Chương 953: Gặp phải chuyện đau đầu

Tịch Mịch Độc Nam Hoa
Nguồn: truyenfull.vision
Trần Kinh chăm chú ngồi xem tài liệu mới gửi từ Uỷ ban chính trị pháp luật tới tại phòng làm việc. Bí thư Vệ Hoa của Uỷ ban chính trị pháp luật mới tới Hoàn Thành được chưa lâu, vẫn chưa thích ứng được với công việc. Vốn dĩ cách làm việc của ông ta với cục trưởng Cục công an Cổ Tuấn Dũng có khá nhiều bất đồng, nội bộ lại không vững chắc, vì vậy gặp phải rất nhiều khó khăn. Vậy mà mở đầu buổi họp Nhạc Vân Tùng đã nói một câu trực tiếp tước đi quyền lực của ông ta trong Uỷ ban chính trị pháp luật. Vì vậy vừa rồi ông ta ôm đống tài liệu này tới trong trạng thái tinh thần vô cùng chán nản. Trần Kinh rót cho ông ta một tách trà, nói: - Bí thư Vệ, tôi không hiểu lắm về công tác của Uỷ ban chính trị pháp luật, vẫn đành phải lấy anh làm trung tâm để khai triển công tác, anh không nên để cảm xúc bị ảnh hưởng quá nhiều, dù sao mọi người cũng đều vì công tác cả thôi. Vệ Hoa lướt hai con mắt qua khuôn mặt Trần Kinh. Ông ta dù sao cũng từng công tác tại tỉnh, cái tên Trần Kinh thường xuyên được nghe người khác nhắc tới. Trong hàng ngũ cán bộ trẻ, Trần Kinh là một người xuất sắc, nổi lên rất nhanh trên chính đàn Lĩnh Nam. Vệ Hoa cũng không quá tin tưởng rằng Trần Kinh sẽ lấy ông ta làm trọng tâm để triển khai công tác. Chính trị chính là như vậy, kẻ thất bại luôn vứt bỏ cả thể diện. Lãnh đạo đạt tiêu chuẩn đều là những người thấu tình đạt lý, hiểu cách an ủi người khác. Rõ ràng Vệ Hoa đã coi những lời này của Trần Kinh là những lời an ủi. Nhưng tình hình hiện tại, đối với ông ta mà nói có vẫn hơn không. Ông ta lặng lẽ uống trà, cuối cùng nhịn không được lên tiếng: - Bí thư Trần, chốn Hoàn Thành này nước rất sâu… Trần Kinh khẽ nhíu mày, vỗ vai ông ta, không nói lời nào. Sau khi Vệ Hoa rời đi, Trần Kinh trước tiên điều tra về ông ta. Hắn phát hiện, trong sơ yếu lý lịch của Vệ Hoa có không ít phần trùng lặp với Khương Thiếu Khôn. Phát hiện này khiến hắn bất ngờ, hắn liền gọi điện cho Tương Hằng Vân. Tương Hằng Vân cười lớn, nói với Trần Kinh: - Chủ nhiệm Trần, tôi nói thật với cậu Khương Thiếu Khôn và Vệ Hoa là cá mè một lứa. Trước đây khi còn công tác ở tỉnh quan hệ của bọn họ rất thân thiết. Lần trước còn định gọi điện nhắc cậu, Khương Thiếu Khôn sau này tới Hoàn Thành nhất định sẽ ủng hộ Vệ Hoa, hai người bọn họ rồi sẽ nhanh chóng hợp lại với nhau thôi. Hôm nay cậu hỏi tới chuyện này, tôi cũng vạch nói hết với cậu. Con người Khương Thiếu Khôn tính tình kiêu ngạo, thời gian còn ở tỉnh gặp phải vấn đề về tác phong, nếu như không phải vì vậy, thì ông ta đã sớm được đề bạt lên rồi. Năm đó Bí thư Hồ gây áp lực cho ông ta, ông ta rất khó chịu với ông ấy, ngay cả với tôi cũng có ý thù địch rất sâu, lần trước Hoàn Thành xảy ra chuyện, cũng chính là do ông ta giật dây phòng Đốc tra chơi tôi, bằng không… Lời nói của Tương Hằng Vân mang đậm cảm xúc cá nhân, nhưng tính khách quan chân thực trong từng câu nói lại không thể hoài nghi cho được. Ngắt máy, Trần Kinh khẽ cười, cảm thấy buổi họp hôm nay mình rất có khả năng sẽ bị dạy cho một bài. Suy đoán cả nửa ngày, hóa ra Vệ Hoa cũng là dựa vào Khương Thiếu Khôn. Khương Thiếu Khôn gây rắc rối cho Cục công an, khả năng là nhắm vào Cổ Tuấn Dũng. Mà Cổ Tuấn Dũng xem chừng cũng chẳng phải chiếc đèn cạn dầu, ông ta có trách nhiệm, Vệ Hoa e là mông cũng chẳng thể chùi sạch. Cuối cùng chuyện này Khương Thiếu Khôn cũng chẳng chơi vòng vèo gì nữa, ngược lại trực tiếp khơi dậy sự cảnh giác của Nhạc Vân Tùng. Thái độ của Nhạc Vân Tùng với Vệ Hoa hôm nay có khả năng cũng sẽ là nghiêm khắc phê bình, còn bản thân mình cũng bị coi thành tấm lá chắn trong chuyện này. Vừa nghĩ tới đây, hắn cười lạnh một cái, trong đầu lại nghĩ lại những lời vừa rồi của Vệ Hoa. Nước Hoàn Thành quả nhiên rất sâu, e rằng vì chuyện bố trí vị trí của cục Công an, rồi đây sẽ lại xuất hiện một cuộc cạnh tranh khốc liệt. Trần Kinh lại nghĩ, rồi mình sẽ sắm vai gì trong ván cờ ấy đây? Reng, reng! Chiếc điện thoại trên bàn bỗng đổ chuông. Trần Kinh nhấc máy, đầu dây bên kia bỗng truyền tới một tràng cười như tiếng chuông bạc ngân: - Đại Bí thư Trần, anh đang làm gì thế? Tôi gọi điện thế này có ảnh hưởng tới công việc của anh không? Trần Kinh giật mình, đáp: - Điện cũng đã gọi đến rồi đấy thôi, có ảnh hưởng công việc của tôi thì chẳng phải cũng đã gọi rồi hay sao? Lần trước tôi chuyển tới vị trí công tác mới vẫn chưa kịp báo với cô một tiếng, tôi cũng vội vội vàng vàng mà đi, đúng thật ngại quá! Cú điện này là do Đường Ngọc gọi tới. Do chuyển tới Hoàn Thành nhậm chức quá vội, Trần Kinh ngay cả tiệc chia tay cũng không kịp tham gia. Vì vậy rất nhiều người ở Việt Châu có “ý kiến” với hắn, điện thoại gọi tới liên tục. Đường Ngọc cười lạnh lùng đáp: - Thăng quan phát tài rồi, là quên ngay đám bạn cũ giậm chân tại chỗ này hả! Nhưng mà anh cũng lợi hại thật đấy, người tới đâu, tin tức không ngừng tới đó. Truyền thông Hoàn Thành hiện cũng có không ít ý kiến với anh đấy nhỉ! Thậm chí có cả bài viết chỉ để phê phán anh, chuyện này thì không gạt được tai mắt của anh đâu đúng không! Trần Kinh thản nhiên đáp: - Đường Ngọc ơi, tôi bảo này, cô cũng đúng là không đáng làm bạn chí cốt. Bài viết như vậy lại được in trên báo của các cô, cô lại cũng chẳng báo trước cho tôi một tiếng. Cô muốn bôi nhọ tôi hả! - Đúng là tôi đang bôi nhọ anh đấy! Ai bảo anh lâu như vậy rồi mà một tin tức cũng chẳng có. Lần trước tôi gọi điện tìm anh còn thấy bảo đã chuyển tới Ban Hợp tác kinh tế! Là do anh bất nghĩa trước đấy chứ, không thể trách tôi vô tình được! Đường Ngọc sẵng giọng ở đầu dây bên kia. Trần Kinh im lặng không đáp, đối mặt với Đường Ngọc, hắn không có nhiều cách đối phó. Hảo hán không đấu với nữ nhân, đấu khẩu với nữ nhân có mấy đấng mày rấu chiếm được thế thượng phong chứ? Cũng may Đường Ngọc cũng chẳng dây dưa mãi chuyện này, hai người nói thêm vài câu, Trần Kinh nói: - Thế này đi, cô ở tỉnh mãi cũng chán, không thì qua Hoàn Thành đây, rồi chúng ta làm rõ chuyện này. Nói thật là chuyện này tôi cũng không rõ tình hình. Tôi nào biết đâu chuyện bé như hạt vừng hạt đỗ, họ lại xử lý thành ra cực đoan như vậy?