Chương 47: Hề hề hề hề hề
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khung cảnh vô cùng xấu hổ.
Đám đàn em gào khóc sướt mướt ôm lấy lão đại vừa mới thất lạc, lúc này mới nhớ ra ngẩng đầu lên nhìn người đưa y trở về.
Ủa...
Đây là ai thế?
Trông còn hơi quen quen nhỉ?
Đúng lúc này có mấy thành viên mới đến nhanh trí, liếc mắt một cái đã nhận ra —— Đây chẳng phải là bạch nguyệt quang ngày trước tay trong tay với lão đại rồi bị bế lên ngồi chễm chệ trên trang đầu tin tức sao!
Tại sao lại xuất hiện ở chỗ này?
Cùng lúc đó, tài xế đi theo lên lầu cũng đang thầm suy nghĩ, sao nơi này lại có Alpha xuất hiện nhỉ?
Cậu ta thực sự không muốn liên tưởng đến phương diện kia lắm đâu. Nhưng đầu tiên là vì thanh danh của Triều Thu đã sớm bị truyền ra bên ngoài, thứ hai là bởi đám Alpha nọ bây giờ còn đang bày ra dáng vẻ nhu nhược đáng thương, nhìn thế nào cũng thấy có hơi không đứng đắn...
Muốn cấm người khác không liên tưởng đến tiểu bạch kiểm cũng khó.
Ầyyy.
Trên đầu lão đại nhà mình quả thực mọc lên một thảo nguyên xanh mướt.
Tài xế không dám nhìn, cẩn thận lùi về phía sau hai bước, để cho lão đại nhà mình tự đi mà gánh vác tình cảnh xấu hổ này.
Giản đại lão: "......"
Trước đó Vương Đại Vi đã mang theo một đám anh em đi ra ngoài tìm người rồi, nên bây giờ còn lại trong phòng tất cả đều là người mới lưu lại. Ánh mắt của Giản Nhiêu quét qua từng gương mặt một, sửng sốt vì không nhận ra bất kỳ gương mặt quen thuộc nào.
Chỉ có một đám người giống hệt hoa sen trắng nhỏ bé đang muốn "anh ơi, anh ới, anh à" ngay lập tức.
Huyệt thái dương của Giản đại lão nhảy đến phát đau. Hắn thật sự không ngờ rằng, ngay vào thời điểm hắn bắt đầu cảm thấy Triều Thu có lẽ là người ngoan ngoãn, hắn suýt cho rằng bộ dáng thèm muốn mình lúc trước của y chỉ là hiểu nhầm thôi, vậy mà lại nhảy ra một cái chứng cớ như thế...
Nhưng mà, xuất phát từ loại tâm lý phức tạp "không phải chính tai nghe thấy thì có thể không phải chân tướng" nào đó, Giản Nhiêu vẫn quyết định hỏi.
"Các người tụ tập hết ở nhà cậu ta để làm gì?"
Đây đúng là một câu hỏi hay.
Giây phút nghe được câu hỏi này, đầu óc đám Alpha ở đây cũng bắt đầu nổi gió lốc cuồng phong —— Câu trả lời chính xác nhất đương nhiên là bọn họ đang đợi lão đại của mình, nhưng nếu thốt ra lời này, chẳng phải là sẽ làm bại lộ thân phận của lão đại sao?
Mà nếu không nói ra lời này, việc một đám Alpha xuất hiện trong nhà của một Omega, rốt cuộc có thể dùng lý do gì để vừa hợp lý hoá lại vừa chuẩn xác, cũng tương xứng phù hợp với thiết lập con người của Triều Thu.
Chung quy cũng không thể nói rằng bọn họ đang tổ chức tham quan tập thể đúng không nào?
Đây có phải địa điểm du lịch đâu!
Giả sử nói là bạn bè tụ tập để ăn uống cũng kỳ lạ cơ, làm quái gì có chuyện cả phòng toàn A mà chỉ hẹn duy nhất một O để ăn cơm —— Nghe phát là biết có ý xấu rồi, không hẳn hoi có khi còn khiến Omega người ta phải báo cảnh sát mất tiêu!
Tóm lại, liệu còn cách nói nào khác không? Vừa có thể tránh được việc bọn họ bị bế đi, lại có thể thành công đưa lão đại trở về?
Online chờ, gấp lắm rồi!
Trong lúc nhất thời căn phòng đã chìm vào yên lặng, tất cả mọi người đều đang hồi hộp suy nghĩ.
......
Hình như...
Có lẽ...
Cũng chỉ có...
Đôi mắt đám người mới loé lên, chỉ có thể bất chấp tất cả.
Thôi!
Bất cứ giá nào!
—— Mặc dù nói như vậy rất nhục nhã, nhưng đây đã là lý do phù hợp nhất với thiết lập con người lão đại rồi, kể cả khi lão đại tỉnh lại, nhất định cũng sẽ không khiển trách bọn họ!
"Là như này, bọn tôi, bọn tôi đều đến nơi này để xem thử, xem mình có thể được bao nuôi hay không!"
Giản Nhiêu: "......"
Tài xế vừa mới bước hai bước ra ngoài: "......"
Tài xế không kìm được mà lộ ra biểu cảm "Shock toàn tập".
[*] Biểu cảm "Shock toàn tập":