Chương 877: Không thể nhịn thêm

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Một ngày một đêm không nghỉ, buổi tối lại phải tiếp khách tới gần sáng, Mọi chuyện vẫn chưa có tin tức gì mới, Trần Kinh dường như rơi vào trạng thái tinh thần mệt mỏi. Về đến nhà, đặt mình xuống giường nhắm mắt muốn ngủ, nhưng lại không vào được giấc. Hắn bước chân vào giới quan trường, những khó khăn từng gặp qua không đếm hết được, nhưng rắc rối lần này gặp phải, lại là khó khăn trước nay chưa từng thấy. Lúc này cả tinh thần và thể trạng của hắn, đều suy nhược trầm trọng, có thể nói đang phải trải qua giai đoạn khảo nghiệm khắc khổ nhất. Thậm chí khi nằm mơ, hắn cũng mơ thấy làm thế nào để gây độy phá, để giải quyết rắc rối gặp phải. Việt Châu của hiện nay, kể từ sau khi Trần Kinh lần đầu gõ lên cánh cửa cục Xây dựng Việt Châu, một số ban ngành trong tỉnh đã giảm bớt rất nhiều yêu cầu đối với ban Hợp tác kinh tế. Nhưng điều này cũng chỉ là ngoài mặt mà thôi. Khuất sau đó, những khó khănc của ban hợp tác kinh tế chỉ có tăng chứ không hề giảm. Bản thân là một cán bộ thuyên chuyển, tuổi tác cũng mới chỉ đầu ba mươi, nào ai đặt mình vào mắt? Hơn nữa, trong hai bộ máy tỉnh thành và chính quyền tỉnh ủy, cũng vừa mới chọn lượt bài mới, những lãnh đạo Trần Kinh quen biết trước đây cũng chẳng còn lại được mấy người. Lúc này hắn chợt nghĩ, muốn có được sự ủng hộ của lạnh đạo cũng đã trở nên không hề đơn giản. Nếu như tình hình Lĩnh Nam hiện nay đổi lại là Sở Giang, hoặc là Tô Bắc, hắn sao có thể bị động như thế này? Trần Kinh nghĩ tới việc chiều mai phải tới Sở Thương mại gặp Chu Duy, Không biết lần gặp mặt này Chu Duy sẽ lại giở trò gì đây, nói không chừng ông ta sẽ giở thù đoạn gì đó về mặt kinh phí của ban hợp tác kinh tế. Hai ngày trước Trần Kinh có nghe phong phanh được rằng một số người trong nội bộ sở Thương mại có ý kiến về việc ban Hợp tác kinh tế cải tạo kí túc xá, xây thêm trung tâm thể hình, nội bộ viên chức rất bất bình với việc phát phúc lợi. Họ cho rằng ban hợp tác kinh tế là một đơn vị cấp hai, phúc lợi và ưu đãi được hưởng còn cao hơn sở Thương mại, sao có thể như vậy được? Lúc này đối mặt với Chu Duy, tinh thần Trần Kinh không tốt, Chu Duy chắc chắn cũng đã nắm được tình hình ban Hợp tác kinh tế hiện nay. Thời điểm này mà hắn thừa nước đục thả câu, Trần Kinh thực không lường trước được. Mà đứng ở vị trí Trần Kinh mà nói, sự ỏn định của nội bộ lại vô cùng quan trọng. Hiện nay tình hình bên ngoài vốn đã cực kỳ kém rồi, nếu như nội bộ lại có xao động, nội ngoại bất ổn, cục diện chắc chắn khó mà duy trì được. Vì vậy, nếu như Chu Duy thừa lúc này mà giở thủ đoạn, không nghi ngờ gì nữa chính là diệt cỏ tận gốc. Mơ mơ màng màng, đầu óc Trần Kinh cứ căng như dây đàn, làm thến nào cũng không thả lỏng ra được. Hắn nghĩ lại những gì mình đã trải qua ở Lĩnh Nam trong mấy năm nay, cả quãng đường đều nhấp nhô gian khổ, hắn đã đánh đổi quá nhiều rồi. Niềm vuui của đời người chính là ở việc không ngừng phấn đấu, ở việc không ngừng khắc phục khó khăn, leo lên một ngọn núi cao rồi lại một ngọn núi cao. Trần Kinh đối mặt với khó khăn, trải qua không ít khổ đau cay đắng, cũng nếm qua không ít ngọt ngào, nhưng chính trong những lúc gian nan, Trần Kinh tuy khổ mà vui, cảm nhận những cay đắng ngọt bùi của đời người. Nhưng rốt cuộc hắn cũng chỉ là con người, con người đều sẽ có lúc cảm thấy mệt mỏi. Chính vào giờ phút này, hắn bỗng cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Buổi tối quả thực khó lòng ngủ được, Trần Kinh trở dậy bật đèn rồi vào thư phòng. Gần đây hắn sinh hoạt rất không có quy luật, thần kinh luôn trong trạng thái căng thẳng, đã rất lâu rồi không tĩnh tâm đọc sách. Mặt bàn đọc sách trong thư phòng đã tích lên một lớp bụi mỏng. Trần Kinh cầm khăn bông cẩn thận lau một lượt mặt bàn và ghế, rút từ trên giá sách cuốn “Tập gia thư* của Tăng Quốc Phiên”** đã lâu không đọc xuống, chăm chú đọc. (chú thích: *thư của người xa xứ gửi về cho người thân, nội dung chủ yếu là thông báo bình an hoặc thông báo tình hình bản thân. **Đây là tập gia thư của Tăng Quốc Phiên, bắt đầu từ khoảng giữa thế kỉ 19 thời Hàm Phong (niên hiệu vuaVăn Tông, 1851-1861) của nhà Thanh. Ghi lại 30 năm cuộc đời của Tăng Quốc Phiên từ thời Thanh Đạo Quang (niên hiệu vua Tuyên Tông nhà Thanh 1821-1850) năm thứ 30 tới thời Đồng Trị (niên hiệu vua Mục Tông nhà Thanh, 1862-1874) năm thứ 10. Tổng cộng gần 1500 bức thư, nội dung rộng, phản ánh các hoạt động chủ yếu và con đường trị nước, trị nhà, nghiên cứu của Tăng Quốc Phiên. Cuốn sách này Trần Kinh đọc qua không dưới một lần.