Bầu trời mênh mông. Trong màn đêm, một khoảng không gian yên ắng tĩnh mịch, chỉ còn tiếng côn trùng râm ran rả rích.
Trong thư phòng quý phủ Ngụy vương Võ Thừa Tự, ánh nến sáng như ban ngày.
Có tiếng gõ cửa nhẹ ba tiếng., một người nhẹ nhàng đi tới, rõ ràng là Khâu Thần Tích hôm nay cũng có mặt trong đám cưới Dương Phàm. Trong thư phòng đã có hai người an vị trên ghế. Một người ngồi trên cùng, lông mày rậm, miệng rộng, chòm râu đẹp rũ trước ngực, đó chính là Võ Thừa Tự. Người bên cạnh hai mắt như có thần, tự nhiên nho nhã, thoạt nhìn đã thấy sự lịch duyệt hiếm thấy. Đó chính là Hình bộ Thượng thư Chu Hưng.
Hai người dường như sớm biết Khâu Thần Tích sẽ đến, thấy y vào cửa không hề ngạc nhiên. Võ Thừa Tự làm chủ, Khâu Thần Tích ôm quyền thi lễ, ngồi xuống phía đối diện Chu Hưng.
Võ Thừa Tự hỏi:
- Lương vương cũng tham gia tiệc cưới của Dương Phàm?
Khâu Thần Tích đáp:
- Vâng!
Võ Thừa Tự lắc đầu cười, ung dung nói:
- Võ Tam Tư càng sống càng lỗi thời rồi. Không ngờ một Vương gia tôn quý lại đi nịnh nọt một Lang tướng. Dương Phàm hiện tại chỉ là một Lang tướng Vũ Lâm vệ, đương nhiên có thể lôi kéo để sử sụng. Nhưng xét về đại sự, người này giá trị lợi dụng có hạn. Lương vương của chúng ta, dường như bụng đói nên ăn quàng rồi…haha.
Khâu Thần Tích lại cười nói:
- Thân phận của Lương vương quả thật không cần làm trò. Người có địa vị cao tự hạ thấp mình trước người có địa vị thấp. Tuy nhiên mạt tướng thấy, có lẽ là Lương vương biết Tiết Hoài Nghĩa sẽ tới, cho nên chỉ là muốn lôi kéo vị tôn sư này của Dương Phàm mà thôi.
Võ Thừa Tự chợt nói:
- Thì ra là vậy. Nếu như là vậy, cũng không phải không có khả năng.
Chu Hưng thản nhiên cười nói:
- Đáng tiếc, y lại không nghĩ tới, Vương gia ngài sớm đã nhanh chân tới trước, lấy được lời hứa hẹn của Tiết Hoài Nghĩa.
Võ Thừa Tự ngạo nghễ tiếp lời:
- Tam Tư là kẻ thất phu, dưới trướng chỉ có năm con chó, có thể làm nên chuyện lớn gì? Hừ, bổn vương không thèm để ý tới hắn. Khó khăn bây giờ chính là Thánh thượng. Vương Khánh Chi đã nhiều lần dâng thư lên, chờ lệnh cho bổn vương, nhưng Thánh thượng một mực từ chối. Cũng không biết lúc này nhờ Tiết Hoài Nghĩa góp ý, có thúc đẩy được quyết định của Thánh thượng không?
Chu Hưng tao nhã cười, nói:
- Vương gia không cần lo lắng. Chỉ cần Tiết Hoài Nghĩa góp ý theo lời của chúng ta, Thánh thượng cho dù không lập tức thay đổi chủ ý thì tâm tư cũng khó tránh bị lung lay. Vương gia người nghĩ xem, Thánh thượng tuổi đã cao, không thể có khả năng sinh thêm con cái. Một khi Thái tử kế thừa ngôi vị, tất nhiên có thể khôi phục Đường quốc và họ Lý.
Nếu như vậy, mọi cố gắng của Thánh thượng chẳng phải giống như nước chảy về biển Đông sao. Y cần gì phải nhọc lòng mưu đồ ngôi vị Hoàng đế này? Nếu giang sơn Đại Chu không thể truyền lại, mà khôi phục được quốc hiệu Lý Đường, như vậy với hành động xưng đế của đương kim thiên tử, hậu nhân sẽ giải thích như thế nào? Chỉ có một lời giải thích, đó là soán ngôi, mưu phản.
Đến lúc đó, chẳng những giang sơn Thánh thượng không truyền tiếp được, mà còn hỏng cả thanh danh một đời của bà ta. Thánh thượng là người đại trí tuệ, một khi nghĩ thông suốt, bà ta sao có thể đem giang sơn truyền cho hậu nhân họ Lý? Thiên hạ nhìn vào, Thánh thượng do dự chưa quyết chưa chắc đã do chưa nỡ đem ngôi vị Hoàng đế truyền cho hậu nhân Võ thị. Mà giữa Vương gia và Lương vương, Thánh thượng không biết nên làm thế nào.
Khâu Thần Tích đồng ý nói:
- Chu Thượng thư nói có lý. Mạt tướng cũng cho rằng như vậy. Nếu như vậy, chúng ta có thể tìm vài người quyền cao chức trọng nói tốt cho Vương gia, không chỉ dựa vào vài người dân Lạc Dương do Vương Khánh Chi đứng đầu. Việc ấn định ngôi vị Thái tử cho Vương gia, Thánh thượng thấy lòng người ủng hộ, còn có thể không theo ý Vương gia sao?
Chu Hưng nói:
- Đúng vậy, hiện giờ dùng số tiền lớn đã mua chuộc được Tiết Hoài Nghĩa, chính là vì mục đích này! Tuy nhiên, chúng ta không nên hoàn toàn đặt hy vọng vào Tiết Hoài Nghĩa. Theo ta được biết, Thánh thượng đã có ân sủng mới, với Tiết Hoài Nghĩa chưa chắc đã như trước, nói gì nghe nấy. Hiện giờ Thánh thượng đã là Hoàng đế, càng coi trọng ý kiến của đám triều thần hơn.
Võ Thừa Tự nhíu mày nói:
- Vậy, các ngươi nghĩ người nào có thể tương trợ bổn vương?
Chu Hưng nói:
- Nếu muốn trước mặt Thánh thượng nói lời hay, để Thánh thượng nghe lọt tai, không ai khác ngoài Tể tướng.
- Tể tướng?
Võ Thừa Tự vuốt vuốt chòm râu, trầm ngâm chốc lát nói:
- Lão hồ ly Địch Nhân Kiệt kia không cần phải nghĩ tới. Lý Chiêu Đức ư? Lúc Vương Khánh Chi lần đầu tiên vào cung thỉnh nguyện, chuyện tốt đã bị phá bởi y. Người này cũng không thể, còn lại, chính là Tô Lương Tự và Vi Phương Chất, bổn vương phải nhờ vả bọn chúng?
Chu Hưng lắc đầu nói:
- Hai người Tô Vi luôn luôn bất hòa, đôi bên như nước với lửa. Vương gia không thể sử dụng bọn họ cùng một lúc được. Trong hai người, chỉ có thể lựa chọn một người.
Võ Thừa Tự suy nghĩ một chút nói:
- Tiết Hoài Nghĩa khi vừa được Thánh Thượng sủng ái, từng đột nhập vào chỗ ở Tể tướng ở Nam môn, vả lại lời nói và việc làm đều vô lễ, làm Tô Lương Tự một phen khổ sở, sai người đánh y một trận. Tiết Hoài Nghĩa vẫn canh cánh việc này trong lòng, hiện giờ bổn vương vừa dùng Tiết Hoài Nghĩa, không thể dùng Tô Lương Tự rồi.
Chu Hưng vuốt cằm nói:
- Chu Vương nói rất đúng. Hơn nữa Tô Lương Tự già nua, đầu năm đã cáo bệnh ở nhà, không màng chính sự, dần dần rời khỏi vị trí trung tâm triều đình. Nếu để lão ra mặt, chỉ sợ sẽ khiến Thánh thượng nghi ngờ. Cho nên, chỉ có thể sử dụng Vi Phương Chất.
Võ Thừa Tự dao động nói:
- Tốt, theo lời ngươi! Ngày mai bổn vương liền chuẩn bị hậu lễ, đi gặp Vi Phương Chất một phen. Ngoài kia đã có thỉnh nguyện dân chúng của Vương Khánh Chi, trong triều có góp lời của Tể tướng đương triều Vi Phương Chất, trong hậu cung lại thêm Tiết Hoài Nghĩa nói đỡ. Thánh thượng dẫu gì cũng chỉ là phụ nhân, ba lần bốn lượt tác động như vậy mà không thay đổi quyết định định Thái tử của bà ta sao?
Trong phòng tân hôn, nến long phượng đỏ đang cháy, Dương Phàm và Tiểu Man ngồi ở bên giường, vẫn không nhúc nhích, nhìn chẳng khác nào hai ngọn nến.