Chương 252: Ham muốn như biển

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Người đàn ông trước mắt không phải đẹp trai, nhưng rất cao lớn! Đôi mắt của Ngải Phương đưa tình nhìn đối phương, cảm thấy hình tượng này của đối phương, hình như chính là mẫu người mình thích! Cô vừa nghĩ như vậy, trong lòng cảm thấy thoải mái hơn nhiều! Ngải Phương không phải là thiếu nữ còn ngây thơ như ban đầu, càng không phải là ngọc nữ không rành việc nam nữ, nhưng cùng uống rượu với một người đàn ông xa lạ như vậy, hơn nữa lại có thể tiến thêm hơn nữa, đối với cô vẫn là lần đầu! Phong Minh nói rõ với cô, phụ nữ rất giỏi tận dụng ưu thế của bản thân mình! Ưu thế của phụ nữ là gì? Không phải là tài hoa, đó là sắc đẹp. Là một diễn viên đóng vai đanh đá trên truyền hình, Ngải Phương có thể phát triển tốt hơn, nhưng sau lưng ai ủng hộ sự phát triển và tiến bộ của cô? Phong Minh đã hứa rõ ràng với cô, chỉ cần Ngải Phương hầu hạ tốt với Trần Kinh, hầu hạ đến thoải mái! Chuyện Ngải Phương muốn bay ra Cao Đức, vào đài truyền hình tỉnh, y tất nhiên sẽ cố gắng tác động, đúng hạn có thể thành công. - Đừng! Hắn cảm thấy hôm nay uống thật sự rất nhiều rượu. Trong lòng hắn ham muốn cực kỳ mãnh liệt, trong lòng như một đám lửa đang thiêu đốt, sau khi tắm rửa xong, Ngải Phương mặc áo ngủ, mái tóc dài rủ xuống vai xõa sau lưng, chỗ nhô lên ở ngực với đường nét mờ mờ trong chiếc áo ngủ rộng thùng thình, nhưng lại càng hấp dẫn người khác, khiến cho huyết mạch sôi sục. Trần Kinh nhìn thấy say sưa ngơ ngác, trong đầu lại trở nên mê muội. Đôi mắt của Ngải Phương đang nhìn về sắc mặt mê muội của Trần Kinh, trong lòng cô bỗng cảm thấy có chút khoái chí, vì thế dứt khoát tiến đến bên cạnh Trần Kinh, hai con ngươi nhìn chằm chằm vào Trần Kinh: - Đánh cờ, hôm nay em… Mặt cô đỏ ửng, tiến sát đến ngực của Trần Kinh. Trong lòng Trần Kinh vốn đã có đống lửa, người con gái ngọc ngà dựa vào ngực, hắn không thể kìm chế được, ham muốn được bung ra như thủy triều thoát ra mãnh liệt. Tay của hắn luồn vào trong áo ngủ thùng thình xoa bóp một lúc, sự mềm mại và nhấp nhô ở trong áo ngủ kích thích hắn thở ra hổn hển. Trong sự kích thích, Trần Kinh lại không cởi được dây lưng của áo ngủ ra. Hắn tức giận, liền dùng sức để xé. Ngải Phương “ Ôi” một tiếng, sẵng giọng: - Đằng sau, đằng sau lưng! Trần Kinh “ Hừ” lên một tiếng, tại sao lại ở đằng sau? Mẹ kiếp đây là áo tắm gì vậy? Lúc này Ngải Phương đã hoàn toàn cởi hết ra, cười hi hi, tay cô như con cá luồn vào cơ thể của Trần Kinh, nhanh nhẹn cởi dây lưng ra, đột nhiên cắm mạnh vào phía dưới của Trần Kinh, một tay nắm lấy gốc rễ đang nóng bỏng. - …… Cô nhẹ nhàng kêu lên một tiếng, dường như rất kinh ngạc, lại hình như sảng khoái! Ham muốn của Trần Kinh bị đẩy tới cực điểm, dùng sức ôm chặt lấy người phụ nữ trong ngực mình, hận là không thể bóp vỡ được. Huyết khí sung mãn trong thời gian dài không có bạn gái ở bên cạnh, cộng thêm với sự kích thích của cồn rượu, khiến Trần Kinh kìm nén rất lâu sự ham muốn, đến lúc này muốni được giải phóng ra. - Reng, reng, reng… Điện thoại bỗng nhiên kêu lên, tiếng chuông rất gấp gáp! Trần Kinh giật mình vội đứng thẳng dậy, nhưng bị Ngải Phương kéo lại, đôi môi đỏ của cô bịt chặt lấy môi của Trần Kinh, ép cả người hắn lên trên ghế Sô pha. Hai ngươi lăn tròn một đống trên ghế Sô pha, vật lộn với nhau, dường như như hòa vào nhau. - Reng, reng, reng! Điện thoại trên bàn như muốn hưởng ứng với hai người, vẫn vang lên không ngừng. Cuối cùng Trần Kinh dùng sức đẩy người phụ nữ ra, tay thò ra một chút, một chút rồi cùng cầm lấy được điện thoại vào tay. - Trần Kinh, đang ở đâu? Tại sao lâu như vậy không nghe điện thoại? Bên kia đầu dây, một giọng tức giận là của người phụ nữ! Trần Kinh sửng sốt, vội đứng cả dậy, toàn bộ người bỗng chốc trở nên tỉnh táo hơn, nói: - Chuyện gì vậy? Tôi đang ở bên ngoài… - Hãy nhanh quay về nghĩ cách giúp chúng tôi đi! Tôi và Thẩm Đồng bị mất chìa khóa, không vào được cửa, đang chết cóng ở cổng cầu thang! Đỗ Thanh hét lên, một lúc lâu, cô lại nói: - Tại sao muộn như vậy còn chưa về nhà, có phải bị chị gái tôi dẫn ra ngoài lêu lổng? Hãy thành thật nói ra đi! Trần Kinh vừa nghe thấy giọng của Đỗ Thanh, chỉ cảm thấy như một chậu nước lạnh dội từ đầu đến chân, những ham muốn trên người nhanh chóng bị dập tắt! Hắn tắt điện thoại, thở hổn hển, vội vã đứng dậy mặc vội quần áo. Ngải Phương một chút luống cuống, bước đến nói: - Muốn làm gì?Muốn đi sao? - Đợi lát nữa có ván bài, muốn đánh bào thì thế nào đây? Ngải Phương nói. Trần Kinh nhìn chằm chằm vào Ngải Phương, trên mặt vẫn còn chút nóng bừng, nhưng cơ bản đã trấn tĩnh lại được, hắn nói một câu: