Chương 283: Khiêu khích gây chia rẽ

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Phương Khắc Ba thích văn hóa truyền thống, trong nhà thu thập không ít những tranh chữ. Có lẽ do chính bản thân y thích tranh vẽ chữ, y rất coi trọng sản nghiệp của nền văn hóa, ở Đức Cao, sản nghiệp văn hóa rất đa dạng, những người dân bình thường đều biết, đó là công lao mà phó bí thư Phương rất quan tâm. Thư phòng của Phương Khắc Ba, một bộ chữ Khải nhỏ gầy, câu đề tặng là Lý Tùng Đào, đó là lúc khi một danh gia thư pháp đương đại đi qua Sở Giang, Phương Khắc Ba bình thường rất thích chữ Khải viết phỏng theo, hôm nay có một bức văn tự như vậy, y yêu thích đến không buông cả tay ra. Bên cạnh y trên chiếc ghế Sô pha ở cách đó không xa, vẻ mặt bình tĩnh của Thiệu Hồng Ngạn của nhà máy máy kéo Lâm Tinh vẫn ngồi ở đó. Trong tay của Thiệu Hồng Ngạn cầm một ly nước chè xanh, đó là chén Tam Tài, sứ là đồ sứ thượng hạng của thị xã Cảnh Đức, chén màu trắng ngà, lá trà xanh mơn mởn, không cần uống, chỉ cần nhìn màu sắc đơn thuần của lá trà, đã thấm vào ruột gan, thoải mái đến tận xương tủy rồi. Thư phòng rất yên tĩnh, một người thưởng thức trà, một người thưởng thức tranh chữ, hai người dường như rất si mê, giữa hai người với nhau không có bất kỳ sự quấy nhiễu nào. Không biết trải qua được bao lâu, Phương Khắc Ba tháo kính mắt ra, dùng vải lau kính dùng sức lau kính. Thiệu Hồng Ngạn nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, đứng dậy, nói: - Phó Bí thư Phương, thế nào? Bức tranh chữ này, có thể lọt vào mắt của nhà họ Phương chứ? Phương Khắc Ba khẽ lắc đầu, nói: - Khí khái của Từng Đào, sừng sững ngông nghênh, từng hàng chữ đều có khí thế của một ai đó mà tôi không thể từ bỏ được. Loại chữ này đâu có sự phân biệt, thật ra vô cùng khó khăn, có vài học giả tiếng tăm đều muốn gây sự chú ý của mọi người. Bức tranh chữ này a, tôi xem không chính xác à! Thiệu Hồng Ngạn nói: - Ở Sở Giang của chúng ta, ai cũng biết được phó bí thư Phương là một nhà giám định và thưởng thức tranh chữ tiên sinh Tùng Đào, ngài đều xem không chính xác, tám phần của bức tranh này không phải là thật! Y dừng lại một chút, nói: - Nếu đã như vậy, bức tranh chữ này để lại ở chỗ ngài, ngài hãy từ từ nghiền ngẫm thưởng thức, không chừng lại có thu hoạch mới. Tôi hi vọng cuối cùng ngài cũng xác định được chính xác vị trí của bức tranh chữ này! Phương Khắc Ba đeo kính lên, nói: - Như vậy sao được, vật này là thứ quý giá nhất, làm sao có thể tùy tiện ủy thác người khác chứ? Thiệu Hồng Ngạn nói: - Một bức tranh chữ ngụy tạo, có gì quý báu chứ? Chỉ có điều bức tranh chữ này, mặc dù không thật, nhưng hơn hẳn ở giá trị không tầm thường, những loại đồ vật này, đặt ở trong bàn tay của người thô thiển như chúng tôi, thật là người tài giỏi không được trọng dụng, chỉ có phó bí thư Phương mới có thể thường thức được sự tinh xảo trong nghệ thuật nội tại của nó. Phương Khắc Ba nhìn tranh chữ, dùng tay vuốt phẳng nhẹ nhàng, lúc lâu sau, mới nói: - Nếu đã như vậy, vậy thì được! Bức tranh chữ này tạm thời để ở chỗ này vậy! Như vậy, tôi sẽ lập cái chứng từ cho ngươi. Thiệu Hồng Ngạn nói: Bí thư Phương, ngài có ý gì vậy? Một bức tranh chữ ngụy tạo, còn cần cả chứng từ sao? Đó không phải là gây khó cho tôi không? Như vậy đi, bí thư Phương, ngài yêu tranh chữ, nhưng tôi lại đam mê gốm sứ. Y quở quơ cái chén trong tay mình, nói: Đây là đồ sứ trắng nhất hạng ở thị xã Cảnh Đức, tôi nhìn yêu không muốn rời tay, ngài hãy cho tôi mượn chén này để thưởng thức, tôi cũng không lập chứng từ cho ngài, ngài thấy thế nào? Bây giờ trên thị trường, một bức tranh chữ của tiên sinh Lý Tùng Đào, hơn nữa đó là chữ Khải nhỏ kim thể, giá trị ít nhất cũng trên một trăm ngàn. Một chiếc chén Tam Tài ở thị xã Cảnh Đức, chống đỡ cũng mất mấy trăm đồng. Đây hoàn toàn là việc buôn bán lấy vàng để đổi lấy đất.