Chương 308: Tiểu Man tuyển nô tỳ

Nguyệt Quan
Nguồn: truyenfull.vision
Phượng Các Thị Lang, Phượng Các Bình Chương Sự Vi Phương Chất nằm ở trên giường, run rẩy cất giọng nói: - Lão phu có bệnh không thể đưa đi xa được, Vương gia đi thong thả, khụ, khụ… Võ Thừa Tự sắc mặt xanh mét, lạnh giọng nói: - Không giám làm phiền Vi Tương đưa tiễn, Võ mỗ cáo từ. Y phất tay áo mọt cái, như gió cuốn đi ra cửa, Vi Phương Chất cười thản nhiên nhìn Võ Thừa Tự đi khỏi, bộ dạng ốm yếu biến mất, nghiêng người ngồi dậy. Lão quản gia vung tay, hai tùy tùng lập tức mang áo bào tới, Vi Phương Chất đứng dậy, mở hai tay, kêu các nàng mặc áo bào vào cho mình. Lão quản gia trung thành tận tâm lo lắng nói: - Ngụy vương quyền thế ngút trời, là nhất không phải là thứ hai. Lão nô nghĩ, A Lang cũng không muốn kết bạn với những người này, cũng không nên cáo ốm làm cho y khó chịu, người như vậy chắc chắn sẽ đáp trả, chỉ sợ A Lang sẽ rước lấy họa. Vi Phương Chất vứt bỏ khăn lau trán màu vàng xuống giường, trầm giọng nói: - Lành hãy dữ, mệnh cả thôi. Đại trượng phu, đầu đội trời, chân đạp đất, sao có thể cuốn gối trước hoàng thân quốc thích này? Võ Thừa Tự đến nhà thăm hỏi, tất nhiên là có việc nhờ mới tới, cho dù là lão phu sắp tiệc tiếp đãi y, chỉ cần không cùng mưu kế thì vẫn coi như đắc tội với y, cần gì phải lo được lo mất, tự làm mệt mình chứ? - A Lang Vi Phương Chất khoát tay nói: - Việc đã đến nước này, không cần nhiều lời nữa. Lão quản sự biết A Lang là người ngay thẳng, vì vậy đành thở dài một tiếng, im lặng mà lui ra. Võ Thừa Tự rời khỏi Vi phủ, lập tức điên lên, tức giận nói: - Khá lắm Vi Phương Chất, dám vô lễ như vậy với bổn vương. Y ở Ngự Tiền xin nghỉ ba ngày, rõ ràng nói là nhiễm phong hàn, bổn vương qua phủ hỏi thăm, không ngờ y lại bảo bệnh nặng nằm trên giường không dậy nổi. Ta phỉ nhổ vào, bổn vương đã ngửi thấy mùi rượu trên người y, lão thất phu này, khinh người quá đáng, khinh người quá đáng. Các tùy tùng vội cười nịnh theo mà nói: - Vi Phương Chất không biết điều, Vương gia chấp nhặt y làm gì? Võ Thừa Tự hừ lạnh một tiếng, nổi giận đùng đùng lên ngựa, thúc ngựa lao đi. Võ Thừa Tự tới tước phủ nhà mình, vừa mới xuống yên ngựa, xa xa đột nhiên có con ngựa khác phi như bay tới trước Võ Thừa Tự liền xuống ngựa, quỳ gối, kêu khóc nói: - Vương gia, xin Vương gia làm chủ cho A Lang nhà ta. Võ Thừa Tự nhìn lại, không thấy ấn tượng gì với người này, ngạc nhiên nói: - Ngươi là ai? Người nọ giơ gương mặt đang khóc nỉ non nói: - Vương gia, tiểu nhân là người nhà quý phủ Vương học sĩ Vương Tam Dương, từng đi theo A Lang, và gặp qua Vương gia ngài rồi. Võ Thừa Tự “ồ” một tiếng, vuốt râu nói: - A Lang nhà ngươi là Vương Khánh Chi? Y làm sao? Vương Tam Dương khóc ròng nói: - A Lang nhà ta vào cung thỉnh nguyện giùm ngài, đang bị đánh thừa sống thiếu chết ở ngoài Ngọ môn. - Cái gì? Võ Thừa Tự mở trừng hai mắt, cúi người, túm lấy Vương Tam Dương, nhấc cả người y lên, lớn tiếng rít gào, nói: - Ngươi nói sao. Vương Khánh Chi đã chết, nói mau, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Vương Tam Dương bị mắng mặt đầy nước miếng, cũng không lau, liền đem toàn bộ sự việc chủ mẫukể lại cho hắn từ đầu chí cuối. Vương gia sau khi nghe Vương Khánh Chi bị đánh chết ở Ngọ môn, Vương Tam Dương liền theo chủ mẫu tới Ngọ môn nhặt xác, sau khi trở về mới được chủ mẫu phái tới Ngụy vương phủ truyền tin. Nguyên nhân hậu quả của mọi việc, Vương thị phu nhân đã nghe ngóng rõ, Vương thị phu nhân cũng biết thiên tử đương triều muốn giết một thần tử, mà thù này căn bản là không thể báo được, nhưng Lý Chiêu Đức là hung thủ trực tiếp giết chết trượng phu, người này có thể xử lí, cho nên sai người lập tức tới phủ Ngụy vương báo tin, còn dạy y một phen thoái thác, đem mọi trách nhiệm đổ lên người Lý Chiêu Đức. Võ Thừa Tự nghe y nói xong liền bỏ đi, mạnh mẽ dụi y ra ngoài, chỉ tức giận ngửa mặt lên trời mà rít gào. Con người lúc gặp chuyện không vui làm tức giận, lửa giận còn chưa nguôi mà gặp một chuyện không vui khác, lửa giận kia có thể bùng phát gấp bội. Võ Thừa Tự vừa mới mất hết uy phong ở quý phủ Vi Phương Chất, vấp phải cái “đinh” lớn trở về, lại nghe nói tới việc làm uy vọng trong triều của y giảm đi, thật sự là tức tới mức phát cuồng lên được. Võ Thừa Tự tức tới mức da mặt đỏ ửng, y đi vòng quanh cửa hai vòng như con thú bị vây hãm, bỗng dưng chỉ vào một người hầu cận, lạnh lùng nói: - Ngươi đi, ngươi đi ngay, gọi Chu Hưng lập tức tới gặp bổn vương. Người hầu cận kia không dám nhiều lời, vội vàng chạy như bay đi, Võ Thừa Tự nghiến răng nghiến lợi, mặt đầy ai oán nói: -Lý Chiêu Đức! Lý Chiêu Đức! Năm lần bảy lượt phá hoại chuyện tốt của ta, bổn vương không giết ngươi, thề không làm người! Trong thư phòng Dương phủ, Dương Phàm và Triệu Du ngồi đối diện.