“Chắc chưa?” Thẫm Mộng Quân nhướng mày.
Sâu trong hoa tâm của Mộc Nhiên bị từng cơn ngứa ngáy tra tấn, giờ phút này trong đầu chỉ muốn một thứ mà thôi, vì thế cô gật đầu nói:“Chắc!”
Mộc Nhiên ngồi trên đùi của Thẫm Mộng Quân mà liên tục uốn éo, đôi môi không nhịn được mà thốt ra lời gợi tình:“Mộng Quân, tiểu Nhiên muốn anh, anh vào đi mà……”
Thẫm Mộng Quân bị động tác của cô kích thích làm bên dưới trướng to đến phát đau, sao tự nhiên lại thành cô gái nhỏ quyến rũ anh rồi?
“Không từ chối nữa sao?” Anh vừa nói vừa xoa chân tâm cô.
Mới sờ liền thấy nơi riêng tư đã thành một mảng ướt đẫm thấm lên lớp quần nhỏ, khẽ cười một tiếng:“Tiểu Nhiên ướt rồi, khi nào vậy?”
Mộc Nhiên không muốn nói Thẫm Mộng Quân biết mình đã ướt từ sớm, ngay từ lúc khẩu giao cho anh, phía dưới đã ướt đẫm. Anh mà biết sẽ cười nhạo cô mất.