Chương 2439 Bóng ma kia cũng không đáp.

Rể Ngoan Giá Đáo
Nguồn: tamlinh247.biz
Lý Dục Thần thở dài một tiếng: "Tôi mới là người mà bà phải chờ đợi!" "Hả?" Cung Nguyệt Dung kinh ngạc: "Cậu... cậu.." Bà nhìn chằm chằm Lý Dục Thần, liên tục lắc đầu: "Không thể nào! Không thể nào! Tuy ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã cảm thấy khí tức của cậu rất giống nó, hồn khí cũng tương tự ở một mức độ nào đó, nhưng cậu không phải nó! Nếu cậu là nó, một người sống sờ sờ như thế này, tôi làm sao có thể không nhận ra!" "Hắn đang lừa ngươi! Hắn là đồ lừa đảo!" Bóng đen giận dữ, bùng lên sát ý dữ dội: "Tiểu tử, ngươi còn dám nói nhảm, ta sẽ lập tức giết ngươi!" Lý Dục Thần lạnh lùng nhếch môi: "Ai là kẻ lừa đảo, e rằng chỉ có ngươi là rõ nhất. Có cần ta vạch trần thân phận của ngươi ra không?" “Muốn chết!” Sát ý càng lúc càng đặc, như thể cả đầm lầy hóa thành một thanh kiếm sắc, mũi nhọn chĩa thẳng vào Lý Dục Thần. "Dừng tay!" Cung Nguyệt Dung bỗng quát lên. Bóng đen dường như còn kiêng kị điều gì đó nên sát ý tạm thời thu lại, chưa bộc phát ra. "Lý Dục Thần, rốt cuộc cậu đang nói cái gì?" Cung Nguyệt Dung hỏi: "Tôi vốn không có ác ý với cậu, thân hồn của cậu hòa vào hắn cũng đâu có hại gì, sao cậu phải làm như vậy?" “Bà vẫn không tin lời tôi sao?" Lý Dục Thần hỏi. "Đương nhiên là không tin!" Cung Nguyệt Dung nói: "Dựa vào cái gì mà cậu nói cậu mới là người tôi phải chờ đợi?" “Bởi vì Ô Mộc Thiếp sẽ không yêu hai người đàn ông! Bởi vì kiếm Huyền Minh sẽ không nhận hai chủ nhân!" Lý Dục Thần nhìn thẳng Cung Nguyệt Dung: "Vậy thì, một người phụ nữ cũng sẽ không sinh cùng một đứa con hai lần trong dòng thời gian. Cung Nguyệt Dung kinh hãi nhìn anh. Lý lẽ này nghe qua thì hư ảo hoang đường, nhưng bà lại bắt đầu dao động. “Cậu nói là cậu đã gặp Ô Mộc Thiếp? Kiếm Huyền Minh đã nhận cậu làm chủ nhân rồi?" Lý Dục Thần khẽ gật đầu: "Thực ra chỉ dựa vào chừng đó, tôi cũng chưa thể chắc chắn, ngay cả bản thân tôi còn không tin, huống hồ là bà? Trước đây tôi luôn cho rằng đã có một người khác từng vào đây, dùng kiếm Huyền Minh trấn áp chân long kia, còn tôi chỉ đang mô phỏng theo người đó. Mãi đến khi tôi vượt qua ba tầng thử luyện, trải qua hết luân hồi, tôi mới hiểu, người đó chính là tôi!" "A!" Gương mặt xinh đẹp của Cung Nguyệt Dung bỗng tái nhợt, chỉ có thể trừng mắt nhìn chằm chằm Lý Dục Thần, không thốt nên lời. "Ha ha ha ha.." Tiếng cười của bóng đen vang vọng trên không trung đầm lầy: "Bịa đặt! Cứ bịa đặt tiếp đi! Ta xem ngươi có thể bịa ra bao nhiêu lời dối trá! Hôm nay cho dù ngươi có nói vỡ trời cũng vô ích, ta mới là Thiên Ma chuyển thế chân chính!" Lý Dục Thần hừ lạnh một tiếng: "Ngươi đừng quên, ta họ Lý. Trong luân hồi của ta, ngoài Thiên Ma ra, còn có ký ức khắc sâu trong huyết mạch nhà họ Lý." Tiếng cười của bóng đen bỗng khựng lại, cả đầm lầy lập tức trở nên tĩnh lặng, như thể thời gian đột nhiên dừng lại. "Ngươi không phải Thiên Ma." Lý Dục Thần nhìn thẳng hắn: "Ngươi là hoàng đế của Lý Đường!" Khoảnh khắc ấy giống như có một quả bom bất ngờ nổ tung trong bức tranh tĩnh lặng không một tiếng động, nhưng lại bị cưỡng ép dừng lại giữa chừng. Thời gian đông cứng tại giây phút đó, mọi thứ trở nên vỡ vụn, hỗn loạn. Cung Nguyệt Dung trợn to mắt vì chấn động, khó tin nhìn người đàn ông trước mặt và bóng ma trong đầm lầy sinh mệnh. Bóng đen kia dường như cũng bị lời nói của Lý Dục Thần làm cho sững lại. Cứ thế, bầu không khí chết lặng kéo dài trong Thần Cung, nơi chẳng có năm tháng trôi qua, không biết đã yên lặng bao lâu. "Là... thật sao?" Cuối cùng Cung Nguyệt Dung cũng run run giọng hỏi, không biết là hỏi Lý Dục Thần, hay hỏi bóng ma trong đầm lầy. Lý Dục Thần không đáp. Bóng ma kia cũng không đáp. "Là cậu..." Cung Nguyệt Dung đưa tay khẽ vuốt gò má Lý Dục Thần: "Quả nhiên là cậu! Ở gần thế này tôi mới cảm nhận được hồn Thiên Ma trong cơ thể cậu! Tại sao nó lại ẩn sâu đến như vậy?"