Chương 389: Khí phách “Trai lơ”

Nguyệt Quan
Nguồn: truyenfull.vision
Thái Bình công chúa thấy Dương Phàm ngẩn ngơ ở nơi đó, giọng nói nàng chợt lại trở nên dịu dàng. Nàng nhẹ giọng nói: - Phàm lang, đến nay ta còn nhớ rất rõ, Thượng Nguyên năm đó, nụ hôn với ngươi trên cây hoa trăm thước; cùng ngươi kề vai chiến đấu vui vẻ và uy phong trên sân mã cầu. Tất cả những chuyện này chắc ngươi đã quên cả rồi, nhưng ta vẫn ghi nhớ trong lòng, cứ như là chuyện vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Thái Bình công chúa nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, mái tóc mềm mại đen nhánh, đôi mắt ngấn lệ lấp lánh: - Những kỉ niệm này, ngươi còn nhớ hay không? Nếu như ta đã làm sai điều gì, ta có thể sửa. Chẳng lẽ muốn nhận lấy được tình cảm của ngươi khó đến như vậy sao? Ngươi nói cho ta biết, rốt cuộc ngươi muốn ta làm gì thì ngươi mới bằng lòng chấp nhận ta? Lúc nàng phát hiện mình đã yêu Dương Phàm, việc nàng nghĩ tới đầu tiên là khiến hắn trở thành “Trai lơ” của nàng. Đúng vậy, chuyện này đối với một đấng nam nhi có lòng tự trọng quả là một sự sỉ nhục. Nhưng trước giờ Thái Bình chưa hề nghĩ rằng mình làm nhục hắn, chỉ là nàng có quen thói kiêu ngạo, thói quen ta cần ta cứ lấy. Nàng hoàn toàn không biết yêu cầu này đối với danh dự của hắn là một sự tổn thương nghiêm trọng. Nàng là công chúa, là con cưng của Hòang đế và Hòang hậu. Phò mã thứ nhất của nàng, nàng chỉ ngoắc một ngón tay là đã trở thành trượng phu của nàng. Phò mã thứ hai của nàng hoàn toàn là vì mục đích chính trị của Mẫu hoàng về sự liên kết Võ Thị và Lý Thị mà ép buộc nàng, căn bản không phải vì nàng thích hay không thích. Nàng tuy hết sức thông minh, nhưng lại không biết dùng cách nào để có được trái tim của một người đàn ông. Nàng nghĩ, nàng xinh đẹp, có thân phận, có địa vị đủ để xứng với hắn, điều này là đủ quá rồi. Về phần cách xưng hô “trai lơ” như thế này, dựa vào một người con gái cao quý, lại không phải là trượng phu của nàng ta, thế không phải gọi là “ Trai lơ” hay sao? Dù sao bản thân nàng biết rõ, nàng sẽ che chở hắn, thương hắn, thuận theo hắn là đủ. Nàng vẫn không học được cách bớt kiêu ngạo trước mặt người đàn ông mình yêu. Vì thế, nàng đã thất bại. Từ đó về sau, thái độ của nàng đối với Dương Phàm mềm mại hơn rất nhiều. Nàng vẫn yêu người đàn ông này như xưa, cho nên nàng dũng cảm đề xuất không bó buộc thân phận của hắn. Không bắt hắn thuận theo ý mình, chỉ là….Thỉnh thoảng có thể tới hầu hạ mình, hoặc là… Chỉ cần một lần thôi, một đêm lưu luyến, dư vị cả đời cũng được. Thực ra theo nàng, nói như vậy cũng không có gì không ổn, giai đọan cuối cùng của tình yêu nam nữ không phải là ân ái triền miên hay sao? Tại sao nhất định phải do nam nhân đề xuất yêu cầu, nàng không thể chủ động một chút sao? Chẳng lẽ nàng cứ phải thùy mị nằm trong ngực người yêu, xấu hổ làm vẻ ta đây, trêu chọc để làm hắn nảy sinh ham muốn, rồi lại ỡm ờ thuận theo hắn, đây mới là nữ nhân hay sao? Nàng rất yêu Dương Phàm, nàng muốn hắn, cho nên nàng trực tiếp yêu cầu hắn. Nàng hoàn toàn không hiểu, lần đầu tiên yêu cầu thô bạo như thế đúng là một sự động chạm cao độ đến lòng tự trọng của một đấng nam nhi như hắn. Còn lần này, lại cho hắn một cảm giác khinh thường nàng, nghĩ nàng quá đam mê chuyện giường chiếu. Thật ra, với thân phận của nàng, địa vị và nhan sắc của nàng, nếu nàng chỉ vì đam mê nhục dục, dạng nam nhân anh tuấn, cường tráng như hắn, nàng không tìm được sao? Nàng cần gì phải đau khổ mê muội Dương Phàm chứ? Cần gì phải vì một kẻ “mưu phản” là Dương Phàm bị bỏ tù để rồi nàng lại hao tâm tổn huyết nghĩ cách cứu hắn? Đừng tưởng rằng Công chúa giống như những người có tiền khác. Công chúa cũng không thể sánh bằng với những đại thương nhân giàu có. Thậm chí còn thua rất xa, các nàng cũng chỉ dựa vào bổng lộc mà thôi. Tuy rằng Thái Bình Công chúa từ nhỏ được sự sủng ái của Phụ hoàng, Mẫu hậu, được ban thưởng nhiều hơn so với các Công chúa khác, quyền quý cao sang hơn các Công chúa khác. Nàng cũng không cần phải né tránh âm thầm kinh doanh một số cửa hàng. Nhưng vì để cứu Dương Phàm nàng phải tốn kém không ít. Đối với nàng mà nói đó là cũng là một số của cải rất lớn, nhưng nàng chẳng hề nghĩ ngợi gì mà lấy ra để cứu giúp Dương Phàm. Nhất là, thân phận nàng mẫn cảm với triều đình Lý Đường, mà Dương Phàm đây lại “Ủng hộ Thái tử trở lại vị trí cũ”, cái tội danh này đáng bị bỏ tù. Nàng nhúng tay vào chuyện này không chỉ là vấn đề rủi ro trừ họa, một khi sơ sẩy là có thể kéo nàng rơi vào đó, khiến cho Mẫu hòang nghi ngờ nàng. Nhưng đối với những việc này, nàng vốn chẳng nghĩ tới. Thật ra, nàng luôn luôn lặng lẽ suy nghĩ xem rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, làm gì không tốt để cho lang quân lại không thích nàng, ghét nàng?