Chương 56: Đồ đôi

Mặc Tây Kha
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. (Edit: Andy/Do not reup) — Tùy Hầu Ngọc quay về phòng khách sạn, cơ thể nằm rạp lên giường, nằm mãi không dậy nổi. Nằm một lúc bỗng cảm thấy hơi ngạt, cậu phát hiện mình quên mở quạt thông gió và điều hòa, căn phòng này không thuộc kiểu tự động, thật là phiền phức. Nhưng sau khi nhận ra rồi cậu cũng vẫn không muốn động đậy, đối với tính cách trước giờ của cậu mà nói thì tình trạng này chính là chuyện lạ hiếm gặp. Hầu Mạch rất nhanh đã về, vừa vào cửa vừa nói: “Trên đường quay về tôi gặp Tô An Di nên cầm bữa trưa của chúng ta về luôn.” Hắn nhìn quanh phòng một lượt, mở quạt thông gió và điều hòa lên, lẩm bẩm: “Sao cậu lại không mở quạt thông gió? Cái phòng này kín lắm.” Hầu Mạch đặt bữa trưa xuống bàn, quay sang nhìn Tùy Hầu Ngọc, Tùy Hầu Ngọc vẫn nằm lỳ trên giường không động đậy. Tùy Hầu Ngọc quay về phòng khách sạn, cơ thể nằm rạp lên giường, nằm mãi không dậy nổi. Nằm một lúc bỗng cảm thấy hơi ngạt, cậu phát hiện mình quên mở quạt thông gió và điều hòa, căn phòng này không thuộc kiểu tự động, thật là phiền phức. Nhưng sau khi nhận ra rồi cậu cũng vẫn không muốn động đậy, đối với tính cách trước giờ của cậu mà nói thì tình trạng này chính là chuyện lạ hiếm gặp. Hầu Mạch rất nhanh đã về, vừa vào cửa vừa nói: “Trên đường quay về tôi gặp Tô An Di nên cầm bữa trưa của chúng ta về luôn.” Hắn nhìn quanh phòng một lượt, mở quạt thông gió và điều hòa lên, lẩm bẩm: “Sao cậu lại không mở quạt thông gió? Cái phòng này kín lắm.” Hầu Mạch đặt bữa trưa xuống bàn, quay sang nhìn Tùy Hầu Ngọc, Tùy Hầu Ngọc vẫn nằm lỳ trên giường không động đậy. Hắn biết Tùy Hầu Ngọc không phải đang ngủ. Nếu Tùy Hầu Ngọc nằm một mình có thể ngủ thì bình thường không cần phải chen chúc trên một cái giường với hắn, vì vậy Hầu Mạch đi tới nói: “Ăn cơm thôi.” “Không ăn.” Thanh âm rầu rĩ của Tùy Hầu Ngọc truyền ra từ đống chăn. “Vì sao?” “Không có khẩu vị.” Hầu Mạch không nói nhiều, vươn tay ôm Tùy Hầu Ngọc lên, bế như bế em bé đặt cậu lên ghế, sau đó hắn mới ngồi xuống bên cạnh. Hầu Mạch mở hộp đồ ăn ra, tách đũa đưa cho Tùy Hầu Ngọc, nói: “Thức ăn hôm nay không tồi, tôi nghe nói một suất cơm của chúng ta giá xấp xỉ 80 tệ đấy, vậy nên ăn đi, hai người chúng ta còn được hẳn 3 hộp.” Tùy Hầu Ngọc bĩu môi, không thèm phản ứng. Sét đánh ngang tai khi được bạn báo tin bộ này đang bị con đ.ĩ truyện ph.ò re.up