Chương 70: Phó Chủ tịch huyện Vương đi thị sát
Trước kia, Trần Kinh chưa bao giờ tiếp xúc qua Vương Hàm Dương, nhưng dựa vào ấn tượng đầu tiên, Vương Hàm Dương đã để lại cho Trần Kinh cảm giác đây là người nghiêm túc ít lời.
Lần này Phó chủ tịch huyện Vương xuất hành, Chủ nhiệm văn phòng huyện ủy Lưu Minh Huy đích thân đi cùng, Lưu chủ nhiệm rất lão luyện, nói chuyện lời ít mà ý nhiều, ở trên xe cùng Trần Kinh giao lưu, y liền đi thẳng vào vấn đề:
- Phó phòngTrần, lần này Vương huyện đi thị sátHồng Thổ Pha, quan trọng chính là muốn thăm hỏi công việc của công nhân viên chức trên lâm trường Hồng Thổ Pha, muốn mọi người an tâm.
- Mặt khác, tiếp thu kiến nghị của các lãnh đạo xã, thị trấn đối với việc cải tạo trên lâm trường, điều này cũng không thể thiếu. Tôi nói thật với cậu, tin tức Vương huyện đi thị sát trên Hồng Thổ Phatruyền đi, mấy xã Hồng Ngọc Khê, Đại Điếm Hà, Ngũ Phương Bình phản ứng đều rất tích cực, lịch trình làm việc cụ thể, cậu có thể mang toàn bộ bảng biểu đó cho tôi xem trước được không.
Lưu Minh Huy nhếch miệng cười, vung tay lên, nói:
- Nhưng tôi cho cậu một đặc quyền, cơm trưa hôm nay sẽ cùng cấp dưới ăn, đây là tôi để cậu đến sắp xếp, cậu thấy thế nào?
Tâm tư Trần Kinh thay đổi thật nhanh, thở dài một tiếng, Lưu Minh Huy coi như đã đạt đến một trình độ nào đó, đem sự tình nói ra rất rõ ràng. Chuyến đi lên lâm trường lần này của Vương Hàm Dương, để cho Trần Kinh trấn giữ vùng chẳng qua chỉ mới là một mục đích, mục đích khác có thể là muốn hiểu rõ nguyện vọng của mấy xã Hồng Ngọc Khê, Đại Điếm Hà, Ngũ Phương Bình mấy người lãnh đạo xã đối với cải cách thay đổi chính sách về công việc lâm trường Hồng Thổ Pha.
Về điểm này đúng là trước mắt Trần Kinh không quá sẵn lòng để nhìn qua, việc thay đổi chế độ xã hộitrên lâm trường Hồng Thổ Pha, lợi ích của các xã, thị trấn và lâm trường Hồng Thổ Pha cùng với lợi ích công nhân viên chức lâm trường, trước mắt không có phối hợp tốt. Công việc trên lâm trường hơn mười vạn mẫu đất rừng, trước kia vẫn tồn tại độc lập với các xã, thị trấn, lợi ích cơ bản của các xã, thị trấn từ trước đến nay, bọn họ đương nhiên hy vọng phương hướng cải cách lâm trường là hướng có lợi cho phát triển kinh tế địa phương mà bọn họ có thể dựa vào.
Vùng núi tây bắc Lễ Hà, kế hoạch phát triển rất khó khăn, trong đó tài nguyên cây rừng chính là một trong những tài nguyên quan trọng. Mấy năm nay mặt kinh tế xã, thị trấn sở dĩ có chút thành tựu rõ ràng, đều là cùng việc khai thác tài nguyên cây rừng, phát triển mật thiết không thể tách rời.
Mấy năm gần đây, Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện cân nhắc báo cáo về yếu tố bảo vệ khu vực thiên nhiên, bắt đầu xiết chặt việc khai thác tài nguyên cây rừng, khuyến khích các xã, thị trấn phát triển mặt kinh tế cần khảo sát, suy nghĩ nhiều biện pháp. Nhất là gần đây, Phòng Lâm nghiệp bắt đầu chủ trương triển khai hoạt động trồng cây gây rừng ở vùng núi Tây Bắc, có thể nói đã hoàn toàn chặt đứt con đường vận chuyển gỗ của người dân vùng núi Tây Bắc của xã.
Đối với việc phát triển kinh tế vùng Tây Bắc này có ảnh hưởng cực kỳ tiêu cực, vào lúc này, sự tồn tại của một lâm trường Hồng Thổ Pha lớn như thế, thì những người dân xung quanh xã, thị trấn làm sao có thể không thèm nhỏ dãi chứ?
Gần đây Trần Kinh gặp nhiều áp lực, hắn chủ yếu vẫn suy nghĩ về áp lực nội bộ tập thể của mình cùng với áp lực cấp huyện, đến nhu cầu từ các xã, thị trấn hắn còn không kịp bận tâm đến, hắn muốn tháo gỡ từng cái từng cái mâu thuẫn này cho rõ ràng, cũng không phải việc một sớm một chiều.
Vào lúc này, Phó chủ tịch huyện Vương tớiHồng Thổ Pha, trong lòng Trần Kinh không hy vọng nghe quá nhiều than phiền của những người lớn tuổi ở các xã, thị trấn.
Hắn trầm ngâm hồi lâu, bỗng nhiên mở miệng nói:
- Lưu chủ nhiệm, ông xem chúng tôi sắp xếp ăn cơm tại trạm kiểm lâm ở núi Đầu Hổ thế nào? Vùng núi Đầu Hổ kia là nơi xa xôi nhất của lâm trường, nhưng cũng là nơi công nhân viên chức khổ nhất, chúng ta…
Lưu Minh Huy liên tục nhíu mày, phất tay đánh gãy lời nói của Trần Kinh, nói:
- Cậu thật là hồ đồ, tình hình giao thông ở núi Đầu Hổ đó cậu có biết không? Đường đi nguy hiểm như vậy, nếu chẳng may xảy ra chuyện, cậu có thể chịu trách nhiệm sao?
Y dừng lại một chút, lại nói:
- Hơn nữa, lần này Phó chủ tịch huyện Vương cũng không phải thị sát trạm kiểm lâm, có cần thiết phải đi núi Đầu Hổ không?
Trần Kinh lắc đầu cười khổ, cũng hiểu được bản thân có chút suy nghĩ viễn vông, núi Đầu Hổ là trạm kiểm lâm xa nhất của Phòng Lâm nghiệp cũng là chốt trọng yếu nhất.
Kiểm soát vận chuyển gỗ ở toàn bộ vùng núi tây bắc có tổng cộng ba con đường che chắn, núi Đầu Hổ chính là đường chắn trọng yếu thứ nhất trong ba đường chắn, kiểm soát việc chặt phá lung tung cây rừng từ đầu nguồn, thì trạm kiểm tra núi Đầu Hổ gánh vác trách nhiệm quan trọng.
Bỗng nhiên Trần Kinh nghĩ đến núi Đầu Hổ, hắn tự mình tưởng tượng thành Vương Hàm Dương, hắn nghĩ nếu mình là Phó Chủ tịch huyện Vương, thì khi đi thị sát công việc trên lâm trường Hồng Thổ Pha, hắn phải đến núi Đầu Hổ.
Ở nơi đó, mới có thể thật sự kiểm tra xem xét đến khu rừng nguyên sinh quý báu nhất trên lâm trường Hồng Thổ Pha, đồng thời cũng có thể nhìn thấy được cảnh trí hùng vĩ bao la nhất nơi đây, Trần Kinh đã một lần đi qua núi Đầu Hổ, lúc hắn đi lên núi Đầu Hổ đã quan sát toàn bộ khu rừng nguyên sinh ở Hồng Thổ Pha.
Trong lòng hắn cảm thấy một loại sứ mệnh mãnh liệt và ý thức trách nhiệm, núi lớn không nói gì, nhưng nó lại cuốn hút Trần Kinh, khiến cho tại thời khắc kia, Trần Kinh đã nhận thức được sứ mệnh của chính mình rõ ràng như vậy!
Phải đi núi Đầu Hổ chứ! Tiểu Trần nói núi Đầu Hổ, tất nhiên là cậu ấy có lý do!
Vương Hàm Dương luôn ngồi ngủ gà ngủ gật ở trong xe bỗng nhiên mởi to mắt nói.
Lưu Minh Huy không ngờ tới mình và Trần Kinh nói chuyện, Vương Hàm Dương vẫn lắng nghe, y quay đầu lại, trên mặt lộ vẻ xấu hổ, nói:
- Vương huyện, thời gian của ông rất kín, đường lên núi Đầu Hổ lại xa xôi, đường đi núi cao nguy hiểm…
Có nguy hiểm nữa cũng là đất đai Lễ Hà! Cậu nói xa, chúng ta cũng chỉ đi núi Đầu Hổ thôi!
Vương Hàm Dương nói.
Trần Kinh vội hỏi:
- Vậy được, tôi lập tức gọi điện cho Chu Lâm Sâm, tôi yêu cầu anh ấy kiểm tra dù sao trạm trưởng vẫn tự mình an bài cuộc sống, cam đoan rừng nguyên sinh…
...
Chu Sâm Lâm một ngày này đúng thật là vội đến sức đầu mẻ trán, y gấp gáp nhận được điện thoại của Trần Kinh, biết được Phó chủ tịch huyện Vương phải đi thị sát ở trạm kiểm lâm núi Đầu Hổ, cũng muốn ăn cơm trưa tại núi Đầu Hổ luôn.
Khi nhận được cuộc điện thoại này, hai chân liền như nhũn ra, trực tiếp kêu xe tra xét trạm kiểm lâm chạy thẳng đến núi Đầu Hổ.
Trong khoảng thời gian gần đây, ở trong Phòng Chu Sâm Lâm thường trốn tránh Trần Kinh, tuy rằng về mọi mặt đối với Trần Kinh là cực kỳ bất lợi, nói không khoa trương, Trần Kinh hoàn toàn lâm vào hoàn cảnh khốn đốn mọi bề. Nhưng Chu Sâm Lâm không biết vì sao, y chung quy vẫn cảm thấy sự tình không hề đơn giản như vậy.
Quả nhiên, y vẫn chú ý đến tin tức khác thường truyền đến từ cuộc họp báo cáo Huyện ủy, trong cuộc họp Trần Kinh đại triển thần uy, không chỉ xoay chuyển kết cục, hơn nữa còn một gậy tre đâm tới đáy, châm biếm mạnh mẽ Văn phòng quản lý giám sát tài sản nhà nước và Phòng Nông nghiệp, trong cuộc họp dám khiến cho toàn bộ lãnh đạo xuống đài không được.
Nhận được tin tức này, trong lòng Chu Sâm Lâm cùng lúc khiếp sợ, lại có chút may mắn, may mắn bản thân không có đầu óc không sáng suốt cùng Mã Văn Hoa thông đồng làm bậy, bằng không lần này khi Trần Kinh phản công lấy lại, nói không chừng bản thân đã trở thành vật hy sinh rồi.
Hôm nay đi làm, tâm tình Chu Sâm Lâm cực kỳ phức tạp, nhưng y dù thế nào cũng không ngờ tới, Trần Kinh sẽ trực tiếp gọi điện cho y, yêu cầu y đích thân đến trạm kiểm lâm núi Đầu Hổ chờ lệnh.
Điều này làm trong lòng y tự nhủ thầm, Vương huyện sao lại nhất định phải đi thi sát núi Đầu Hổ? Có phải trạm kiểm tra núi Đầu Hổ có chuyện gì lớn?
Mặt khác, Chu Sâm Lâm lo lắng nhất là có phải Trần Kinh có thái độ mới đối với mình hay không, định từ đợt kiểm lâm này giáo huấn mình?
Từ sâu trong lòng, Chu Sâm Lâm thật sự sợ Trần Kinh, trước kia y ở Phòng Lâm nghiệp kiêu ngạo hò hét, ngay cả Lâm Trung Tắc cũng phải cho y vài phần mặt mũi, khi đó cuộc sống Chu Sâm Lâm đa phần thoải mái và tiêu sái biết bao?