Thành ủy điều động những cây bút giỏi tổ chức thành một tổ tư liệu nhỏ (ND: Tư liệu trong trường hợp này nghĩa là thích hợp làm việc gì đó), chuyên tổ chức viết về tài liệu liên quan đến Hợp tác xã nông nghiệp, Đặc khu nông nghiệp và Đặc khu du lịch.
Toàn thể nhân viên công tác Thành ủy mở cuộc họp, Chính Phó trưởng Ban thư ký, người phụ trách các phòng, tất cả thư ký của phòng Thư ký từ từ tụ tập tại hội trường, Trưởng Ban thư ký Chu Thanh chủ trì hội nghị.
Đầu tiên Chu Thanh nhấn mạnh tầm quan trọng và tính chất gian khổ của nhiệm vụ của tổ tư liệu nhỏ lần này, y nói Bí thư Ngũ vì trái tim của Thành ủy, đề xuất Đặc khu nông nghiệp, Đặc khu du lịch liên quan đến việc kết hợp với khái niệm Đặc khu kinh tế, điều này trong toàn bộ Sở Giang mà nói, là phương pháp đề ra lý luận rất có tinh thần cách tân.
Với giới đối ngoại và các cấp Đảng ủy Chính phủ Thành phố cùng với quần chúng nhân dân, làm sao để đem khái niệm Đặc khu kinh tế nói thông suốt, nói rõ ràng, làm sao có thể khiến cho các cấp Đảng ủy Chính phủ tiếp thu được lý luận này, đồng thời những lợi ích có được từ lý luận này, điều này cũng cần tổ tư liệu nhỏ Thành ủy nghiêm túc làm tốt những tài liệu này.
Bài báo công bố của Thành ủy, cái đó nhất định phải rất kiên định, đại biểu cho toàn bộ kiểu mẫu và trình độ của Thành phố, cho nên, công tác của tổ tư liệu nhỏ, trọng trách rất nặng!
Sau lời dạo đầu của Chu Thanh, khiến cho trong hội trường lập tức xôn xao, người có thể đi vào cơ cấu nội bộ của Thành ủy, đều là các tinh anh chọn lựa từ các quận huyện, người viết lách đều là công việc chính.
Chẳng qua là nằm sâu trong môn hộ Thành ủy, sự phân biệt đối xử nội bộ gay gắt, giống như tài liệu trọng yếu, chỉ có một số ít cây bút lão làng mới có cơ hội chạm mặt. Tài liệu có chút đặc biệt trọng yếu, thậm chí là Trưởng Ban thư ký tự mình cầm đao hoàn thành.
Làm quan chính là mông quyết định đầu, có thể lên làm lãnh đạo của Trưởng Ban thư ký, thì góc độ nhìn nhận vấn đề và phương thức chính là bất đồng, độ cao những thứ viết ra đó cũng bất đồng, một thư ký nhỏ bình thường sẽ không đạt được độ cao đó. Cho nên, dự thảo phát biểu quan trọng của lãnh đạo, đều do Trưởng Ban thư ký tự mình nắm vững, Phòng Thư ký rất nhiều thư ký, chỉ có thể đủ làm một số đầu thừa đuôi thẹo (ND: Đầu thừa đuôi thẹo là những chuyện vụn vặt, không có hoặc ít giá trị).
Chính bởi như thế, Chu Thanh mời họp hội nghị muốn thành lập tổ tư liệu nhỏ, tâm tình mọi người thoáng cái liền thay đổi, tất cả mọi người thấy được cơ hội.
Phó Trưởng Ban thư ký Mãn Diên Ba cười âm trầm, lên tiếng nói:
- Tổ tư liệu nhỏ, đó là một tập thể nhỏ giỏi giang. Tôi nhận thấy có thể phá vỡ một số quy định cứng nhắc! Cây bút Thành ủy chúng ta nhiều, nhưng cây bút có trình độ cao, có năng lực đủ để hoạt động mạnh tại các báo chí tạp chí cũng không nhiều.
- Giống như Chủ nhiệm Trần Kinh tuổi còn trẻ vậy, là người có thể viết ra được một bài báo lớn lại càng lông phượng và sừng lân (ND: Lông phượng và sừng lân ý chỉ những vật quý hiêm), tôi thấy, Chủ nhiệm Trần có thể nhận thêm một ít trọng trách trên vai hay không, tổ tư liệu nhỏ này, do Chủ nhiệm Trần đảm nhiệm dẫn dầu nhé?
Trần Kinh vừa nghe vậy, thản nhiên cười cười.
Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị (ND: tức là đã là người học văn thì không ai dám tự hào văn chương mình đứng đầu thiên hạ, nhưng con nhà võ thì luôn luôn độc tôn xưng hùng, chẳng ai chịu kém người), người nho văn thì dễ dàng tương trợ lẫn nhau, Mãn Diên Ba nói lời này, chẳng khác nào đem Trần Kinh đẩy tới đứng đầu phía trước. Trần Kinh tuổi còn trẻ, bây giờ làm Thư ký riêng của Thành ủy, cái này cũng đủ làm cho người ta đỏ mắt, nếu lại do hắn làm dẫn đầu tổ tư liệu nhỏ, đây không phải muốn hắn rất khó sống trong văn phòng Thành ủy sao?
Thời điểm Trần Kinh vào văn phòng Thành ủy, kỳ thật liền hết lần này đến lần khác chú ý các thứ, một số phần lớn tài liệu, Trần Kinh đều tìm Chu Thanh, Chủ nhiệm phòng Nghiên cứu Chính sách Trần Tập Khoa là một cây bút lão làng, bình thường Chu Thanh sẽ sắp xếp ông ấy chịu trách nhiệm chuẩn bị tài liệu trọng yếu.
Trần Tập Khoa người này có thái độ kiêu ngạo, đối với việc bản thân làm gì rất có sự tự tin, Trần Kinh mà động một tí đến tài liệu của ông ấy, ông ấy đều có thể nhìn ra manh mối.
Có một lần, bài dự thảo nói chuyện của thư ký hội nghị Hội Liên hiệp công thương nghiệp Thành phố, đó là một tư liệu trọng yếu, tư liệu của Trần Tập Khoa đến tay của Trần Kinh, Trần Kinh cân nhắc đến cá tính và tính tình của Ngũ Đại Minh, liền có chút giật mình đối với tư liệu. Vì để bày tỏ sự tôn trọng đối với Trần Tập Khoa, Trần Kinh cầm tư liệu trưng cầu ý kiến của ông ta.
Trần Tập Khoa nói:
- Thư ký Trần, những thứ tư liệu này đấy, ai tốt ai không tốt, cái này đều không có kết luận. Mấu chốt là muốn xem lãnh đạo thích tư liệu nào, tìm không rõ điểm này, làm sao cầm bút chỉnh sửa tư liệu chứ?
Ông ta lại nói:
- Thư ký Trần, tôi nay tuổi tác đã lớn, lối suy nghĩ của người trẻ tuổi tôi chạy theo không kịp. Hết năm nay, tôi đã chuẩn bị xin lui xuống, trước nghĩ biện pháp đem thắt lưng và xương sống này của tôi làm cho tốt. Chúng tôi những lão già này ấy mà, phải thừa nhận mình già rồi, ngồi mãi một chỗ cũ, chính mình mệt mỏi lại ăn không tiêu, lại cản trở cơ hội của người trẻ tuổi, sao lại tự làm khổ mình như vậy chứ?
Trần Kinh nghe xong lời này, hắn liền đem bản thảo còn nguyên đến Ngũ Đại Minh bên đó!
Ngũ Đại Minh nhìn những thứ đó, liền đưa trở lại cho Chu Thanh, giọng điệu có chút gay gắt:
- Tôi đã sớm nhấn mạnh, bản dự thảo nói chuyện không cần phải mang nhiều tính chất lý luận gì đó như vậy, sao lại nghe không rõ hả? Nói chuyện chính là lấy sự thật làm gốc, nói những thứ thực tế, nói những thứ mà mọi người quan tâm. Bản dự thảo nói chuyện suông có thể ít một chút đi không?
Chu Thanh đen mặt đem cái bản thảo kia đưa cho Trần Tập Khoa, hung hăng nói ông ta một trận.
Lúc này Trần Tập Khoa mới nhớ tới ý kiến chỉnh sửa của Trần Kinh, ông ta mới hiểu được, Trần Kinh có thể lên làm Thư ký riêng của Bí thư không phải là hư danh nói chơi, vẫn là có vài phần bản lãnh, tuyệt đối không thể xem thường.
Qua sự kiện kia, bản thân ông ta liền cảm thấy được nguy cơ cao, ông ta chính là người dựa vào viết lách ăn cơm của người, nếu như cây bút thể hiện sự mất tác dụng, ai còn để cho ông ta chiếm vị trí kia nữa?
Cho nên, rất nhiều tài liệu phía sau, thậm chí ông ta có chút nắm bắt không được bèn chủ động tìm Trần Kinh thương lượng, chỉnh sửa các thứ cũng là càng ngày càng thiếp hợp với khẩu vị của Ngũ Đại Minh, sự phối hợp giữa hai người thật ra cũng có chút ăn ý!
Phó Trưởng Ban thư ký Mãn nói ra lời nói, Trần Tập Khoa đương nhiên hiểu ý tứ, tính tình ngay thẳng trong con người nho văn của ông ta lại tái phát, nói:
- Hôm nay chúng ta tổ chức hội nghị nói đến vấn đề tài liệu, chúng ta nói cái gì làm nền tảng cho những tài liệu này? Nói thẳng ra, tài liệu chúng ta là muốn nắm chắc tinh thần của lãnh đạo, những thứ mà chúng ta làm sẽ phải có thước đo, sẽ phải có tiêu chuẩn!