Chương 275: Phiền toái lớn

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Trần Kinh phán đoán rất chuẩn xác, Cổ Ngụy thật có chút cảm kích đối với hắn. Ngay khi Cổ Ngụy được bổ nhiệm là bí thư Tiền Hà khu, Hồng Lượng liền gọi điện thoại cho Cổ Ngụy, nói chuyện mấy chục ngàn đồng tiền kia. Cổ Ngụy lúc ấy nghe xong liền ghi nhớ trong lòng! Trong quan trường, bất luận chuyện gì cũng đều có cái giá phải trả của nó. Trần Kinh không nhận tiền của Cổ Ngụy, Cổ Ngụy liền phải nghĩ cách bồi thường cho Trần Kinh theo một phương diện khác. Gần đây, Tiền Hà tân khu rất “hot”, đã xin với Thành ủy gia tăng biên chế cho Ban quản lý tân khu. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, Ban quản lý tân khu sẽ trở thành đơn vị đứng đầu Tiền Hà, thành một chức quan béo bở. Cho nên, biên chế Ban quản lý tân khu còn chưa xin được thêm thì việc tranh đoạt vị trí Chủ nhiệm Ban quản lý cũng đã hừng hực triển khai khí thế! Đối với chuyện này Trần Kinh cũng có biết, nhưng hắn không dự đoán được Cổ Ngụy lại để hắn đề cử người trong danh sách ứng cử viên, đây là có ý gì? Sau khi kết thúc tiệc rượu, Trần Kinh liền một mình cân nhắc việc này. Có một số chuyện thật không ngờ, nhưng cẩn thận mà cân nhắc, lại có thể cân nhắc ra điều thú vị. Tựa như điệu bộ này của Cổ Ngụy nghe qua dường như có chút hoang đường, nhưng cẩn thận mà ngẫm lại thì cũng có thể từ đó hiểu ra được một ít trí tuệ chính trị của Cổ Ngụy. Cổ Ngụy để Trần Kinh đề cử ứng cử viên chức Chủ nhiệm Ban quản lý, làm như vậy là thuần túy ưu đãi cho Trần Kinh. Mặt khác, trong lòng Cổ Ngụy hiểu rõ, chuyện của tân khu về sau không thể chỉ do Tiền Hà khu làm chủ, các mặt can thiệp đến từ ở thành phố là không thể tránh khỏi. Nếu như vậy, còn không bằng Cổ Ngụy thoải mái đem vị trí Chủ nhiệm Ban quản lý thả cho người có quan hệ ở thành phố đến đảm nhiệm. Người Trần Kinh đề cử, còn không phải là người mà Ngũ Đại Minh nhìn trúng sao? Về sau, chuyện của tân khu thông qua Chủ nhiệm Ban quản lý là có thể trực tiếp truyền đến tai Ngũ Đại Minh rồi. Việc này vừa có thể thể hiện sự tôn trọng của Cổ Ngụy đối với Ngũ Đại Minh khiến Ngũ Đại Minh an tâm, còn có thể tránh cho y rất nhiều phiền toái. Chủ nhiệm Ban quản lý kỳ thật chính là một tấm bài chắn ở trước mặt Cổ Ngụy, y có thể căn cứ mức độ mà tùy ý đánh quân bài này. Nếu như Cổ Ngụy thật muốn quán triệt ý chí của mình thì y không thiếu gì cách để quán triệt xuống, đây mới là điểm mấu chốt! Còn nữa, để Trần Kinh đề cử cho y một người, thì ứng cử viên này khẳng định là có quan hệ nhất định. Chủ nhiệm Ban quản lý chính là một cán bộ cấp phòng, Trần Kinh lại không thể điều người quen từ Lễ Hà đến. Một khi đã như vậy, một cán bộ cấp phòng mà có thể có quan hệ với Bí thư Thành ủy, thì năng lực còn cần phải nghi ngờ sao? Ban quản lý cần chính là loại người mạnh vì gạo, bạo vì tiền này, dùng loại nhân tài như vậy mới có thể lập ra thành tích. Tổng lại các loại nguyên nhân đó, việc Cổ Ngụy đem ứng cử viên chức Chủ nhiệm Ban quản lý này thả cho Trần Kinh, vừa có lợi cho tăng tiến cảm tình giữa hai người, vừa có lợi cho việc triển khai công tác của y. Đối với Trần Kinh và Ngũ Đại Minh mà nói, đây cũng là một cơ hội thâm nhập sức ảnh hưởng của chính mình. Xét về lâu dài, Ngũ Đại Minh muốn nắm trong tay cục diện của Đức Cao, chung quy vẫn phải dùng người tin được. Cổ Ngụy bây giờ đang cố gắng khiến chính mình thành người được Ngũ Đại Minh tin tưởng, hơn nữa, y còn chủ động cho Ngũ Đại Minh cơ hội thâm nhập. Đây không phải một mũi tên trúng nhiều đích sao? Kỳ thật, chuyện còn không chỉ như vậy. Vài ngày sau khi ăn cơm cùng Cổ Ngụy trở về, Trần Kinh liền nghe được tin tức, nói có vài nhà đầu tư từ tỉnh thành tới, cố ý đến khu mới để đầu tư nhưng Cổ Ngụy đã lấy đủ loại lý do mà cự tuyệt . Rất nhanh còn có tin đồn, nói mấy nhà đầu tư trên tỉnh thành tới kia là những người đối đầu với Trần Kinh, Cổ Ngụy và Trần Kinh lại là chỗ thân quen, là do Trần Kinh bày mưu đặt kế để Cổ Ngụy làm như vậy. Lúc Trần Kinh nghe về lời đồn đại ấy thì có chút giật mình, hắn gọi điện thoại tới chỗ Cổ Ngụy hỏi thử tình huống. Cổ Ngụy nói: - Thật ra là tôi xác thực đã cự tuyệt vài vụ đầu tư từ tỉnh thành tới. Đều là vài cái gọi là Thái Tử đảng ( con ông cháu cha? ), tay không bắt giặc. Trong đó có người tên Liêu Triết Du, hống hách lắm, tôi nhìn là không thích rồi. Đương nhiên, chủ yếu là bọn họ rắp tâm bất lương, người còn chưa đến mà đã đủ loại người tới chào hỏi rồi. Đầu tư như vậy có thể chấp nhận sao ? - Lão Cổ tôi cũng là một kẻ tính tình cố chấp, đối với tân khu tôi khá là xem trọng, không phải ai muốn gặm một ngụm thì gặm, phải có được thực lực mới xong!