Chương 2356 "Vậy lỡ huyền băng tan thì sao?"

Rể Ngoan Giá Đáo
Nguồn: tamlinh247.biz
- Bên dưới ta là gì? - Âu Dương Sương yếu ớt hỏi. - Bên dưới ngươi là huyền băng chứ còn gì! - Du Quang nói. Dã Trọng đập Du Quang  một cái: "Cô ta không biết cái mông mình đang ngồi trên mặt băng sao? Cô ta hỏi là dưới lớp băng còn có gì kìa!" "Dưới băng…" Du Quang lắc lư cái đầu: "Có cần nói cho cô ta biết không? "Nói đi, có sao đâu!" "Được rồi, vậy ta nói cho ngươi biết. Dưới lớp huyền băng này là một đám vu yêu Thái Cổ và ma quân ngoại vực bị phong ấn." "Vu yêu Thái Cổ và ma quân ngoại vực?"  Âu Dương Sương giật mình. Cô ta cố nén cơn đau vì ma độc trong cơ thể bộc phát, hỏi tiếp: "Ta đã sống ở đây mấy trăm năm, sao lại không biết?" "Điều đó chứng tỏ ngươi còn chưa đủ tư cách để biết." Du Quang không khách khí đáp. "Thế các ngươi làm sao biết được?" "Bởi vì thi thể của hai ta cũng đang bị chôn dưới đó chứ sao!" Âu Dương Sương tưởng bọn họ đang nói đùa. Rõ ràng hai người kia đang đứng sờ sờ trước mặt, sao thi thể lại có thể bị chôn dưới huyền băng được, trừ phi bọn họ là quỷ. Nhưng bọn họ rõ ràng có cơ thể thực. Dù có đi theo con đường quỷ tu mà luyện ra được thân thể, nếu không có mấy vạn năm tu hành, thêm thiên phú cực cao, cũng không thể tu luyện ra cơ thể máu thịt chân thực đến mức này. "Các ngươi là ai? Ta chưa từng gặp các ngươi." Âu Dương Sương hỏi. "Người ngươi chưa từng gặp còn nhiều lắm!" Du Quang nói. "Không thể nào, người của Thiên Đô ta đều quen biết. Trừ phi các ngươi là từ trận kiếm Vạn Tiên đi ra." Âu Dương Sương chưa từng nghĩ bọn họ đi lên từ bên dưới, vì Ngưng Băng Cốc là cấm địa, người ngoài căn bản không thể vào. "Trận kiếm Vạn Tiên?" Du Quang bỗng cười ha hả: "Lão Dã, cô ta nói chúng ta là từ trận kiếm Vạn Tiên chui ra đấy, ha ha ha!" Dã Trọng cũng phá lên cười. "Các ngươi… cười cái gì?" "Không có gì, chỉ thấy buồn cười thôi." Thấy Dã Trọng và Du Quang không hề phủ nhận, Âu Dương Sương liền tưởng bọn họ đúng là kiếm tiên từ phía trên kia, bèn nói: "Hai vị, xin cứu ta!" "Ừm, cứu không nổi." Dã Trọng lắc đầu: "Ma độc mà ngươi trúng không phải loại tầm thường, mấu chốt là lại dùng Thần Nông Đan phối vào, nửa thần nửa ma, ma tính được tăng cường, căn bản không cách nào loại bỏ." Tia hy vọng vừa mới nhen nhóm lên trong lòng Âu Dương Sương lập tức tắt ngấm, cô ta rơi vào tuyệt vọng, ý chí đè nén ma độc cũng khó mà kiên trì nổi, nỗi đau đớn càng lúc càng nghiêm trọng. "Đã cứu không nổi… vậy ta cầu xin hai vị, hãy giết ta đi!" Dã Trọng và Du Quang liếc nhau một cái. "Em không nghe lầm chứ, cô ta bảo chúng ta giết cô ta đi? Du Quang nói. Dã Trọng nói: "Hình như là vậy." "Thế giết hay không giết?" "Cô ta đâu có phạm tội, cũng chẳng đắc tội với chúng ta, tại sao phải giết?" "Nhưng cô ta trúng độc Thiên Ma, ma tính bộc phát sẽ làm thức tỉnh đám ma hồn dưới huyền băng kia." "Không sao, chỉ cần huyền băng không tan ra, ma hồn dù có thức tỉnh cũng không ra được." "Vậy lỡ huyền băng tan thì sao?" "Huyền băng sao có thể tan ra được?" "Nhỡ có kẻ mang Phong Ma Thư đến thì sao?" "Phong Ma Thư?" Dã Trọng ngẩn ra, đưa tay gãi đầu gãi tai: "Ây da, ta lại quên mất chuyện này! Phong Ma Thư đang ở chỗ Lục Ngô." "Các ngươi đang nói gì thế?" Âu Dương Sương đau đến mức gần như muốn chết đi sống lại, nhưng nghe thấy hai chữ "Lục Ngô" vẫn nhịn không được mà cất tiếng hỏi. Lục Ngô chính là tổ sư gia của Thiên Đô, là người sáng lập ra trận kiếm Vạn Tiên. "Không có gì, bọn ta đang bàn xem có nên giết ngươi hay không thôi." Du Quang nói.