Chương 862: Đêm hôm đó

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Nhất túy giải thiên sầu, Trần Kinh uống say rồi, say đến nỗi không biết gì nữa. Mấy ngày hôm nay hắn thực sự là gặp rất nhiều áp lực, việc nọ nối tiếp việc kia, trong lòng hắn có chút thất vọng. Hoàn cảnh Lĩnh Nam như vậy, đối với một cán bộ từ bên ngoài đến mà nói, thử thách sinh tồn là quá lớn. Trần Kinh đã làm tốt công tác chuẩn bị đối phó với khó khăn, nhưng khó khăn lớn như vậy, hắn trở tay không kịp, hắn là người chứ không phải thần, đối diện với cuộc khảo nghiệm, hắn cảm thấy có chút chán nản. Có rượu ngon, có người nói chuyện, uống rồi lại uống, uống đến bất tỉnh nhân sự. Đường Ngọc dốc hết sức bình sinh, tìm một người đến giúp đỡ mới có thể đem được Trần Kinh về khách sạn. Trần Kinh uống nhiều, ngã xuống giường ngủ say như chết. Đường Ngọc cũng uống không ít, hai má đỏ hồng, thở hồng hộc, ngồi trên chiếc ghế sô pha ở bên giường, có chút mơ màng, không biết tiếp theo phải làm như thế nào? Cô và Trần Kinh quen biết cũng mấy năm rồi. Hôm nay là lần đẩu tiên Trần Kinh lộ ra bộ mặt yếu đuối trước mặt cô. Trong thâm tâm của Đường Ngọc luôn chán ghét những người con trai không có trách nhiệm, gặp phải khó khăn liền hoang mang lo sợ, thậm chí còn ch** n**c mắt nước mũi, những người đàn ông như vậy làm cho người ta khinh thường, Đàn ông không phải nên gánh vác mọi truyện sao? Đàn ông không phải là phải dũng cảm đối mặt gánh vác, gặp việc khó khăn phải đứng ra gánh vác ? Chính điểm này của Trần Kinh đã thu hút, hấp dẫn cô, Trần Kinh lúc nào cũng tràn đầy năng lượng và sức sống. Thái độ tích cực đối diện với những khó khăn của hắn, khí phách dũng cảm tiến tới, làm cho người ta cảm động, cứ như vậy mà bị hắn cảm hóa, sau đó không có cách nào kìm chế được. Nhưng mà hôm nay, Trần Kinh say rồi, say đến nỗi không biết gì, say đến mất cả phong độ. Lời nói mê sảng của hắn, giống như một đứa trẻ bình thường mất đi mẹ, nhưng dường như còn có chút bất lực. Không biết tại sao, Đường Ngọc nhìn thấy như vậy, nước mắt tự dưng cứ tuôn ra. Cô cảm thấy như có một đòn giáng xuống, giáng xuống đúng nội tâm của cô. Cô thậm chí cảm thấy tình cảm của mình rối loạn. Nếu như lúc đó không phải nhiều người, cô nhất định sẽ không do dự chạy đến ôm Trần Kinh vào trong lòng, sau đó khóc to một hồi. Từ hôm qua về trước, Trần Kinh đều rất hoàn mỹ, đối diện với bất kể việc gì cũng vẫn ung dung, đều là cầu được ước thấy, điêu luyện, dường như trên đời này không có việc gì hắn không thể giải quyết được Như vậy Trần Kinh dần dần hấp dẫn Đường Ngọc. Là một người con gái thông minh sắc sảo, Bạch mã hoàng tử trong lòng Đường Ngọc hoàn toàn giống với Trần Kinh. Một người có trách nhiệm, có năng lực, tài hoa, cánh tay của hắn là bến đỗ an toàn nhất. Nhưng Trần Kinh quá hoàn mỹ, Đường Ngọc luôn cảm thấy giữa cô và hắn có một khoảng cách rất lớn, khoảng cách này vượt qua đạo lý vợ chồng, Đường Ngọc luôn cảm thấy bản thân bất kể là ưu tú thế nào, có hậu thuẫn cao bao nhiêu, dường như đều không thể chạm đến đầu ngón tay Trần Kinh. Rõ ràng, đó không phải là con người thật của Trần Kinh. Khiến cho Trần Kinh bị áp lực cực độ, buồn bã mà say, trong lúc mê sảng, những tâm trạng yếu ớt dấu kín trong lòng giống như lũ lớn trào ra, Đường Ngọc mới cảm thấy mình chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm đến hiện thực. Người đàn ông ở trên giường ngủ rất say. Cả người đầy mùi rượu, còn có mùi của mồ hôi. Đường Ngọc lại cảm thấy trong lòng lại bình yên dị thường. Trong đầu cô có nhiều dự tính, trong đầu hiện lên vô số lời nói để an ủi Trần Kinh, nhưng cô lại nghĩ rằng, dựa vào tính tình của Trần Kinh, nếu như bản thân đến an ủi cũng có tác dụng gì? Nói không chừng những lời an ủi của cô lại đả thương đến lòng tự trọng của hắn. Trong giới quan trường, phong ba bão táp, ai cũng sẽ gặp phải lúc khó khăn. Trần Kinh từ Hải Sơn đến Việt Châu, đoạn đường này, vẫn luôn phải đối đầu với khó khăn. Trước đây gặp nhiều vấn đề khó khăn như vậy, hắn đều trải qua, lần này lại có khó khăn gì mà có thể ngăn cản hắn vây? Trong đầu Đường Ngọc luôn nghĩ đến việc này, nghĩ đến bản thân từ khi quen biết Trần Kinh đến nay, hai người đã tiếp xúc nhiều. Trong đầu lại càng suy nghĩ lung tung, dần dần, đêm đã khuya, cô cảm thấy ngà ngà say, mở mắt cũng đều rất khó khăn. Cô thuận thế từ trên ghế sô pha, liền ngã xuống giường ngủ say mất. … Nắng sớm, ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ chiếu đến, Trần Kinh cảm thấy đầu vừa đau vừa choáng, khó khăn mở măt ra. Hôm qua là say rượu rồi. Hắn hơi động thân thể, cảm giác thấy nửa người dưới của mình bị một đoạn mềm nhũn đè đến sít sao. Trong lòng hắn cảm thấy kinh ngạc, dùng lực chống thân đứng dậy, mới phát hiện ra trên giường không phải chỉ có một người. Người kia là ai? Đường Ngọc? Trần Kinh vội đứng thẳng lên, hắn nhìn bốn phía, mình vẫn để quần áo như vậy mà ngủ. Mà Đường Ngọc lúc này đầu đang gối trên bụng hắn ngủ rất ngon lành. Tư thế kia có chút kỳ quái, mặt Trần Kinh lúc này lập tức đỏ ửng lên. Tuy hai người đều là mặc quần áo mà ngủ, nhưng khác phái cùng hút, hai người lúc này dường như không có khoảng cách. Trần Kinh có thể cảm nhận thấy lực hút và nhiệt lượng của Đường Ngọc. Hắn dùng tay chống lên giường để thay đổi tư thế, cách dùng lục ma sát như vậy, rất đả kích ý chí của hắn. Gần như không thể khống chế được, bộ phận mẫn cảm trên cơ thể của hắn liền có phản ứng, nhất thời hắn hoảng sợ. Vừa may lúc đó Đường Ngọc cảm nhận được hành động của hắn, mơ hồ mở mắt, vừa nhìn thấy Trần Kinh gần ngay trước mặt, cô giống như gặp ma liền từ trên giường dựng bắn người lên. Khoảng cách giữa hai người lúc này được kéo xa, một chút ** nổi lên trong lòng Trần Kinh cũng liền nhạt dần. Nhưng hiện trường vẫn rất còn căng thẳng, hai người cô nam quả nữ cùng ở trong một phòng, ở cùng một đêm, chuyện này nếu như đồn ra ngoài, làm gì có ai tin giữa hai người chuyện gì cũng không hề phát sinh? Ngay bản thân Trần Kinh còn thấy khó có thể thuyết phục chính mình. Hai người thẫn thờ một lúc lâu, Trần Kinh sờ sờ mũi nói: - Hôm qua thật xin lỗi, từ trước đến nay tôi chưa từng say rượu, nhưng hôm qua lại say đến mức không biết gì, là cô đưa tôi về à?