Sở Phong gượng cười: "Tùy tiện hỏi cảnh giới của người khác là không lịch sự đâu."
Ninh Uyển Nhi cười gượng, hiểu anh không muốn bàn chuyện này, nên biết điều không hỏi thêm.
Đi phía trước, Khương Nhã nhếch môi, đảo mắt: trẻ thế thì mạnh đến đâu cho cam, cùng lắm cũng chỉ là Ám Kình.
Không muốn nói thì thôi, bày đặt lấy cớ "hỏi cảnh giới người ta là bất lịch sự"?
Vì Sở Phong ở ngay sau lưng, Khương Nhã nén lại bực bội, định chờ lúc anh không có mặt sẽ nói với Ninh Uyển Nhi.
Từ Mão Châu sang Khôn Châu phải băng qua cả Kinh Đô, nên tốn khá nhiều thời gian; mãi đến hơn mười một giờ đêm, ba người mới đáp xuống Khôn Châu.
Nhà họ Ninh không ở thành phố trung tâm của Khôn Châu mà ở Hải Thành, một thành phố phía nam, nên cần thêm chừng hai tiếng nữa mới về đến nhà.
Nhà họ Ninh đã nhận tin sớm, cử một chiếc xe tới đón.
Đi được nửa đường, xe bỗng báo lỗi.
"Này Tiểu Trương, có chuyện gì vậy?" Ninh Uyển Nhi sốt ruột hỏi.
"Xe hình như có vấn đề!" Tiểu Trương đáp.
Ninh Uyển Nhi liếc ra ngoài: "Phía trước có bãi trống, lái vào đó xem đi; đêm hôm thế này dừng trên đường không an toàn."
Tiểu Trương lập tức đánh lái rời đường chính, tấp vào bãi trống như cô nói.
Mở nắp capo kiểm tra xong, Tiểu Trương nói: "Tiểu thư, có một bộ phận hỏng. Tôi liên hệ để điều thêm xe tới đón mọi người, tiện mang phụ tùng thay. Mong mọi người kiên nhẫn chờ một lúc."
Dù nóng lòng muốn về, gặp sự cố thế này Ninh Uyển Nhi cũng không nói gì thêm, gật đầu bảo Tiểu Trương mau liên hệ.
Tiểu Trương vâng một tiếng, cầm điện thoại đi ra xa; Sở Phong vừa xuống xe nhìn theo bóng lưng cậu ta, không nén được khế cười.
Ninh Uyển Nhi vốn đã dồn một phần chú ý lên Sở Phong - dù gì hiện giờ anh là hy vọng của nhà họ Ninh, cô chẳng muốn có điều gì khiến anh khó chịu.
Nghe tiếng cười khẽ, tưởng anh không vui, cô liền hỏi: "Anh Sở, sao thế?"
Sở Phong thu ánh mắt lại: "Tài xế nhà cô có vấn đề."
Ninh Uyển Nhi ngẩn ra, rồi nói: "Không thể đâu. Tiểu Trương làm cho nhà tôi sáu bảy năm rồi, lúc nào cũng làm việc rất nghiêm túc, sao lại có vấn đề chứ?"
Có những lời nói ra sẽ chầng ai tin.
Sự thật rồi sẽ chứng minh tất cả.
Sở Phong điềm nhiên: "Có vấn đề hay không, sẽ biết ngay thôi!"
Ngồi trên xe nghe hai người nói chuyện, Khương Nhã lại đảo mắt, thấy Sở Phong đúng là đang làm màu.
Mới gặp Tiểu Trương lần đầu, chưa nói nổi một câu đã phán người ta "có vấn đề".
Nhất là nghĩ đến chuyện ban ngày, cô càng bực: tự cho mình quyền phán xét người khác, lại không cho người ta lấy chuyện anh có bạn gái ra mà nói; từ bé đến giờ cô chưa gặp ai mặt dày đến thế.
Ninh Uyển Nhi nhìn Tiểu Trương đang gọi điện không xa, cô khẽ nhíu mày.
Muốn tin thì muốn, nhưng lời nhắc của Sở Phong khiến cô không thể không nghi ngờ.
Chớp mắt mười phút trôi qua.
Bất ngờ có ba chiếc xe chạy vào bãi trống.
Đến nhanh vậy sao?
Ninh Uyển Nhi vừa định bước tới xem thì thấy người trên xe bước xuống, sắc mặt cô bỗng đổi hần.
Cô không ngờ - Sở Phong nói trúng phóc.