Chương 51: Trận đấu thứ hai (thượng)

Mặc Tây Kha
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Ngày thi đấu thứ hai, trận so tài của Hầu Mạch và Tùy Hầu Ngọc diễn ra đầu tiên vào buổi sáng. Khí trời hôm nay đột ngột có chút se lạnh, gió như bị lẫn với bạc hà, thổi qua người mang tới một cảm giác mát mẻ, dai dẳng không tan, có lẽ đây là báo hiệu của mùa đông sắp về. Hầu Mạch và Tùy Hầu Ngọc mặc một thân đồ thể thao chờ đợi, vào trận mới phải cởi áo khoác. Một set đồ màu đen đỏ kết hợp với đôi giày thể thao màu trắng pha xanh nhạt của nhà tài trợ nhìn không hợp rơ cho lắm, tổng thể hình ảnh dựa hết vào nhan sắc của cả hai để cứu vớt. Bên phía đối diện là Đường Diệu và Cố Lê Bạc. Cố Lê Bạc vẫn nghiêm túc quan sát hai người kia, nói: “Tùy Hầu Ngọc luôn luôn di chuyển, cơ thể vô thức làm mấy động tác nhỏ liên tục, cực kỳ hiếu động, có vẻ thể lực rất tốt, nhưng vóc dáng lại quá gầy, nhìn qua cứ tưởng là yếu ớt.” “Chắc là tinh lực dồi dào.” Đường Diệu uống một hớp nước, thuận miệng trả lời. “Chất lượng phát bóng của Tùy Hầu Ngọc không bằng Hầu Mạch, nhưng hai người họ phối hợp khá tốt. Hai người rõ ràng chưa có thời gian tập qua kiểu vị trí Hầu Mạch là người giao bóng, sẽ có lúc sơ hở rối loạn trận tuyến, chúng ta có thể khai thác nhược điểm đó.” “OK.” “Trận này cậu cứ thoải mái dùng đường bóng cao đi, chọc giận người mới.” Đường Diệu cười khẽ, hỏi: “Có làm cậu ta tức giận được không?” “Làm được. Tính khí cậu ta không tốt, nhìn thấy rất rõ, như pháo đốt động chút là nổ.” “Được.” “Người mới liên tục trừng Hầu Mạch, quan hệ hai người họ có vẻ không tốt. Lúc trước Hầu Mạch vẫn luôn bài xích đánh đôi, có vẻ là do huấn luyện viên luôn hi vọng cậu ta đánh đôi nên dùng một cách nào đó khiến Hầu Mạch thỏa hiệp, nhưng mà quan hệ với cộng sự rõ ràng không tốt, tôi cơ bản có thể nhìn ra hai người họ hay bất hòa, chúng ta có thể khai thác nhược điểm này.” Vốn đã bất hòa, độ hiểu ngầm còn chưa đủ. Nếu như trong lúc thi đấu bị chọc giận, sẽ càng khó phối hợp, chuyện này rất có lợi. Cùng lúc đó, Tùy Hầu Ngọc trừng Hầu Mạch, tức giận giơ nắm đấm. Nguyên nhân là do Hầu Mạch cợt nhả nói: “Nhìn thấy Cố Lê Bạc ở phía đối diện kia không? Trước khi cậu đánh tennis, ngoại hình của cậu ta xem như là người xinh đẹp đáng yêu nhất trong hội chơi tennis, sau khi cậu đến, “đóa hoa Đông Bắc” đã phải nhường chỗ cho cậu rồi, trong số tuyển thủ nữ cũng khó tìm được người đẹp nghiêng nước nghiêng thành như cậu lắm.” “Cậu có thể ngậm miệng lại được không? Có muốn chúng ta bị cấm thi đấu ngay tại đây luôn không?!” “Tôi nói thật, cậu đẹp hơn Cố Lê Bạc.” Tùy Hầu Ngọc nhấc chân đạp một phát vào ghế của Hầu Mạch, ghế này là ghế gập, không chắc chắn lắm, sau khi bị đạp một cước Hầu Mạch suýt chút nữa bị kẹp vào giữa ghế luôn. Hầu Mạch đứng tấn ngay tại chỗ mới thoát được một kiếp, sau đó hắn lại cười, nói tiếp: “Thấy không? Cố Lê Bạc đang nhìn chằm chằm chúng ta đó.” “Thấy rồi.” “Cậu không thể tỏ ra ân ái với tôi một chút à? Làm thế này người ngoài lại tưởng quan hệ của chúng ta kém lắm.” Hầu Mạch vừa nói vừa tách ghế ra. “Quan hệ của chúng ta rất tốt sao?” “Mỗi ngày ai ngủ cùng cậu?” “…” Trong số những tuyển thủ phương bắc, ngoại hình của Cố Lê Bạc coi như thuộc dạng thanh tú nhất. Ngũ quan tinh xảo, da trắng hơn màu da bình thường của vận động viên, khí chất hào hoa phong nhã kiệm lời, giọng nói cũng nhỏ, ngầm được bầu là hoa khôi của toàn bộ đội nam. Lần tranh tài đột nhiên xuất hiện một Tùy Hầu Ngọc. Ngoại hình của Tùy Hầu Ngọc chính là kiểu của tiểu thịt tươi trong giới giải trí, dựa vào khuôn mặt thôi cũng có thể hút được một đống fans. Nhưng mà trong mắt học sinh thể dục thì cậu chính là một tên nhóc ẻo lả, nam không ra nam nữ không ra nữ, vóc dáng cũng không đủ cao lớn. Cũng may trong giới thể dục này chỉ dựa vào thực lực để nói chuyện, đánh vài lần là không ai dám ho he câu nào nữa. Dù sao thì thực lực tốt, tính cách không hề nhút nhát ngại ngùng, thậm chí còn rất hùng hổ, thì ẻo lả chỗ nào chứ? Thế nhưng cái khuôn mặt này… thật sự là ăn đứt Cố Lê Bạc. Xem như là một trận thành danh. Hầu Mạch bỗng bẻ lái sang chuyện khác: “Cậu cần có một biệt danh.” “Bớt đặt tên lung tung cho người khác đi.” “Hết cách rồi, tôi cũng đâu có thích cái tên Khỉ Hèn kia, nhưng kiểu gì cũng bị bọn họ đặt. Còn Lưu Mặc cũng đâu có thích tên Ngao Đen kia, nhưng bây giờ cũng chấp nhận rồi.” “Vậy tôi tên gì?” “Mèo Lỏng.” “Hình như cậu từng đề cập đến cái tên này rồi đúng không?” Hầu Mạch bừng tỉnh, lúng túng cười: “Chỉ tùy tiện tán gẫu thôi, không ngờ lại thành biệt danh của cậu thật.” Tùy Hầu Ngọc hừ lạnh, “Khỉ Hèn và Mèo Lỏng, tổ hợp động vật.” “Tôi thấy được mà, hoặc là một biệt danh liên quan đến “cá”, trong tên tôi có một chữ “Mạch”, hai chúng ta chính là tổ hợp “bắt cá*”. Để tôi nghĩ chút đã… tên cậu có thể là Cá Mập Cắn Người.” Thực ra Hầu Mạch định nói là Mỹ Nhân Ngư cơ nhưng không dám nói ra, nếu nói ra thì xác định là hắn không ngồi được trên ghế nữa. (*Chữ mạch 陌 và chữ bắt 摸 đồng âm, đều là mo. Cái chữ 摸 cũng có nghĩa là sờ luôn, ở phần văn án khi được hỏi sở thích là gì Hầu Mạch trả lời “sờ cá” có nghĩa là “sờ Ngọc”, nhưng đoạn này mà ghi là “sờ” thì không đúng vì nếu nói vậy kiểu gì Tùy Hầu Ngọc cũng lao vào tẩn cho một trận luôn, vậy nên dùng nghĩa “bắt cá” thôi. Nghĩa hơi khác nhưng chữ vẫn là một.) “Rồi có cần làm đơn xin đặt biệt danh không?”“Ài, không biết có còn kịp không, có khi đề xuất xong bọn họ lại đổi luôn thành cá chạch cá gì đó…” Lúc này có người gọi bọn họ đi chụp ảnh, Tùy Hầu Ngọc và Hầu Mạch cởi áo khoác ngoài ra. Trong lúc Tùy Hầu Ngọc cởi quần dài, Hầu Mạch định vươn tay đỡ thì bị Tùy Hầu Ngọc từ chối: “Dễ buồn ngủ.” “Ò.” Hầu Mạch đột nhiên phát hiện Cố Lê Bạc vẫn nhìn chằm chằm bọn họ như cũ, trong lòng có hơi khó chịu. Cảm giác bị người khác giám sát chẳng dễ chịu tí nào. Nhìn kiểu này thật thiếu lịch sự. Tung đồng xu lựa chọn, Hầu Mạch chọn vị trí đứng trên sân. Cố Lê Bạc chọn phát bóng trước. Cố Lê Bạc về vị trí đường biên, một tay cầm bóng, bóng hướng ra ngoài, dùng mu bàn tay che miệng nói cho Đường Diệu biết chiến thuật. Vóc dáng Đường Diệu cao hơn một chút, giọng của Cố Lê Bạc lại nhỏ, vì vậy phải hơi cúi người xuống để nghe. Hầu Mạch và Tùy Hầu Ngọc ở bên này căn bản không nhìn thấy Cố Lê Bạc nói cái gì, dù sao miệng cũng bị che hết rồi. Cố Lê Bạc là người giao bóng, cậu ta vỗ bóng lên mặt vợt hai lần, tập trung nhìn đối thủ, mặt không đổi sắc phát bóng. Cố Lê Bạc là tuyển thủ chuyên tấn công điểm trống, điểm rơi của bóng rất chính xác, lần phát bóng này hướng vào vị trí ở giữa Hầu Mạch và Tùy Hầu Ngọc. Cậu ta nhìn thấu sự hiểu ngầm không đủ của Hầu Mạch và Tùy Hầu Ngọc nên mới chọn vị trí này, hai người họ nhất định sẽ hoang mang, không biết nên để ai đánh trả. Quả nhiên, Tùy Hầu Ngọc và Hầu Mạch cùng hướng tới bóng, Hầu Mạch vội vàng hô: “Cậu lên lưới.” Tùy Hầu Ngọc không chút do dự xoay người, dừng lại ngay gần lưới, sự linh hoạt của cơ thể phải gọi là quỷ dị. Không hổ là mèo lỏng. Hầu Mạch đánh trả quả bóng này, đồng thời điều chỉnh lại vị trí của mình, còn phải chú ý cả vị trí của Tùy Hầu Ngọc. Qua hai lượt bóng đã thành Hầu Mạch đứng trước, Tùy Hầu Ngọc đứng sau. Như Hầu Mạch đã nói, bọn họ phải nhanh chóng làm quen với cách chơi của đối phương, nếu không thì rất khó xoay chuyển được cục diện, vậy nên Hầu Mạch đã chọn vị trí trên sân, nhường cho bọn họ quyền phát bóng trước. Đối thủ trước mặt là đội đánh đôi có thành tích tốt nhất là hạng năm đánh đôi thanh thiếu niên toàn quốc, kỹ thuật thành thục, độ hiểu nhau cao, còn biết kết hợp nhiều chiến thuật, rất khó đối phó. Cố Lê Bạc cơ bản toàn phát bóng rất xoáy, tốc độ nhanh, vận tốc xoay cũng cao, loại bóng này dễ khiến đối thủ rơi vào thế bị động, phải chờ bóng nảy trên sân mới dễ đón, mà cứ coi như đón được thì bóng vẫn có xu hướng bay lên trên, đường bóng rất khó khống chế. Sau khi nhận ra điểm này, Hầu Mạch bắt đầu di chuyển lên gần lưới, dùng volley đón bóng của Cố Lê Bạc, đổi vị trí với Tùy Hầu Ngọc. Mỗi cú volley chất lượng cao sẽ khiến bóng bay ngược lại, và người phải nhận bóng khó lại trở thành đối phương. Cố Lê Bạc được phát bóng trước, nhìn có vẻ sẽ chiếm ưu thế nhưng thực ra vẫn chưa có ưu thế gì. Điều này làm cho Cố Lê Bạc không thể không thừa nhận, Hầu Mạch cực kỳ khó nhai. Trong lượt phát bóng cuối cùng, Cố Lê Bạc vẫn là người giao bóng, hắn nhìn hai người ở phía đối diện, vẫn là cái biểu cảm thờ ơ chán đời, có cảm giác như cuộc sống này chẳng có gì thú vị ngoại trừ chơi quần vợt. Bóng này vẫn rất nhanh, nhìn như gần lưới nên Hầu Mạch lùi ra sau để đón, còn Tùy Hầu Ngọc lại nghĩ Hầu Mạch không đón được quả bóng này nên đã chạy lên vung vợt, đập vào vợt của Hầu Mạch. Tùy Hầu Ngọc vung vợt muộn hơn Hầu Mạch một chút. Cậu có cảm giác vợt đập phải cái gì đó, hình như là trúng tay của Hầu Mạch. Bóng không ngăn được, Cố Lê Bạc thắng điểm trực tiếp. Tùy Hầu Ngọc lo lắng hỏi: “Cậu không sao chứ?” Hỏi xong còn định kéo tay Hầu Mạch qua xem thử, lại bị Hầu Mạch tránh đi: “Không sao, tập trung thi đấu.” Bọn họ tiếp xúc thân thể sẽ làm cho Tùy Hầu Ngọc mệt rã rời, lúc này phải đặc biệt chú ý điều đó. Tùy Hầu Ngọc và Hầu Mạch rời sân ngồi lên ghế nghỉ ngơi. Tùy Hầu Ngọc vẫn nhìn tay của Hầu Mạch, nhìn thấy Hầu Mạch lấy từ trong balo ra một cái bình xịt, phun lên tay mấy lượt. (Là cái bình xịt lạnh dùng để giảm đau cấp tốc mà vận động viên hay dùng ấy)