thấy Thiệu Băng Oánh bước vào cửa cùng mọi người hàn huyên hỏi thăm, lần này nhìn thế nào cũng giống như đều cố ý chuẩn bị cho Thái Thủy. Không biết cố ý hay không có ý, vị trí của Thiệu Băng Oánh được xếp ở bên cạnh Trần Kinh, cuộc tọa đàm mang tính chất uống trà trò chuyện như vậy, những cán bộ bình thường và xí nghiệp đều ngồi xen kẽ, có lẽ điều này có thể giải thích nguyên nhân chỗ ngồi của Thiệu Băng Oánh lại được xếp cạnh Trần Kinh. Thiệu Băng Oánh bước đến bên cạnh chỗ ngồi của mình, vẻ mặt lộ ra sự kinh ngạc, nói: - Trưởng phòng Trần! Không ngờ tôi lại có vinh hạnh ngồi bên cạnh ngài, ngài là người nổi tiếng của Lễ Hà chúng ta, xem ra, hôm nay tôi có thể được thơm lây danh tiếng của ngài rồi, rất vinh hạnh à! Trần Kinh cười thản nhiên, không nói gì, chỉ là khẽ gật đầu thể hiện sự chào hỏi. Trần Kinh im lặng, Thiệu Băng Oánh muốn hầu chuyện cũng không có cơ hội. Xem ra, sách lược đối nhân xử thế của Thiệu Băng Oánh, đối với cán bộ cấp phòng bình thường, cô có cái nhìn khinh thường một cách mơ hồ. Như hôm nay, cô khách khí như vậy với Trần Kinh đó là chuyện có một không hai. Hai người đang nói chuyện ở bên cạnh, bên đó là Văn phòng quản lý giám sát tài sản nhà nước, mấy người phụ trách của Phòng Khoáng sản luôn nhìn về phía này, nhìn mấy người trong mắt có chút ngượng ngùng, có vẻ như bọn họ đều cảm thán tuổi trẻ đã chiếm lợi thế, lại được phụ nữ thích, đó chính là chiếm ưu thế tuyệt đối. Khó mà có thể chịu đựng được ân tình của người con gái đẹp, Trần Kinh từ sâu thẳm trong lòng luôn giữ sự cảnh giác đối với người phụ nữ như Thiệu Băng Oánh, điều không muốn lớn nhất chính là dính líu một chút đến người phụ nữ như vậy. Đương nhiên, có thể Thiệu Băng Oánh không nhất định để ý đến Trần Kinh, nhưng không ngăn cản được sự tôn kính mà không thể gần gũi của Trần Kinh với cô. Đến cũng thật kỳ lạ, Trần Kinh không có phản ứng gì, Thiệu Băng Oánh lại đi đến cố tình tiếp cận để nói chuyện. Thiệu Băng Oánh xin lỗi với Trần Kinh, lần trước Thái Thủy trình báo với cấp tỉnh về việc xây dựng xí nghiệp sản xuất vòi nước, các lãnh đạo của sở kinh tế thương mại đã bỏ ra nhiều công sức, cô vẫn chưa có cơ hội cảm ơn các vị lãnh đạo, là do công tác của cô làm không được tốt. Thái Thủy trình báo với cấp tỉnh xây dựng xí nghiệp vòi nước, lần này thành phố báo lên trên, Phòng kinh tế thương mại huyện căn bản không tham gia. Thái Thủy ở Lễ Hà rất ngạo mạn, Trần Kinh một trưởng phòng Phòng kinh tế thương mại căn bản không đủ sức uy hiếp đối với người khác, cho dù có chướng ngại vật cũng không dễ dàng gì, vì vậy Thiệu Băng Oánh gọi là tạ lỗi, căn bản không có chuyện gì để nói.