Chương 2418 Cung Nguyệt Dung sững người.

Rể Ngoan Giá Đáo
Nguồn: tamlinh247.biz
Dược Cơ khẽ mỉm cười, dường như nụ cười ấy có sự lắng đọng của năm tháng và dư vị thần bí, trong tòa cung điện tỏa ra ánh đỏ kỳ dị này càng trở nên đặc biệt động lòng người. “Cậu đã từng đến Dược Tiên Cốc?" Giọng bà ấy như suối trong nơi sơn gian, thanh thúy kèm theo chút hư ảo, “Bây giờ nơi đó đã biến thành bộ dạng gì rồi?” “Bị lửa của tôi thiêu rụi rồi.” Lý Dục Thần nói. “Hử?” Dược Cơ sững sờ, nhưng trên mặt không hề có vẻ phẫn nộ, chỉ là có chút tiếc nuối thở dài, “Haiz, thiêu rồi cũng tốt, dù sao chúng sinh khổ đau, cứu cũng không cứu hết, chi bằng không cứu.” Lý Dục Thần nói: “Tiền bối cũng không cần tiếc nuối, Dược Tiên Cốc sớm đã biến thành Ngũ Độc Cốc, có người mượn danh nghĩa của bà, nuôi cổ hại người, chính vì vậy tôi mới dùng lửa thiêu rụi nó.” Dược Cơ khẽ gật đầu, có chút kinh ngạc nhìn anh: “Vừa rồi cậu gọi tôi là tiền bối?” “Sao, có vấn đề gì sao?” “Ha ha ha ha...” Dược Cơ cười lớn, rực rỡ như hoa xuân. “Cười cái gì?” Lý Dục Thần nói. “Không có gì, chỉ là cảm thấy buồn cười thôi.” Dược Cơ nói, “Cậu không cần gọi tôi là tiền bối, tôi tên là Cung Nguyệt Dung, cậu tên là gì?” “Cung Nguyệt Dung..” Lý Dục Thần lẩm bẩm đọc cái tên này, xác nhận đối phương là người của nhà họ Cung, trong lòng có chút hưng phấn, sau đó trả lời, “Tôi tên là Lý Dục Thần.” “Cậu là người nhà họ Lý?" Sắc mặt Cung Nguyệt Dung đột nhiên thay đổi, ánh mắt vừa rồi còn vô cùng dịu dàng chợt sinh ra ý lạnh. “Nhà họ Lý thì sao?” Lý Dục Thần hỏi. “Không có gì, người nhà họ Lý không nên đến đây. Nếu năm đó không phải các người thì hắn cũng sẽ không chết.” Trong giọng nói của Cung Nguyệt Dung nhiều thêm vài phần thê lương, “Tôi biết nhà họ Lý vẫn luôn tìm nơi này, cuối cùng cũng bị các người tìm được. “Bà nói hắn là ai?” “Cậu không biết ư?” Cung Nguyệt Dung không tin nhìn Lý Dục Thần. “Tôi không biết.” Lý Dục Thần nói. “Vậy vì sao cậu đến đây? Làm sao tiến vào?” Cung Nguyệt Dung hỏi. Lý Dục Thần không biết nên giải thích thế nào, chỉ có thể nói: “Mẹ tôi cũng họ Cung, mẹ tôi tên là Cung Lăng Yên.” Cung Nguyệt Dung sững người. “Cung Lăng Yên... Cung Nguyệt Dung lẩm bẩm đọc, “Ai biết khách nằm cao nơi đình giang, chính là người trên Lăng Yên Các..., Không ngờ, cuối cùng vẫn bị Lý Thuần Cương tên kia tính trúng, vậy mà nhà họ Cung và nhà họ Lý thật sự liên hôn, ha ha ha ha..." Cười xong, tò mò đánh giá Lý Dục Thần, “Tôi rất muốn biết cha cậu là người như thế nào, chuyện mà năm đó Đường Vương không làm được, vậy mà ông ta làm được?” Lần này đến lượt Lý Dục Thần sững người. Thực ra có rất nhiều chuyện anh đều đã đoán được, nhưng thông tin lộ ra trong lời của Cung Nguyệt Dung vượt quá tưởng tượng của anh. “Tôi... Chưa từng gặp cha tôi.” Lý Dục Thần nói. Cung Nguyệt Dung kinh ngạc: “Vậy à, vậy cậu lớn lên ở nhà họ Cung?” “Không, tôi cũng chưa từng gặp mẹ của tôi.” Lý Dục Thần nhìn bà ấy, “Nghe nói, mẹ của tôi và người trong bức tranh ở Dược Tiên Cốc trông gần như giống hệt nhau. “Biết nhà họ Cung là từ đâu mà có không?”