Chương 313: Tâm cơ

Nguyệt Quan
Nguồn: truyenfull.vision
Võ Tắc Thiên nghe nói đại công thần đến, vẻ mặt thoáng nguôi giận, sai: - Các ngươi lui xuống đi, truyền Lâu Sư Đức yết kiến! Tông Tần Khách và Chu Hưng đã đạt được mục đích, vội vàng lui ra. Lý Chiêu Đức liền dẫn Lâu Sư Đức vào điện gặp vua. Dương Phàm đưa Lâu Sư Đức và Lý Chiêu Đức đến trước điện Võ Thành, sứ mệnh đã kết thúc, vốn định quay lại cửa cung, đột nhiên trông thấy Tông Tần Khách và Chu Hưng từ trong điện đi ra, vẻ mặt đắc ý, vui mừng nhướn mày, trong lòng không khỏi nghi ngờ. Thái giám Tiểu Hải truyền xong ý chỉ, đang định trở về trong cung, Dương Phàm trông thấy liền vội vã chào một tiếng, gọi gã đến trước mặt, hạ giọng hỏi: - Trung Quý Nhân, Tông nội sử và Chu thượng thư sao lại đến đây. Tiểu Hải là tâm phúc của Thượng Quan Uyển Nhi, tuy không biết Dương Phàm và Đãi Chiếu nhà mình có tư tình, nhưng y lại biết vị Dương Lang tướng này qua lại rất thân mật với Đãi Chiếu, cũng coi là người một nhà, liền hạ giọng nói: - Bọn họ đến cáo Vi Phương Chất mưu phản đấy, Đại Gia giận dữ, đã hạ lệnh rồi, lệnh cho bộ hình nghiêm xét! Bởi vì Võ Tắc Thiên bây giờ gọi là Võ Giáp, chữ “Xiển” âm giống chữ “Chiếu”, cho nên Chiếu Thư kiêng kị tên này, lấy tên là Chế Thư thôi. Hạ chiếu cũng không nói là hạ chiếu, mà đổi thành hạ chế. Tiểu Hải không dám kéo dài, tố một câu với Dương Phàm xong thì khẩn trương quay vào trong điện. Dương Phàm nghe xong lời của Tiểu Hải không khỏi ngơ ngẩn ngoài điện. Việc Võ Thừa Tự mời chào Vi Phương Chất vẫn chưa hề truyền ra. Dương Phàm hoàn toàn không rõ tại sao Chu Hưng giờ lại ra tay với Vi Phương Chất. Tuy nhiên Vi Phương Chất là nhân vật bảo vệ phái trung kiên, kế hoạch của Dương Phàm và đám người của Thẩm Mộc là, Võ Tắc Thiên xưng đế là xu thế không thể tránh khỏi, chỉ kì vọng ở bà tuổi tác đã cao, không kịp bồi dưỡng một người đủ tư cách kế thừa trong tộc Võ Thị, bảo tồn lực lượng, đợi sau khi bà trăm tuổi, sẽ đoạt lại giang sơn về tay Lý Thị. Bởi vậy, bây giờ phải dốc hết khả năng bảo lưu và nuôi dưỡng lực lượng trung thành với Lý Đường. Vi Phương Chất tâm hướng Lý Đường, hơn nữa thân làm tể tướng, đây là một lực lượng quan trọng kế thừa hương hỏa Lý Đường, không ngờ chuyện tốt lại kết thúc như vậy. Dương Phàm hoàn toàn không biết đám tể tướng lại có kế sách vô lương như vậy, nhưng theo những chuyện tương tự đã sảy ra trong quá khứ mà xét thì, hoặc là do Võ Tắc Thiên quá cố chấp, một khi đã quyết định chuyện gì thì không ai có thể thay đổi được, hoặc là nói thủ đoạn tra tấn bức cung của tên Chu Hưng này quá cao siêu, chỉ cần rơi vào tay gã, chẳng sợ ngươi không khai nhận, vì lẽ đó một khi đã bị tống vào ngục, người còn có thể trong sạch mà đi ra gần như chưa từng có bao giờ, cho nên mong chờ đám tể tướng ra tay là tuyệt đối không có khả năng. “ Chuyện này phải làm thế nào mới tốt đây?” Dương Phàm xoa tay lên trán, tâm sự nặng nề, cho đến khi đi đến trước cửa cung, trong lòng lóe lên một tia sáng, đột nhiên nghĩ đến Võ Tam Tư. Nanh vuốt của Chu Hưng là Võ Thừa Tự. Võ Tam Tự hiện giờ đang nắm trong tay chứng cứ hủy diệt Võ Thừa Tự, chỉ cần khiến ông ta ra tay lật đổ Võ Thừa Tự, cây đại thụ Võ Thừa Tự này đổ, nguy nan của Vi Phương Chất chẳng phải sẽ giải quyết được dễ dàng hay sao? Nghĩ đến đây, Dương Phàm hận một nỗi không thể lập tức mọc thêm cánh bay đến trước mặt Võ Tam Tư, nhưng lúc này hắn đang có trách nhiệm trên vai, không thể rời khỏi cung đình nửa bước, tâm niệm vừa thay đổi, hắn liền hướng Giáp Thành mà đi tới. Dương Phàm đi vào Giáp Thành, rất nhiều nam nữ thị vệ hôm nay không trực ban trông thấy Dương Phàm, chỉ cần là người biết, cũng đều thân thiết chào hỏi hắn, Dương Phàm cũng không có chút kiêu ngạo nào, không một chút nào vì mình đã thăng làm Lang tướng mà mạn đãi cố nhân, hắn mỉm cười một mạch đáp lễ, cho đến tận chỗ quẹo trong sân của đám nữa thị vệ.