Chương 207: Vấn đề nan giải lớn bằng trời

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Vương Hàm Dương rất buồn bực, y hướng về phía Thư Trị Quốc không kìm nổi phải càu nhàu: - Trần Kinh quả thực là coi trời bằng vung, chúng ta đã nói rõ ràng, khoản tiền này chỉ qua Phòng kinh tế thương mại của hắn, cuối cùng là muốn đến Thái Thủy, chỉ dùng để giải quyết bảo hiểm công nhân viên chức dưỡng lão về hưu. Hắn dựa vào cái gì tạm giữ khoản tiền này? Vấn đề này chúng ta hẳn là phải mời họp hội nghị thường vụ, nghiêm túc xử lý chuyện này. Vương Hàm Dương tức giận, Thư Trị Quốc tính tình cũng đã tới đỉnh rồi, y rõng rạc nói: - Trần Kinh coi trời bằng vung còn cần cậu nói sao? Hắn không để Thư Trị Quốc tôi để vào mắt, dùng tiền của cậu để làm vậy? Hắn dùng tiền của cậu, dùng để ủng hộ xí nghiệp nông nghiệp, cậu có thể nói hắn cái gì? - Vấn đề này, chính là cậu suy xét không đủ chu đáo, nếu cậu có thể suy xét chu đáo, sẽ có cục diện bị động như vậy sao? Lý Sinh Đạo nói xen vào: - Bí thư, xin ngài bớt giận! Chiếu tôi xem, Trần Kinh hiện tại đã là phát rồ, hoàn toàn là càng ngày càng lệch khỏi quỹ đạo. Tôi đề nghị, chúng ta mời dự họp hội nghị thường vụ, biểu quyết miễn đi chức trưởng phòng Phòng kinh tế thương mại của hắn. - Tôi thấy vấn đề này không lớn, ít nhất vấn đề không lớn thông qua hội nghị thường vụ, đối với cán bộ như Trần Kinh, chúng ta không thể ôm ảo tưởng! Thư Trị Quốc nhíu mày, mắt nhìn chằm chằm Lý Sinh Đạo, Lý Sinh Đạo đứng dậy, tiến đến bên cạnh Thư Trị Quốc, nói: - Dịch Tiên Bình tôi thấy cũng là cái phiền toái, hắn còn giống như là không biết vị trí của mình, ngày hôm qua buổi chiều, hắn không ngờ đi Ủy ban Kỷ luật... - Hắn muốn làm gì? Thư Trị Quốc đập bàn: - Cậu lập tức hỏi hắn, để hắn an phận, bằng không, phải cho hắn thấy được vấn đề, vấn đề của hắn so với ai cũng nghiêm trọng hơn! - Tôi đã cảnh cáo hắn, nhưng bí thư Minh Hoa vài ngày gân đây có hành động rồi, tôi lo lắng hắn không biết tình hình trước mắt, nếu hành động, sẽ làm tình thế Lễ Hà chúng ta càng trở lên phức tạp! Lý Sinh Đạo nghiêm túc nói. Thư Trị Quốc hừ một tiếng, trở nên trầm mặc không nói. Y lại nghĩ đến Trần Kinh, vốn tất cả đều nằm trong tay y, chính bởi vì Trần Kinh bỗng nhiên mạnh mẽ, khiến ý đồ của y bị cản trở, liên tiếp vấn đề khiến y nghênh đón không kịp! Dịc Minh Hoa hành động, trong lòng Thư Trị Quốc hiểu rõ, cục diện này, y làm sao có thể can thiệp Dịch Minh Hoa? Ở trong bộ máy, y cũng không áp chế được Dịch Minh Hoa, còn có Triệu Nhất Bình ngang bướng gần đây cũng bắt đầu sinh sự. Triệu Nhất Bình vốn có một óc lợn, có thể chỉnh được, bình thường, Thư Trị Quốc sẽ không để ý Triệu Nhất Bình. Nhưng tại thời điểm này, y không thể không đề phòng Triệu Nhất Bình. - Còn một chuyện, tôi không biết nói thế nào! Lý Sinh Đạo nói, y ngừng một lát, tiếp tục nói: - Chủ nhiệm Hoàng mấy ngày nay cũng thường xuyên liên hệ với cấp dưới, hơn nữa còn gặp Dịch Tiên Bình, nói là khuyên nhủ Dịch Tiên Bình, không biết hắn nói được không, có phải thật sự đỡ được cho chúng ta một phần! Thư Trị Quốc thở dài một tiếng, y hiểu lời Lý Sinh Đạo là thật, mà Lý Sinh Đạo nói những lời này, cũng vì hận thấu xương Trần Kinh, hy vọng Thư Trị Quốc có thể hạ quyết tâm, cưỡng ép hạ bệ Trần Kinh. Nhưng quyết tâm này Thư Trị Quốc làm sao có thể hạ được? Nếu cưỡng ép Trần Kinh, dân chúng không phục, bên trong bộ máy có người không phục, mấy vấn đề này đều là trực tiếp ảnh hưởng uy tín Thư Trị Quốc. Huống chi, Trần Kinh sau lưng khả năng còn có chỗ dựa vững chắc không nhỏ, không nắm được nhược điểm của hắn, không túm được tóc hắn, mãnh liệt dùng sức mạnh, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. - Hàm Dương, ý cậu thế nào? Mắt Thư Trị Quốc nhìn về phía Vương Hàm Dương. Vương Hàm Dương lắc đầu nói: - Thật khó xử lý, Trần Kinh nghe nói hôm nay định lên tỉnh thành làm việc, hắn quan hệ nhiều lắm, nhất là quan hệ với truyền thông, chúng ta không thể dễ dàng quyết đoán! Còn có, Chủ tịch huyện Lỗ dường như có chút thưởng thức hắn... - Đủ rồi! Thư Trị Quốc đột nhiên ném cái chén trên bàn xuống đất, từ trên ghế đứng dậy. Y dùng ngón tay chỉ Vương Hàm Dương: - Các cậu cả ngày chỉ biết đấu, đến lúc này, vẫn không quên nhớ tranh đấu. Tôi vẫn cường điệu phải đoàn kết, tinh thần đoàn kết các cậu chạy đi đâu ? Các cậu đấu đến đấu đi, đến tột cùng phải đấu tới khi nào mới xong? Vương Hàm Dương bị Thư Trị Quốc giáo huấn đỏ mặt tía tai, y trầm ngâm mãi, cắn răng nói: - Bí thư, chuyện này là cực kỳ chính xác , ngày hôm qua chính quyền chúng ta mời dự họp hội ý, Chủ tịch huyện Lỗ còn nói, đội ngũ cán bộ Lễ Hà rất kém cỏi, cán bộ có gan bênh vực lẽ phải, có gan nói thật rất ít, hiếm có như lông phượng và sừng lân!