Chương 2387 "Cháu đi ngay!"

Rể Ngoan Giá Đáo
Nguồn: tamlinh247.biz
Nhưng lệnh giết người dành cho Khương Bình, Khương Thành đúng là do anh ta hạ, điều này hoàn toàn không cách nào chối cãi. "Lão tổ cứu cháu với!" Khương Tử Phong suýt nữa bật khóc. "Hừ, không có tiền đồ!" Cao Hề mắng. "Chẳng phải chỉ giết một kẻ gảy đàn thôi sao? Trong đám đệ tử của Vân Dương Tử, người duy nhất còn chút tác dụng là Liệt Thừa Phong thì đã không còn, Lưu Sùng Tuấn cũng đã rơi vào tranh Sơn Hà Xã Tắc. Mất hai tên đó, những kẻ còn lại chỉ là một đống cát rời rạc, không đáng sợ." Khương Tử Phong mặt mày khổ sở, trong lòng gào lên: Ông không sợ, chứ ta sợ chết khiếp! "Hướng Vãn Tình đã bắt đầu liên lạc bọn họ để chống lại cháu rồi, bây giờ lại xảy ra chuyện này, bọn họ nhất định sẽ tìm tới cửa. Bọn họ sẽ giết cháu mất! Còn nữa, sau này sư phụ biết chuyện thì sao? Làm sao bây giờ?" "Ngươi không nói, Vân Dương Tử biết bằng cách nào?" Cao Hề chậm rãi nói. "Cháu không nói, bọn họ sẽ nói mà?" "Ngươi không muốn bọn chúng nói, cũng có cách." "Cách gì?" "Có một loại người vĩnh viễn không lên tiếng được." "Loại người nào?" "Ha ha." Khóe môi Cao Hề hơi nhếch lên. "Người chết" "Hả?!" Khương Tử Phong kinh hãi. "Ý lão tổ là... đem toàn bộ bọn họ... "Mười tám đệ tử trong Vân Dương Môn nếu chỉ còn lại một mình ngươi, chẳng phải ngươi sẽ đường hoàng ngồi lên ghế chưởng môn sao?" "Cháu..." Dù lá gan Khương Tử Phong có lớn hơn nữa, tâm địa có ác hơn nữa, anh ta cũng không dám nghĩ, càng không dám làm như vậy. Giết sạch đồng môn ở Thiên Đô, đừng nói làm được hay không, chỉ riêng cửa ải trong lòng thôi, với một người bình thường, cũng tuyệt đối không vượt qua nổi. Thấy bộ dạng vừa sợ hãi vừa đáng thương của anh ta, trong mắt Cao Hề tràn đầy oán trách, nhưng khóe môi lại lộ ra một nụ cười lạnh nhàn nhạt: "Ta biết ngay người không có cái gan đó. Bỏ đi, ta cũng không ép. Thế này đi, bây giờ ngươi lập tức đi thông báo cho tất cả đệ tử Thiên Đô, nói lão Tứ bị kẻ địch dưới núi giết chết. Rồi lấy thân phận quyền chưởng môn phát lệnh, bảo bọn họ lên Thiên Lộ chặn kẻ địch." "Hả? Cái... cái này có lừa được không?" Khương Tử Phong nghi hoặc hỏi. "Sao lại không được? Ngoài ta và ngươi, ai biết Tăng Ức Chi là do Khương Bình và Khương Thành giết? Huống chi hắn vừa mới lên Thiên Lộ ngăn kẻ địch, đại chiến một trận, chuyện đó ai ai cũng biết." Cao Hồ nói. Khương Tử Phong ngẫm nghĩ kỹ, hình như đúng là như vậy, bất giác thở phào, trong lòng lại càng khâm phục Cao Hề. "Cháu đi ngay!" Khương Tử Phong vừa định quay người rời đi, Cao Hề bỗng giơ tay, một luồng sức mạnh quét ngang qua đại điện rộng lớn của vườn Thiên Quỳnh. "Kẻ nào? Lén lén lút lút, cút ra đây cho ta!" Theo hướng đòn đánh ra, hư không tầng tầng vỡ vụn, không gian trong đại điện biến thành từng mảng chồng chất như tinh thể pha lê. Khương Tử Phong lập tức cảm thấy hô hấp nghẹn lại, thân thể như bị huyền băng phong kín, ngay cả thần kinh cũng tê dại, thần thức gần như không thể sử dụng. câu. Trong hư không vỡ nát ấy, hiện ra hai ông lão đầu to thân lùn, rơi xuống đất. "Ái da, bị phát hiện rồi, chạy mau!" Không biết là trong hai người ai hét lên một Hai lão lùn mỗi người xách một nửa thân thể Tăng Ức Chi đã bị chém làm đôi trên mặt đất, thân hình chợt chìm xuống, mặt đất lát huyền ngọc lại như biến thành nước, để mặc họ nhanh chóng lún hẳn xuống dưới. Hai luồng kiếm quang từ phía sau lưng Khương Tử Phong bắn ra, đâm thẳng xuống đất. Chỉ nghe "keng! Keng!" hai tiếng giòn vang, mặt đất đã hóa lại thành huyền ngọc cứng rắn, chỉ còn lưu lại hai hố sâu do kiếm khí đâm xuống. "Lão tổ, hai người đó là ai vậy?" Anh ta vẫn còn hơi mơ màng, chỉ biết hai lão lùn đầu to đã mang xác Tứ sư huynh đi.