Thiệu Hồng Ngạn nghe thấy người phụ nữ trong vụ án Chu Ân Vũ chết đã không thấy bóng dáng, trong lòng y bất ổn, rất bất an.
Tuy rằng người phụ nữ kia không biết gì cả, không có bất luận giá trị gì, nhưng một người phụ nữ rõ ràng bỗng nhiên không thấy, cô chạy đi đâu? Vì kinh hãi quá mà chạy trốn? Hay là có người vẽ rắn thêm chân làm chuyện ngu xuẩn?
Thiệu Hồng Ngạn một lần lại một lần cầm lấy di động rồi lại buông, nội tâm y đấu tranh rất kịch liệt, y rất muốn gọi điện thoại, nhưng một thanh âm trong lòng lại báo cho y không cần hành động thiếu suy nghĩ.
Ngũ Đại Minh là người thế nào Thiệu Hồng Ngạn cũng không rõ ràng lắm, nhưng không cần ai bảo cho y cũng biết, Ngũ Đại Minh không phải là hạng người dễ dàng.
Mà Thiệu Hồng Ngạn kinh ngạc phát hiện, Ngũ Đại Minh từ khi y bắt đầu tiến Đức Cao, y liền lặng yên không một tiếng động bắt đầu chú ý nhà máy máy kéo Lâm Tinh, thời điểm ấy, Ngũ Đại Minh còn có ý đưa tay duỗi đến bên trong này.
Phát hiện này khiến Thiệu Hồng Ngạn cực kỳ giật mình, cũng rất sợ hãi, y luôn nhớ tới Ngũ Đại Minh làm trước kia, nhất là lúc ở Hành Châu, y lần đó cá chết lưới rách, lúc ấy có bao nhiêu người bị liên lụy?
Y một Chủ tịch thành phố Hành Châu nho nhỏ, tác động tẩy rửa toàn bộ chính đàn Sở Giang, Thiệu Hồng Ngạn bằng đầu nghĩ, cũng có thể đủ tưởng tượng trận gió lốc kịch liệt kia.
- Sự tình này không thể để lão nắm cái mũi!
Thiệu Hồng Ngạn thầm nghĩ trong lòng, y cầm điện thoại, gọi điện cho thư ký Lý của nhà máy, thông báo mời dự họp hội nghị cán bộ trung tầng.
...
Thẩm Tiểu Đồng gần đây luôn luôn quan sát Trần Kinh.
Cô càng quan sát càng cảm thấy không thích hợp, có đôi khi, cô phát hiện Trần Kinh trở về uống rất nhiều rượu, say túy lúy, cô liền không kìm nổi nghĩ, làm giáo viên cần uống nhiều rượu như vậy sao? Đây là trường học gì?
Mà đại đa số thời điểm, Trần Kinh ăn mặc đều phi thường chính thức, tây trang cà-vạt, cẩn thận tỉ mỉ. Cô lại nghĩ, là trường học gì, sao lại đối với hình thức giáo viên yêu cầu nghiêm khắc như vậy? Sao phải yêu cầu cũ kỹ chính thức như vậy?
Mặt khác, Trần Kinh thường thường cũng không đúng giờ tan tầm, có đôi khi nửa đêm Thẩm Tiểu Đồng nghe được đối diện tiếng mở cửa vang lên, giống như Trần Kinh sống về đêm đặc biệt phong phú.
Lại nói tiếp, ở trong mắt Thẩm Tiểu Đồng, Trần Kinh khá trung thực, bộ dạng không đẹp trai, là một người hoàn toàn nghiêm túc cũ kỹ. Một người như vậy, chính là sinh ra làm giáo viên, các ngành khác, tuyệt đối đều không phải là cuộc sống thích hợp.
Có loại tư tưởng này, Thẩm Tiểu Đồng liền hình thành lối suy nghĩ cố định, luôn liên hệ Trần Kinh và giáo viên.
Nhưng thời gian dài qua, Thẩm Tiểu Đồng càng ngày càng cảm thấy Trần Kinh không giống giáo viên, thoạt nhìn hắn cũng không giống giáo viên, ở trong lòng Thẩm Tiểu Đồng, liền không kìm nổi tò mò, cô không kìm nổi nghĩ, Trần Kinh rốt cuộc là làm gì?
Hôm nay, Thẩm Tiểu Đồng tan tầm, chợt nghe thấy trên cầu thang có tiếng bước chân.
Cô hé miệng buồn cười, nghĩ thầm rằng khẳng định là Trần Kinh tan tầm về nhà, thật sự là khó có dịp, đã lâu cũng không gặp Trần Kinh đúng giờ tan tầm!
Miệng cô hát điệu hát dân gian, một đường chạy chậm đến lầu ba, nói:
- Trần Kinh, anh...
Cô nói một nửa, câu nói kế tiếp đều bị nghẹn tại yết hầu, làm sao lại là Trần Kinh? Ở cầu thang, một người phụ nữ đang đứng.
Người phụ nữ mặc một bộ váy hoa liền, đeo kính râm, còn mang một chiếc mũ che nắng, rất lạnh lùng.
Người phụ nữ vóc dáng cao gầy, làn da trắng nõn sáng bóng, đôi môi dịu dàng, rất gợi cảm mê người.
Cô có hơi giật mình nhìn Thẩm Tiểu Đồng, Thẩm Tiểu Đồng hơi ngượng ngùng, mất tự nhiên cười cười, nói:
- Ngại quá, tôi nghĩ sai rồi, tôi tưởng hàng xóm của tôi đã về!
- Hàng xóm của cô? Trần Kinh sao?
Người phụ nữ nói, trên mặt cười như không cười.
Thẩm Tiểu Đồng có chút mất tự nhiên, cô cảm giác ánh mắt người phụ nữ này nhìn như dịu dàng, kì thực sắc bén, khiến cô cảm thấy rất không thoải mái.
Cô lấy ra cái chìa khóa, mở ra cửa phòng chính mình, gật đầu nói:
- Đúng vậy, Trần Kinh ở đối diện nhà tôi, cô tìm hắn sao?
Người phụ nữ nhếch miệng cười, nói:
- Hắn là như thế này sao? Cho tới bây giờ cũng không đúng giờ tan tầm có phải không?
Thẩm Tiểu Đồng nghĩ thầm, cô tùy tiện hỏi một câu, không nghĩ tới này người phụ nữ thật đúng là tìm đến Trần Kinh.
Xem này phong tư người phụ nữ này, không nói chim sa cá lặn, nhưng Thẩm Tiểu Đồng đứng ở trước mặt cô có một loại phức cảm tự ti!
Ở Thẩm Tiểu Đồng trong lòng, cô cảm thấy người phụ nữ trọng yếu nhất hẳn là “ Khí chất “ , người phụ nữ khí chất tốt, đứng đó, còn có một loại khí trường. Loại này khí trường không chỉ có thể khiến khác phái khuynh đảo, chính là đồng phái cảm nhận được loại khí trường này, đều theo bản năng lảng tránh, người phụ nữ như vậy, mới có thể coi là mỹ nữ.
Hiển nhiên, Thẩm Tiểu Đồng cảm thấy người phụ nữ này đủ có thể xưng là mỹ nữ. Thẩm Tiểu Đồng như vậy, tại bên cạnh mỹ nữ, liền có vẻ ngây ngô, cứ việc Thẩm Tiểu Đồng rất muốn ngực mình to thêm một chút, khiến chính mình thướt tha hơn một ít, nhưng cô không có nổi dũng khí, luôn luôn có một loại cảm giác sợ hãi.
- Trần Kinh rất ít khi đúng giờ tan tầm, cho nên khó thấy hắn một lần. Tôi vừa rồi ở dưới lầu nghe được trên này có tiếng bước chân, tôi tưởng là hắn!
Thẩm Tiểu Đồng nói.
Người phụ nữ cười cười, nói: