Chương 193: Thị sát Thái Thủy

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Thời kỳ tồi tệ của Hoàng Tiểu Hoa đã trôi qua, gần đây ở nội bộ Thường vụ y đã bị xa lánh, ngay cả Thư Trị Quốc luôn luôn tín nhiệm y cũng có thái độ rõ ràng đối với y. Hoàng Tiểu Hoa vẫn là một người thông minh, vẫn ghi nhớ bổn phận, thậm chí đắc tội với nhóm người nội bộ, y cũng muốn làm cho Thư Trị Quốc vui vẻ khắp nơi, khiến cho trong lòng Thư Trị Quốc thoải mái. Cho nên, ngày thường Hoàng Tiểu Hoa ở bên trong Thường vụ thường tránh không được có chút bị cô lập, mọi người đều biết y là người của ai, nên ngoài mặt đối với y cũng khách khí, nhưng trong lòng lại luôn đề phòng y. Hiện tại, mối quan hệ của y và Thư Trị Quốc xuất hiện vết nứt, y có những thất lễ với ngay cả người hai bên, nên công tác bắt đầu cũng có trở ngại nặng nề. Đối với điểm này Trần Kinh nhìn rõ mồn một, Hoàng Tiểu Hoa đối nhân xử thế đa nghi, ý đồ xấu xa, quá mức thông minh, thủ đoạn làm cho người ta khó lòng phòng bị. Trần Kinh đối với cái gọi là “Thỉnh giáo” Hoàng Tiểu Hoa, kỳ thật chính là muốn mượn Hoàng Tiểu Hoa thăm dò một chút mức độ hư thực của Thái Thủy. Trần Kinh không lo lắng Hoàng Tiểu Hoa có thể qua loa chuyện này, bởi vì Trần Kinh nghĩ đến, bản lĩnh Thiệu Băng Oánh lợi hại như vậy, cô ta có thể tìm tới mình tặng quà, thì nhất định cũng tìm tới thăm viếng Hoàng Tiểu Hoa. Cho tới nay, mặc kệ vì thăng quan phát tài tìm Trưởng ban Tổ chức, nhất định tìm tới Hoàng Tiểu Hoa. Vì sao như vậy chứ? Chính là bởi vì Bí thư nắm chắc quyền nhân sự, quyền lợi của ban Tổ chức cán bộ là vô cùng. Mà toàn bộ Lễ Hà có thể ảnh hưởng đến quyết sách của Bí thư, chính là nhân vật phụ tá Hoàng Tiểu Hoa này. Cho nên, mỗi khi nhân sự có biến động lớn, Hoàng Tiểu Hoa sẽ sắp phát tài, mọi người ở giới chính trị Lễ Hà đều biết việc này. Nếu Hoàng Tiểu Hoa có thể ảnh hưởng đến quyết sách nhân sự của Thư Trị Quốc, cần tìm Thư Trị Quốc lo liệu công việc, vậy có nên khơi thông quan hệ với Hoàng Tiểu Hoa hay không? Hoàng Tiểu Hoa không phải là thiện nam tín nữ gì, nếu Thiệu Băng Oánh dám đưa, y tuyệt đối cũng dám nhận, Trần Kinh tìm Hoàng Tiểu Hoa hỏi kinh nghiệm, hoàn toàn có khả năng là tìm đúng người rồi. Trần Kinh cũng không thật sự tiếp thu đề nghị của Hoàng Tiểu Hoa là đem đồ nộp lên Ủy Ban Kỷ luật. Mà là còn nguyên chưa mở ra, đem đồ vật đều trả về, y đến bưu cục tìm một cái bao, dán tem bưu điện lên đồ vật, sau đó sắp xếp tài xế của mình làm người phát thư thẳng tới tập đoàn Thái Thủy, dù thế nào cũng phải đem kiện hàng giao nộp, thư ký của Tổng giám đốc kinh doanh Thiệu Băng Oánh gọi điện cho Thiệu Băng Oánh. Thái độ của hắn rất rõ ràng, hắn thẳng thắn với Thiệu Băng Oánh là lễ vật vô cùng quý giá của Tổng giám đốc Thiệu, hắn hổ thẹn không dám nhận, mặt khác, Trần Kinh nói bản thân nhận những thứ này, đã cấu thành nhận hối lộ, hắn nhất quyết không dám. Trong điện thoại, dường như Thiệu Băng Oánh cũng không ngờ đến phản ứng của Trần Kinh, cô ta nhẹ nhàng cười cười, nói: - Vì vậy Trưởng phòng Trần, ý anh là tôi đang đút lót? Tổng giám đốc Thiệu, nếu chủ định là đưa tiền, đưa vật, thì chính là đút lót! Tuy nhiên, tôi cảm thấy Tổng giám đốc Thiệu ngài có thể là sơ suất thôi! Trong lòng vẫn nghĩ là tặng một chút quà tặng các loại vật kỷ niệm thì phải?