←
→
Hạ Quân và Trần Kinh vừa ăn vừa nói chuyện.
Hai người thân phận khác nhau nhưng lại tùy ý trò chuyện giống như bằng hữu vậy.
Hạ Quân là ai chứ?
Ông bất cứ lúc nào c*̃ng đều là người am hiểu nhất, nắm giữ c*̣c diện trong tay.
Ông muốn khiến không khí thoải mái một chút rất dễ dàng, trên thực tế, không khí bữa tối hôm nay thực nhẹ nhàng.
Đương nhiên, thoải mái chỉ là mặt ngoài, Hạ Quân càng tán gẫu với Trần Kinh, trong lòng c*̉a ông càng sợ hãi.
Trần Kinh trưởng thành quá nhanh.
Chưa đến một năm ngắn ngủi, Trần Kinh nghiễm nhiên đã tương đối thành thục rồi.
Bất kể là suy nghĩ trong công tác hay là phát triển phương hướng, hiện tại hắn c*̃ng có quy hoạch rất rõ ràng.
Đối với sự phát triển kinh tế c*̉a Lĩnh Nam là tự mình suy xét, đối với vị trí c*̉a mình tại Ban hợp tác kinh tế c*̃ng có sự nhận thức rõ ràng.
Trong lúc nói chuyện với nhau, Hạ Quân thậm chí phát hiện Trần Kinh thời gian gần đây, mạng lưới quan hệ c*̃ng ngày một tăng lên một cách lặng lẽ.
Trần Kinh lợi dụng quan hệ với Hoàng Hoành Viễn, tiếp cận Chu Tử Binh.
Chu Tử Binh rất coi trọng hắn, mà những người trong hội Chu Tử Binh c*̃ng nhanh chóng kết bạn với Trần Kinh.
Mặt khác, Trần Kinh mạnh vì gạo, bạo vì tiên, bản lĩnh c*̃ng thật không thể khinh thường, Trần Kinh còn lợi dụng Tương Hằng Vân, lưu lại Hồ Tuấn Trung, lợi dụng mạng lưới quan hệ đó.
Qua nửa năm này, dốc sức làm việc, Trần Kinh đã dần tiến vào Lĩnh Nam, chính đàn Lĩnh Nam gần như hoàn toàn tiếp nhận hắn.
Năng lực Trần Kinh lớn như vậy, sẽ làm được việc, hơn nữa ý chí kiên định, lại muốn tạo quan hệ xã hội, cứng mềm đủ kiểu trước mặt cán bộ, thật quá khó khăn!
Ở Lĩnh Nam, trong số các cán bộ trẻ tuổi, gần như không có nhiều người có thể sánh vai với hắn.
Hạ Quân c*̃ng nhịn không được, có chút đố kỵ.
Nếu Trần Kinh là cán bộ trẻ tuổi do mình bồi dưỡng thì thật tốt biết bao?
Đương nhiên, đối với người có thân phận như Hạ Quân mà nói, ý nghĩ này chỉ lướt qua giây lát mà thôi.
Ông tìm Trần Kinh. Mấu chốt là muốn giải quyết vấn đề Lý Thanh Hương.
Lý Thanh Hương, người phụ nữ này thật khiến hco người ta nhức đầu, Hạ Quân nhất định phải nghĩ cách giải quyết nỗi buồn phiền này.
Không thể để cho Lý Thanh Hương cứ tiếp tục như vậy, không thể để cô ta tạo áp lực đối với mình như vậy được.
Muốn làm được điều này, cần cực kỳ chú ý cẩn thận, cho dù chỉ đi nhầm một bước, c*̃ng đều có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng.
-Trần Kinh, nói thật lòng, lần trước ý kiến Ban hợp tác kinh tế c*̉a cậu là do Miêu Bí thư an bài. Sự an bài này đối với cậu mà nói. Trọng trách có phần nặng nề. Tuy nhiên, c*̃ng may, cậu có thể vượt qua, trước mắt công tác c*̉a Ban hợp tác kinh tế đã đi vào quỹ đạo, cậu c*̃ng đã đứng vững.
Nói thật lòng, đây là điều tôi không ngờ đến, làm tốt lắm!
Hạ Quân thản nhiên nói.
Ông dừng một chút đổi giọng nói: