Chương 2343 hơn nữa còn học được rồi.

Rể Ngoan Giá Đáo
Nguồn: tamlinh247.biz
Cự long im lặng  hồi lâu, lửa đỏ trong mắt dần ảm đạm, không biết là đang suy nghĩ hay đang nhớ lại. Ngay sau đó, nó phát ra vài tiếng rồng ngâm trầm thấp kéo dài, trong thanh âm kèm theo ý vị cổ xưa và thâm sâu. Tuy Lý Dục Thần không thể hiểu hết được ngôn ngữ rồng, nhưng loại ký ức ấy truyền vào trong đầu anh. Trên bầu trời, mây trắng vạn dặm tựa như tấm lụa trắng vô biên mà tĩnh lặng, nhẹ nhàng trải dài giữa thiên không mênh mông, phảng phất mọi ồn ào và hỗn loạn của thế gian đều bị nó ngăn cách bên ngoài. Đột nhiên, tia chớp đen kịt xé toạc màn trời trắng, giống như vết sẹo đen, rất lâu vẫn ở trên bầu trời, trong khe nứt mở ra, bóng tối sâu thẳm cuộn trào bên trong. Bóng đen kèm theo sát khí không thể che giấu từ trên trời giáng xuống, như khối thiên thạch, nặng nề đập xuống mặt đất, đánh lên vô số bụi đất và đá vụn. Thế giới trong khoảnh khắc này như ngừng thở. Người đó bị bao phủ trong bóng tối, khuôn mặt mơ hồ không rõ, chỉ có đôi mắt, lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo như băng, dường như có thể nhìn thấu hết thảy thế gian. Mà trong tay gã nắm chặt thanh kiếm, thân kiếm như được ngưng luyện từ bóng đêm đậm đặc nhất, đen kịt như mực, màu đen sâu thẳm ấy tựa như hố đen, tỏa ra vẻ lạnh lẽo, dường như có thể nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh. Gã giơ kiếm đứng ở đó, giống như bức tranh mực. Nhưng thần thái tỏa ra từ người gã, là thứ mà họa sĩ giỏi nhất nhất trên đời cũng không vẽ ra được. Gã cứ như vậy đứng đó, tĩnh lặng, phảng phất đang chờ đợi điều gì, phảng phất đã tồn tại từ vạn cổ. Khe nứt đen trên bầu trời dần khép vào. Màn trời trắng bắt đầu cuộn trào, giữa từng tầng mây sóng lộ ra ánh sáng đỏ như lửa. Vô số điểm xé toạc chân trời, rơi xuống như mưa. Đây không phải là sao rơi thật sự, mà là từng vị tiên nhân ngự kiếm mà đến. Tay áo bọn họ bay phấp phới, kiếm khí tung hoành, mỗi kiếm quang dường như đều có thể chẻ núi rẽ biển. Những tiên nhân này giống như ngân hà mênh mông, như sao băng tuôn về phía bóng đen kia. Kiếm khí của bọn họ như mưa trút xuống, không khí phảng phất bị vô số lưỡi kiếm điên cuồng cắt xé, phát ra âm thanh “xì xì” khiến người khác rợn tóc gáy. Trong chốc lát, kiếm khí tung hoành đan xen, như mưa dày rơi xuống, những cây cổ thụ cứng cỏi trên mặt đất lập tức bị chém đứt, lá vụn bay đầy trời, cát đá bị kiếm khí cuốn theo bắn tung khắp nơi. Giờ khắc này, giữa trời đất chỉ còn ánh sáng của kiếm và tiếng gào rít sắc bén. Bóng đen ngẩng đầu lên, đột nhiên cười điên cuồng. Tiếng cười hòa lẫn trong mưa gió và tiếng kiếm rít, kèm theo sát ý điên loạn và vô tận. Cả người như tinh linh hắc ám bị thiêu đốt bởi lửa phục thù, múa thanh kiếm đen trong tay, giữa bóng kiếm tung bay, giống như đóa hoa sen ma thuật đen tà ác nở rộ trong đêm tối, tỏa ra sự mê hoặc chết người và nguy hiểm. Bóng người gã điên cuồng múa trong mưa, mỗi lần vung kiếm, đều dấy lên vòng gợn sóng đen, tiêu diệt hoàn toàn kiếm quang xung quanh. Động tác của gã không theo quy tắc, thậm chí còn có cảm giác mất kiểm soát, nhưng kỳ dị mà trôi chảy và trí mạng. Đôi môi gã không ngừng khép mở, dường như đang lẩm bẩm kể thù hận đã bị chôn vùi từ lâu, như đang nguyền rủa sự bất công của thế gian, nhưng âm thanh lập tức bị mưa gió cuồng bạo và tiếng kiếm rít chói tai vô tình nhấn chìm, chỉ còn chữ “giết”, dường như có sức mạnh phá vỡ mọi cản trở, như từng cú búa nặng nề, hung hăng nện vào hỗn độn trời đất này, xuyên qua từng lớp tạp âm, không ngừng vang vọng. “Giết... Giết... Giết...” Mỗi một chữ “giết” đều tràn đầy sát khí vô tận. Thanh âm của gã trở nên càng lúc càng cao, càng lúc càng sắc nhọn, mỗi chữ đều như lưỡi kiếm đâm vào trời đất. Tuy chỉ nghe thấy chữ “giết”, nhưng Lý Dục Thần cũng biết những chữ khác là gì. Không phải anh biết đọc khẩu hình, cũng không phải thần thức của anh mạnh đến mức có thể đi sâu vào ký ức của rồng để tìm kiếm những thứ mà ngay cả bản thân rồng cũng không nghe rõ. Mà là đoạn kiếm vũ và sát quyết ca này, anh sớm đã từng lĩnh giáo, hơn nữa còn học được rồi. “Giết. . . Giết. . . Giết. . . Giết. . .” Khi chữ “giết” thứ bảy có sức nhiếp hồn đoạt phách thốt ra, thân hình bóng đen đột nhiên dừng, phảng phất thời gian cũng vì khoảnh khắc này mà ngưng đọng. Ngay sau đó, kiếm khí đen thô vô cùng to, giống như nộ long thức tỉnh từ thời viễn cổ xông ra biển lớn, kèm theo khí thế hủy trời diệt đất, thẳng xông lên trời. Dường như sức mạnh ẩn chứa trong kiếm khí có thể hủy diệt mọi vật hữu hình vô hình trên đời, nơi nó đi qua, không gian như tờ giấy yếu ớt bị xé toạc, lộ ra từng khe nứt đen kỳ dị, như thông đạo dẫn tới vực sâu vô tận.