Sáng hôm sau tiếng chuông báo thức kêu, Mộc Nhiên cả người mệt mỏi mà trở người, mi mắt vẫn còn mơ hồ chưa tỉnh giấc cô mò mò bàn tay sang chỗ bên cạnh, không tìm thấy thứ mà mình muốn tìm.
Mộc Nhiên rụt tay về lờ đờ mở mắt, tay tóm vội tóc trên đầu Mộc Nhiên trèo xuống giường, lần nữa cô đi quanh phòng tìm xem Thẫm Mộng Quân ở đâu.
Đứng nhìn cánh cửa nhà vệ sinh đóng chặt bên trong sáng đèn còn có cả tiếng nước chảy, Mộc Nhiên mỉm cười mà đi đến trước cửa, tay đưa lên cao định gõ cửa thì tiếng nước lại tắt, Thẫm Mộng Quân chỉ quấn ngang hông một chiếc khăn tắm mỏng anh mở cửa ra.
Nhìn thấy Mộc Nhiên đứng trước mặt mình cả người có chút uể oải, Thẫm Mộng Quân liền xoa lấy đầu cô:“Tìm anh sao?”
Mộc Nhiên nhanh chóng gật đầu.
Khom lưng bế sốc người cô lên Thẫm Mộng Quân đem cô đặt lại lên giường, ngồi bên cạnh anh sờ sờ nhẹ vào khuôn mặt cô:“Nếu muốn ngủ thì ngủ thêm đi, hôm nay không đến trường cũng được!”
Nắm lấy bàn tay của Thẫm Mộng Quân đặt ngay bên tai mình, Mộc Nhiên lắc lắc đầu:“Anh đừng chiều em quá em sẽ lười đó!”
“Em có thể lười, anh cho phép!”