Chương 279: Nói chuyện đềm với bí thư

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Ngũ Đại Minh yêu cầu cực kì cao đối với hoàn cảnh làm việc. Đại bộ phận thời gian ở Thành ủy, Ngũ Đại Minh đều tiếp kiến báo cáo công tác của đủ loại người. Lúc y cần suy nghĩ vấn đề hay cần phải phê duyệt những văn kiện quan trọng thì hoàn cảnh văn phòng đều không thỏa mãn được yêu cầu. Vì khiến Ngũ Đại Minh làm việc có hiệu suất, càng thoải mái hơn, Chu Thanh đã an bài riêng một biệt thự độc lập ở chân núi Ngũ Lý Sơn cho Ngũ Đại Minh. Thành ủy tổng cộng có ba tòa biệt thự độc lập trong khu biệt thự. Năm đó biệt thự được xây dựng cải tạo là do nhà máy máy kéo Lâm Tinh làm, là vì mục đích tiếp đãi. Sau này nhà máy máy kéo Lâm Tinh kinh doanh khó khăn, tìm đến thành phố đòi tiền, đòi tài nguyên, sau đó liền lộ ra chuyện biệt thự. Nhà máy máy kéo Lâm Tinh kinh doanh không có tiền, làm sao có tiền xây dựng biệt thự riêng đồ sộ như thế ? Sau đó trên thành phố quyết định tịch thu những biệt thự này, tổng cộng có năm cái. Ban hậu cần của Ủy ban nhân dân thành phố lấy đi hai tòa, Thành ủy được ba tòa. Mấy biệt thự này bởi vì không tiện bán ra ngoài nên chuyên môn được dùng cho tiếp đãi. Lần này chỗ Ngũ Đại Minh ở chính là một trong ba tòa biệt thự đó. Hiệu suất làm việc của Ngũ Đại Minh rất cao, mỗi khi có vấn đề quan trọng cần suy nghĩ, y sẽ đi đến hồ nước bên cạnh Ngũ Lý Sơn câu cá trong chốc lát, ăn cơm ở làng du lịch, sau đó đi vào biệt thự làm việc. Mỗi khi đến ngày này, Trần Kinh lại không thể tan tầm như thường lệ mà nhất định phải đi theo bên người Ngũ Đại Minh trong toàn bộ hành trình. Thời gian đã là đầu mùa xuân, tuy rằng buổi tối vẫn rất lạnh nhưng hơi thở mới mẻ của bùn đất mùa xuân đã tràn ngập khắp, hít sâu một hơi, rất thoải mái, rất thích ý. Ngũ Đại Minh để Trần Kinh trải ghế nằm ra, chuẩn bị trà nóng, an vị ở sân thượng biệt thự. Đầu mùa xuân, ếch kêu từng trận, Trần Kinh và Ngũ Đại Minh hai người ngồi ngay ngắn ở trong đêm đen, gần như hòa vào làm một với đêm tối. Trần Kinh tự mình uống trà, hắn biết, lúc này cái đầu của Ngũ Đại Minh nhất định là đang chuyển động với vận tốc rất cao . Trước mắt, nhìn tổng thể thì công tác ở thành phố cũng không tồi, nhưng có một số việc cũng đang nhăm nhe có tai hoạ ngầm. Tỷ như người đứng đầu của năm quận huyện còn chưa xác thực, đã dẫn đến ảnh hưởng rất tiêu cực ở phía dưới, dù sao thì “ nhất niên chi kế tại vu xuân “ mà. (Một năm mới đượi bắt đầu từ mùa xuân) Bây giờ bộ máy điều hành chưa được xác định, tính tích cực của công tác phía dưới đương nhiên sẽ bị ảnh hưởng. Lòng người không yên thì làm sao có thể tính kế mà phát triển? Mặt khác, gần đây đã xuất hiện rất nhiều vấn đề về sự phát triển của Đức Cao. Trong hai cọc tiêu mà Ngũ Đại Minh cố gắng tạo ra, thì phía Tu Mai gặp phải chỗ hổng trong cơ sở đầu tư, quy mô nông nghiệp hóa gia công xí nghiệp, khó khăn trong chứng thực tài chính. So sánh trong những khó khăn đó, khó khăn thu hút đầu tư là lớn nhất, bất kể là phía bên Tu Mai có diện tích gieo trồng nholớn, hay là sản xuất chè thì trước mắt ở khâu gia công và thị trường tiêu thụ sản phẩm đều còn chưa được rộng mở , đây là vấn đề mà bộ máy ở Tu Mai đang gặp phải. Về phần vấn đề phát triển quận Tiền Hà, trước mắt Tiền Hà tân khu là rất “ hot”, nhưng tình huống quy hoạch thực sự của toàn bộ Tiền Hà khu còn chưa được lạc quan. Mặt khác, Tiền Hà không giống với Tu Mai, Mã Bộ Bình của Tu Mai là người đáng để tín nhiệm. Mà năng lực nắm giữ cục diện của Mã Bộ Bình cũng thực sự khiến cho người ta yên tâm. Quận Tiền Hà thì không giống, sau khi Cổ Ngụy lên ngôi, biểu hiện trước mắt cũng không tồi. Nhưng Cổ Ngụy dù sao cũng không bằng được với Mã Bộ Bình, đối với Cổ Ngụy, Ngũ Đại Minh không thể tin tưởng mà giao hết quyền được. Bây giờ làm thế nào để khống chế cổ Ngụy, chính là vấn đề mà Ngũ Đại Minh cần lập tức giải quyết. Mặt khác, khống chế Cổ Ngụy nhưng đồng thời phải giúp gã ổn định bộ máy của Tiền Hà, đây cũng là vấn đề phải suy nghĩ cặn kẽ. Đủ loại vấn đề ấy, đối với Ngũ Đại Minh đều là khảo nghiệm cả. Mà ở nội bộ Thành ủy, mâu thuẫn vẫn cứ tồn tại như trước, Ngũ Đại Minh lúc nào cũng vừa phải đề phòng đối thủ ra chiêu, lại vừa phải chú ý tình thế trên tỉnh. Tất cả những thứ đó gộp lại đủ biết là áp lực mà Ngũ Đại Minh hiện tại gặp phải lớn tới mức nào! - Trần Kinh, tôi và cậu đều cùng nhau đến Đức Cao làm việc, đến giờ đã được mấy tháng rồi, cảm giác như thế nào? Ngũ Đại Minh bỗng nhiên mở miệng nói, một bên tất tất tác tác châm một điếu thuốc. Tàn thuốc lóe đỏ ra, Trần Kinh có thể mơ hồ nhìn thấy gương mặt thoáng chút tiều tụy của Ngũ Đại Minh. - Cũng hút một điếu đi! Ngũ Đại Minh đưa một điếu thuốc cho Trần Kinh, Trần Kinh châm lên, nói: - Tuy rằng chỉ làm việc có một tháng, nhưng cảm giác lại giống như đã thật lâu rồi, giống như đã làm được không ít chuyện vậy!